(Thượng)
Tiểu nhị không hề lười biếng, ân cần trở dậy tính toán sổ sách, chưởng quầy dụi dụi mắt, nhiều năm như vậy y có thói quen đã gặp qua khách nhân là không quên được, sao lại thấy hai người trước mặt này không ổn, dáng người gần như nhau, mũ mềm che quá nửa khuôn mặt, nhưng chỗ để lộ ra ngoài và điệu bộ hoàn toàn không giống.
Sao lại thế này? Chưởng quầy suy nghĩ một lát rồi chậm rãi đóng cửa phòng, sau đó lên giường nằm, tiểu nhị không lười biếng là chuyện tốt, mình nên ngủ thêm nữa thôi.
Lửa kẹp trong tường vẫn còn sót lại hơi ấm, khiến căn phòng nhỏ của chưởng quầy rất ấm áp, trên giường còn có đệm da mà đám Vương Tự Dương tặng, đắp chăn bông dày nhưng không hiểu sao, toàn thân chưởng quầy run rẩy, như thể rất lạnh.
Hai người đó thanh toán rất nhanh, tiểu nhị cẩn thận dắt ngựa của họ tới, hai người lên ngựa ở trước cửa, đi thẳng về phía tây, không biết muốn đi đến Đãng Sơn hay Hà Nam, khách nhân qua qua lại lại, rời khỏi khách điếm cũng không ai để ý tới.
Hai người ăn mặc giống tiểu nhị đứng ở bên kia đường nhìn cảnh này, lúc này trời còn sớm, Hà Gia Trang không có nhiều người, nếu không chắc chắn nhận ra được đây là Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài.
Lôi Tài thì thầm nói.
- Bọn họ sẽ đi tới phía Hà Nam, sau đó thay quần áo trở về.
- Hai con ngựa đó mau chóng giết đi, ai tinh mắt chắc chắn sẽ nhận ra.
Vương Triệu Tĩnh không để lộ biểu cảm gì, giọng nói cũng hạ xuống rất thấp.
Lôi Tài đáp lại.
- Quần áo hay gì đó đều sẽ mang về kiểm tra từng bộ một, sau đó phóng lửa thiêu hủy. Chuyện này tiểu để sẽ giám sát đi làm.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, Lôi Tài do dự chốc lát hỏi.
- Vương tam ca, chuyện này không nói cho Thạch đầu ca một tiếng.
Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị nói.
- Thêm một người biết thì thêm một rắc rối. Đệ chỉ cần bẩm báo đại ca, những người khác không cần biết.
Hai gia đinh tâm phúc của Triệu Tự Doanh mặc y phục của Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An, vác hành lý của họ trên lưng, ngay cả ngựa cưỡi cũng đều gần giống, sau khi tính tiền sẽ đi về phía Hà Nam, trên con đường này sẽ đi qua hầu hết thị trấn, thôn trang, sau khi vào trong lãnh thổ Hà Nam sẽ thay một bộ y phục khác trở về.
Thẻ bài của Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An cùng tất cả chứng cứ chứng minh được thân phận của họ đều bị móc ra, do Lôi Tài đích thân trông giữ, ngay cả hai con ngựa cũng được để trong chuồng ngựa của Triệu Tự Doanh.
Cứ đi như vậy, sau này nếu có người điều tra, sẽ biết Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An rời khỏi nhà trọ đi về phía tây, một đường thẳng tới lãnh thổ Hà Nam, sẽ không biết những chuyện khác, nói chính là nói, hai người này và Triệu Tự Doanh không có chút dây dưa nào.
Từ sau khi Triệu Tiến rời đi, toàn bộ Hà Gia Trang mỗi ngày đều được giới nghiêm, buổi tối sau khi trời tối đen không được ra khỏi cửa, không được tùy ý đi lại, ngay cả quy củ trong quán trọ lớn này cũng đều rất nghiêm ngặt, những việc làm của Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài đêm qua căn bản không cách nào bị nhìn thấy, còn về phần hoài nghi của chưởng quầy, y sẽ vĩnh viễn giấu trong lòng.
Đợi sau khi đốt hết y phục, hành lý và tất cả chứng cớ thì không còn manh mối nào điều tra ra được nữa.
Vương Triệu Tĩnh lại nói.
- Tìm hai người đội Nội Vệ ngấm ngầm đi theo bọn họ, mãi cho tới khi quay về.
Lôi Tài quay đầu lại, thần sắc Vương Triệu Tĩnh bình tĩnh nói.
- Để cầu chu toàn, chuyện này không được xảy ra chút sơ suất nào.
Hai người nhất thời không nói gì, Vương Triệu Tĩnh nhìn về phía đông hỏi.
- Không biết đại ca khi nào trở về?
Trời dần sáng, bọn người Triệu Tiến trong trấn Song Câu thay phiên nhau ngủ, nhưng thật ra không ai ngủ được, vết máu trên áo giáp và binh khí đều được lau sạch, thậm chí còn lật ra mấy khối đá để mài đao, mài binh khí, khi trời sáng, mọi người đều mặc nguyên bộ áo giáp, đám cung thủ cũng kiểm lại mũi tên của mình mấy lần.
Cổng chính căn nhà nơi họ trú đóng vẫn chưa đóng lại, thi thoảng có cung thủ và kỵ binh ra vào, hồi báo về tình hình xung quanh trấn Song Câu.
Đội nhân mã Phùng gia ở bên ngoài lần này không hề lơ là và khinh suất, các đội thay phiên nhau tuần tra xung quanh, không để bất cứ người nào rời khỏi.
Dân chúng trong trấn Song Câu hẳn cũng có một đêm không ngủ, trời vừa tờ mờ sáng đã có người mở cửa rời khỏi, cả nhà già trẻ cõng đồ trên lưng đi ra ngoài. Ai cũng biết nơi này sắp chém giết động binh đao, tránh thật xa trước đừng để bị ngộ thương đến, nhưng không ai đi được thành công. Đội nhân mã của Phùng gia ở bên ngoài lúc bắt đầu đều ra tay giết người, sau này cầu xin mọi cách, thậm chí đưa tiền ra hối lộ, lúc này mới bị đuổi trở về. Trở về xong cũng chỉ đành phải giống như đêm qua, khóa chặt cửa trong nhà, sau đó thắp hướng vái Phật đừng lan tới nhà mình.
Trong cảnh hỗn loạn rối ren đó, đám Triệu Tiến không muốn xông ra ngoài, đội nhân mã của Phùng gia cũng cẩn trọng không tiến vào trong, nhưng mọi người đều biết, giằng co như thế sẽ không còn quá lâu.
Mấy ngàn người trong trấn, người trẻ tuổi đương nhiên không ít, người biết võ, thích đánh nhau, hay người có quen biết với giang hồ lục lâm rất đông, lẽ dĩ nhiên không cam tâm để cho hai đám người ngoài đột nhiên đánh nhau ầm ĩ trước cửa nhà, nhà giàu và thường dân trong trấn dĩ nhiên cũng nghĩ như vậy.
Muốn chạy ra lại bị đuổi về, không lâu sau, lại có rất nhiều thanh niên đi ra từ các nhà, khi ra khỏi cửa khí thế hùng hổ, sau khi nhìn thấy xác chết trên đường phố thì khí thế đã yếu đi một nửa, không cần quá hiểu việc cũng hiểu được rất nhiều chuyện. Nhìn thấy chết bao nhiêu người như thế, bên cạnh xác chết lại có binh khí, binh khí đó cũng đều loại thượng hảo hạng, nhân vật hung hãn như thế đánh nhau sống chết, đâu cho phép người ngoài nhúng tay vào.
Sau khi nghe thấy danh hiệu của “Triệu Tiến” mà mấy gia đình ở phía đông trấn nói ra, mọi người hoàn toàn không còn tâm tư động thủ, lại rút về trong nhà. Triệu Tiến chiêu mộ gia đinh ở Hà gia trang, bên trấn Song Câu cũng có rất nhiều người tới, họ biết rất rõ các sự tích về Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, nhân vật như thế ở đây, sao bọn họ dám đắc tội được chứ, huống hồ là những thế lực đó dám bao vây Tiến gia trong thôn trang, vậy thì càng không được đắc tội.
Trấn Song Câu sau khi trải qua buổi sáng sớm xôn xao, giờ đã trở lại yên tĩnh, chờ đợi cuộc chiến đấu sắp tới.
- Đến rồi, đến rồi.
Sau khi mặt trời đã lên rất cao, cung thủ canh gác bên ngoài vội vàng hồi báo, Triệu Tiến và Trần Hoảng cùng bước ra sân, tới chỗ giáp gianh của trấn rồi lên thẳng đầu tường.
Nhìn thấy được phía đằng đông rất xa có đại đội nhân mã đang tiến lại gần đây, phía trước là đội ngũ cưỡi ngựa, phía sau là rất đông bộ tốt.
Quay đầu nhìn sắc trời, phát hiện đã tới tới lúc giữa trưa, đêm qua người của Phùng gia trở về triệu tập viện quân, tính toán thì giờ đi về, Triệu Tiến không khỏi thầm chửi một câu.
- Phùng gia đây là vét sạch một nửa số người của Bi Châu tới sao?
Xem xong, Triệu Tiến triệu tập tất cả mọi người canh gác lại trong sân, chỉ sắp xếp người lên chỗ cao quan sát ở xung quanh ngôi nhà chiếm đóng.