Từ Châu bên kia ngay cả Hoàng Hà cũng đã đóng băng, còn trên mặt hồ Dương Châu vỏn vẹn chỉ có mấy miếng băng mỏng che phủ mà thôi. Đập vào mắt chỉ là thuyền hoa dừng dậu ở trên bến sông Thập Nhị, đẹp như tranh vẽ, sơn son thiếp vàng, rường cột chạm trổ nổi trên mặt sông. Từ bên trong đó thỉnh thoảng truyền tới tiếng hát xướng ngâm khẽ, tiếng nhạc sáo trúc, càng có tiếng cười nói hoan hỉ truyền ra, làm cho người ta không ngừng suy nghĩ tưởng tượng.
Lê Đại Tân đi trên quan đạo, gã hiện giờ đã không còn dáng vẻ võ phu mang giáp, mặc một bộ áo choàng nền đen viền đỏ, trên đầu đội mũ vuông, bên hông treo một thanh trường đao, mười phần giống cách ăn vận đầu mục trong nha môn.
Lê Đại Tân đi dọc trên đường, thỉnh thoảng có người đi tới chào hỏi, tất cả đều khách khí cung kính. Vị Lê gia này cũng không phải loại bạch dịch nhàn rỗi không có thân phận, mà là Phó tổng đầu mục ăn lương bổng nha môn, nghe nói các vị lão gia trong phủ nha đối với gã cũng rất là lễ độ.
Ở nơi phú quý làm quan, mới có lợi lộc cũng có chỗ khó xử. Chỗ tốt tất nhiên là ngân lượng nhiều, một lần nhậm chức ăn mặc cả đời cũng đủ. Chỗ khó xử chính là khắp chốn không có cách nào làm chủ, căn bản không có uy phong làm quan gì cả. Kiệu trên đường phố va trúng người nào, có lẽ chính là tôi tớ nô bộc nhà ai, bằng không chính là thân thích của vị lão đại nào đó, ngươi còn không biết đích thân bồi tội thường ngân lượng. Tất nhiên đây vẫn tốt hơn nhiều so với một vùng Tùng Giang, Tô Châu, Hàng Châu. Bên đó trên đường phố tùy tiện đụng một người nói không chừng đã chạm phải một vị lão đại Lục bộ Nội các nào đó.
Ngoại trừ chức quan trêu đùa không được uy phong, sự tình trong nha môn cũng không cách nào làm chủ, bởi vì xuất thân quan viên khoa cử, mấy năm một nhiệm kỳ, thật không dễ dàng làm quen cũng phải rời khỏi chức quan đổi đi nơi khác, toàn dựa vào Lại mục, sai dịch bên dưới làm việc. Còn Lại mục, sai dịch phủ nha Dương Châu, huyện nha Giang Đô toàn bộ là nô bộc người tâm phúc của bọn nhà quyền quý, chen vào nơi đó thay bọn họ bắt giữ, tránh cho không tiện ra mặt.
Lê Đại Tân chính là người Phùng gia chen vào trong phủ nha, tuy nhiên Phùng gia có quá nhiều người bên trong huyện nha, phủ nha, thật cũng không thiếu một người này. Dần dà lâu rồi, tất cả cũng nhận ra, vị Lê gia này vốn dĩ không trông coi vụ việc trong nha môn. Bên đó tin tức linh thông, rất nhanh đã biết rõ đầu dây mối nhợ, sở dĩ cấp cho chức danh Phó tổng đầu mục chính là để hành sự thuận lợi. Những hán tử chém giết vũ đao động thương bên ngoài trạch viện của Phùng gia, toàn dựa vào vị Lê Đại Tân này trông coi. Nhân vật giang hồ trên bộ, trên sông của Dương Châu cũng phải nể mặt gã.
Đây là nhân vật cỡ nào, nói trắng ra là chẳng khác gì một hộ viện của Phùng gia, nhưng gần như quản hai đạo hắc bạch của Dương Châu, có thân phận giống như long đầu lão đại.
Càng phải nghe đồn đãi nói tới uy phong của Lê Đại Tân này, tùy tiện bất cứ lúc nào cũng đều lôi ra được gần ngàn nhân mã, ít nhất cũng là cái chức Thiên tổng thủ bị.
Tuy nói mọi người kính sợ, Lê Đại Tân hành sự ở Dương Châu này lại rất chừng mực. Gã biết rằng Phùng gia thế lớn nhưng mấy nhà khác cũng không thua sút. Uy phong Phùng gia giơ tới được phủ Hoài An bên đó, mấy nhà khác tuy rằng không cử động nhiều như thế, nhưng tiền tài thế lực cũng chỉ kém hơn chút ít so với Phùng gia mà thôi, sau lưng chính là có bối cảnh cao ngất trời, nếu chẳng may mạo phạm đắc tội, chết cũng không biết chết thế nào.
Hôm nay là mồng bốn tháng giêng, trên đường gánh hàng bán đầy đủ các loại đồ chơi mới mẻ, bọn người lớn dẫn con cái, mặc vào ý vui đi tới đi lui, khắp chốn tiếng cười đùa huyên náo. Lê Đại Tân đi ở trong đám đông, ánh mắt thỉnh thoảng lướt nhanh, mấy người diện mạo bình thường đều cười giả lả cúi đầu. Gã nhíu mày lắc đầu, mấy người kia khẽ gật đầu khom lưng rời khỏi.
Lê Đại Tân biết rõ mấy vị này đều là trộm vặt, thừa dịp ngày tết sang đây vớt vát một mớ. Cái chức Phó tổng đầu mục này của gã tuy rằng trên danh nghĩa, nhưng việc nên làm cũng phải làm một chút. Đây cũng là thói quen làm việc của gã, mặc kệ danh không xứng với thực, có là việc vặt thì vẫn phải làm cẩn thận.
Năm đó làm việc dưới trướng Phó tổng binh Lang Sơn, nhìn không chịu được đồng bọn phá hư khuôn phép kết cục trừng phạt ác độc với mọi người. Nếu không có cha chú và quen biết các nơi không nông cạn rất có khả năng đã bị người ta đâm một đao sau lưng, bởi vì cái này mới bị đưa tới chỗ Phùng gia này.
Chẳng ai ngờ rằng làm nên chuyện ở Phùng gia, năm đó Lê Đại Tân chẳng qua là tên Tổng kỳ, quản mấy chục người, hiện giờ làm việc cho Phùng gia, ở trong quân lại đã có chức vị Thiên tổng, đây là sự thật, chỉ cần đi là nhậm được chức, Phùng gia đối đãi với thuộc hạ chưa từng nhỏ nhen, hẹp hòi.
Lê Đại Tân chậm rãi đi tới trước, Phùng gia ở trong thành cũng có một tòa trạch viện tráng lệ, nhưng khuôn phép của lão đại trong thành Dương Châu, đều là có khuôn viên ở ngoài thành, thời điểm ngày tết đều là ở bên đó.
Nhà ai không có trên mấy trăm tôi tớ, lại phải nuôi thêm đoàn hát nhỏ vân vân. Trong thành nhiều người như thế, nhiều nhà cửa như thế, gầy dựng thế nào cũng không rộng rãi, ở rất không sảng khoái, ngoài thành thì thuận lợi hơn rất nhiều.
Lê Đại Tân đi ra khỏi cổng thành quay đầu nhìn một lượt, phồn hoa như trước, tiếng cười nói vui đùa, gã lại nhịn không được nghĩ tới cảnh tượng trong Thảo Oa Tử, so với Dương Châu, dùng câu trên trời dưới đất đều không có gì ngoa ngoắt.
Nhiều năm như vậy đã rõ ràng, trong Thảo Oa Tử càng lúc càng hoang phế, chỉ chừa lại làm cơ nghiệp cho Phùng gia. Lê Đại Tân từ bên đó quay về chưa bao lâu, vừa nghĩ tới Triệu Tiến chạy thoát, gã đã cảm thấy rất không thoải mái.
Nhà cửa của phú hào Dương Châu, coi trọng kề sông, còn bận tâm cách thành trì không xa, hai chỗ khuôn viên phủ đệ của Phùng gia đều ăn khớp với nhau, chiếm đất rộng rãi thì không càng phải nói tới.
Hào phú buôn muối dù sao cũng là thương nhân, vừa tới ngày tết thì phải đi các nơi tặng lễ thăm hỏi, nhưng Phùng gia lại khác, trước cổng xếp chật ních xe ngựa tới thăm hỏi tặng lễ.
Lão thái gia Phùng gia là Phùng Kim Phát năm nay sáu mươi ba tuổi, thành công lớn nhất của ông ta cũng không phải khôi phục gia nghiệp đã suy tàn cùng kiệt hơn nữa bành trướng gấp mấy lần, mà là kẻ đèn sách giúp đỡ năm đó có người làm đại quan ở trong triều. Một vị là Thị lang của Sử bộ, một vị là Tuần phủ của Hà Nam. Trừ những thứ đó ra, còn đi đường ngang ngõ tắt đắp nối thân thích với vị công công nào đó của nội cung, hơn nữa những thân tình đó càng giữ vững càng tình cảm sâu dày.
Hằng năm Phùng gia quả thật bỏ ra một số ngân lượng cực lớn đưa tới các nơi, nhưng bởi vì những chiếu cố, săn sóc đó, mỗi năm kiếm được càng nhiều hơn, trên đất này càng lúc càng kính sợ ông ta.
Gia chủ Phùng gia hiện giờ là Phùng Thiếu Hiền chiêu số cũng chẳng kém hơn phụ thân y, tuy nhiên y đọc sách không xong, lại quen biết giao tình sâu dày với vài bị Trấn tướng Giang Bắc. Vả lại dựa vào năm đó ăn uống đàng điếm đánh bạc trở thành bằng hữu của không ít quý tộc ở trong thành Nam Kinh, gia nghiệp dĩ nhiên theo đó cũng hưng thịnh phát đạt.