Dàn đội hình trường mâu, phác đao đặt ngang chĩa về phía trước. Những kỵ binh vũ phu của Phùng gia hò hét tự người nào người nấy xông lên, nhưng vừa tới trước mặt liền phát hiện bó tay không có kế sách nào, vài người của nhà mình xông lên, vừa đối mặt với đám người mặc giáp da tập kích này, liền phát hiện ra một người đối mặt với vài cây binh khí, ngăn được một người, một người khác lại tiến lên, không còn cách nào khác, không muốn chết chỉ đành phải lui.
Trường mâu của Triệu Tiến đâm ra thu vào, kẻ địch trước mặt từng người một đổ xuống. Phùng gia lúc mới bắt đầu đôi bên kéo giãn khoảng cách, nhưng một khi bị xông vào, đội ngũ liền trở nên chật chội, muốn lui lại bị người đằng sau chặn lại, muốn xông lên, tiến lên một bước liền bị đâm chết bị thương.
Vội vàng không phòng bị kịp, tiếng kêu thảm thiết hỗn loạn. Đội hình vuông vắn nhỏ bé của Triệu Tiến lúc mới bắt đầu hơi có chút đình trệ, sau đó đánh xuyên qua đám người đang dồn đống của Phùng gia, hoàn toàn phân thành hai nửa.
Nhưng những người này của Phùng gia cũng không phải đám đông ô hợp tầm thường, sau khi bị đột kích đánh xuyên qua cũng kịp tỉnh ra, bắt đầu có người suy nghĩ công kích bên sườn phương đội nhỏ này.
Triệu Tiến lại là hô lên.
- Mười người một đội, từng người xông lên giết.
Đội ngũ bình thường huấn luyện khô cứng mệt mỏi đến lúc này phát huy hữu dụng, mệnh lệnh vừa ra, lập tức dựa vào Triệu Tiến và các huynh đệ dẫn đầu, nhanh chóng chia thành năm đội. Mười mấy người còn lại thì là những nhân vật giang hồ trong đội Nội Vệ và Đinh Quân. Bọn họ trong chốc lát tay chân không theo kịp, mệnh lệnh lại truyền tới.
- Các ngươi tự tập hợp lại, đi theo ở phía sau đại đội.
Đội hình lớn biến thành đội hình nhỏ, thay đổi biến hóa này không khác gì không cho người khác chỗ trống. Đội hình lớn biến thành đội hình nhỏ của Triệu Tiến ra tay không ngừng, chuyển hướng nhằm vào nơi đông người kìm kẹp lại.
Mệnh lệnh từng người một xông lên giết địch ban ra, mấy đội hình nhỏ khác không lựa chọn phương hướng khác nhau, ngược lại cùng Triệu Tiến cùng nhau xông tới, ở cạnh nhau đôi bên liên thủ tác chiến.
Đội hình này của Triệu Tiến phần nhiều là trường mâu, chỉ là chĩa ngang đâm về phía trước. Trần Thăng bên kia thì là ở ngay sát phía trước, những người khác yểm hộ ở sau. Trần Thăng cao to, sức lực có ưu thế hơn nhiều so với người bình thường, khôi giáp trên người phòng vệ rất chu toàn, trường đao trong tay vung lên bổ xuống, chỉ để ý chém tới. Binh khí của đối phương va vào, thường là bị đánh bay thẳng, thậm chí có người binh khí còn chưa bị đánh bay, trường đao của Trần Thăng đã chém xuống đâm vào.
Đổng Băng Phong, Cát Hương và Lưu Dũng đều là dùng phác đao. Phác đao của bọn họ chỉ là dùng làm đoản mâu, cùng với đồng bọn ở phía sau kết thành đội ngũ, chỉ lo chém tới.
Đám người này của Phùng gia hỗn loạn thành bầy. Mấy phương đội nhỏ bên này của Triệu Tiến bao lấy đám đông, trong một vùng nhỏ vẫn là lấy nhiều đánh ít, làm cho đội ngũ xông lên của Phùng gia ngày càng tán loạn, càng tán loạn, càng không có cách nào tập hợp lại ứng phó, tình cảnh cứ như vậy mà sụp đổ.
Trường mâu của Triệu Tiến vừa rung lên, hướng về phía trước lại là đâm ra, nhạn linh đao trong tay kẻ địch vung lên nghênh chiến, đẩy văng trường mâu của Triệu Tiến ra, thuận thế muốn áp sát lại, nhưng mới nhúc nhích một bước, lại bị hai thanh trường mâu khác đâm vào. Gã tránh được một mâu, lại bị mâu khác cắm vào mạng sườn, kêu lên thảm thiết một tiếng đổ vật xuống đất, hai kẻ sóng vai cùng với gã xông lên, một kẻ quay ngoắt đầu chạy liền, một kẻ khác chậm một bước, bị trường mâu đâm xuyên vào lưng.
Còn ở bên kia Trần Thăng, người ở trước mặt thật ra là lấy một chọi một, nhưng căn bản không phải là đối thủ. Đao pháp của y đường hoàng đĩnh đạc, sải bước dài vung đao chém xuống, kẻ địch cầm đao chạm vào, không ngăn được cổ tay của Trần Thăng vặn một cái, đao thay đổi phương vị, chém đứt cánh tay, thẳng tới ngập vào phần ngực. Bỗng nghe một câu “cẩn thận”, bên sườn có một người giơ thẳng phác đao hung tợn đâm tới, xem ra tránh không khỏi rồi.
Đã là không tránh được, người phía sau cũng không tranh lên trước, dứt khoát nghênh tiếp, đao chuyển sang một tay, nghiêng người một cái, mũi phác đao của đối phương đâm thẳng vào giáp ngực, cả một tấm giáp bằng sắt kia phác đao làm sao chém đứt cho được, phát ra một tiếng sắt va vào nhau chói tai, trượt hẳn sang một bên. Thừa dịp đối phương mất thăng bằng, đao của Trần Thăng đã chém xuống, máu tươi bắn ra tung tóe.
Cuộc chiến đấu của những người khác không ngoạn mục như thế, chẳng qua là vừa mới đôi bên giao chiến, thậm chí còn chiếm được thế thượng phong, nhưng chưa phải mất mấy công sức, những người khác đã gọi tới rồi, nhanh chóng đã bị vây giết.
Ngược lại phương đội nhỏ đông người nhất kia tương đối dễ dàng, nhưng mọi người đều là giang hồ lục lâm, lưỡi đao từng liếm máu, ai cũng chẳng kém hơn ai là mấy, huống hồ là Triệu Tiến dẫn các đội xông lên ở trước mặt. Bọn họ phải chịu áp lực rất ít, dứt khoát làm người lắp đầy những thiếu sót, chuyên giết những tên lọt lưới. Trong đội ngũ của bọn họ lại có Nhiếp Hắc là một tay phi đao thiện nghệ, áp sát trong vòng mười bước, thường thường đã bị phi đao cắm vào đầu.
Trong cuộc chiến đấu này, Triệu Tiến luôn là hết sức bình tĩnh. Phương đội nhỏ của hắn xông lên ngay phía trước, luôn là nhằm vào nơi người đông nhất xông tới. Kẻ địch muốn tập hợp lại kết thành đội, lập tức sẽ bị hắn xông vào vỡ tan,. Nhưng trước sau Triệu Tiến vẫn để mắt tới vị đại hán cầm đầu kia.
Mười mấy tên hán tử mặc giáp kia xem ra cũng không phải là yếu ớt. Nhưng vừa mới bắt đầu giao chiến thì không thấy bọn họ tiến lên trước, lẽ nào thừa lúc loạn giết tới?
Trong lòng có tính toán này, Triệu Tiến càng thêm cảnh giác. Mỗi khi những đội khác giết tới rất là hưng phấn, cách nhau quá xa, hắn liền hô lên cảnh tỉnh.
Có người hô to.
- Lão gia, bọn chúng có kẻ lên ngựa được rồi.
Triệu Tiến nghiêm nghị quát to.
- Tiếp tục xông lên, không cho bọn chúng chạy thoát.
Vừa rồi tuy là đang chém giết sáp lá cà, nhưng đám người của Phùng gia này số người quá đông, có người xông lên phía trước, có người rớt lại phía sau, xem ra cục diện càng ngày càng loạn, trong tình cảnh chiến đấu trên bộ hoàn toàn không địch lại, bắt đầu có người lên ngựa rồi.
Cái vị đại hán cầm đầu Triệu Tiến để mắt tới kia hiện tại cũng đã lên ngựa rồi, phác đao treo ở một bên, trong tay lại cầm một cây đoản mâu, vẻ mặt thận trọng nhìn chăm chú vào trận chiến.
Y lạnh lùng ra lệnh.
- Bảo các huynh đệ cưỡi ngựa xông lên.
Người ở bên cạnh giật mình, một người vội nói.
- Lê gia, các huynh đệ trong lúc này còn chưa tản ra, nếu như xông vào, e là phải...
Vị đại hán được gọi là “Lê gia” kia lạnh lùng nói.
- Huynh đệ cái gì, cái đám lưu manh tạp chủng trả tiền thì làm việc, bình thường thì diễu võ dương oai, vừa đấu với quan binh thì chẳng đâu vào đâu. Những người như vậy muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, mau truyền lệnh.
Người ở bên trên còn muốn khuyên giải, bị ánh mắt của vị đại hán này quét một cái, lập tức không dám nói nhiều.