Không nói lời thừa thải, đã ngay lập tức dẫn người sang bắt người, chỉ có điều Như Huệ trông như đang nháy mắt, ghé sát vào thấp giọng nói với Triệu Tiến.
- Nếu như tất cả đều không nói, chẳng lẽ đều giết hết?
Triệu Tiến trả lời.
- Tất nhiên là không giữ tên nào.
Thám tử Phùng gia phái đến lai lịch không ngoài hai loại, một loại là được thuê, một loại là thủ hạ của chính Phùng gia. Hai loại này đều có điểm giống nhau, đó là vì tiền tài.
Đối với loại thám tử không có niềm tin sắt đá như thế này, chỉ cần dùng thủ đoạn tàn nhẫn khiến bọn chúng khiếp sợ, khiến bọn chúng kinh hãi, thì mấy tên vì tiền bán mạng được thuê đến do thám nhất định đều sẽ cảm thấy không đáng giá.
Bắt đầu xuống thật mạnh tay, dọa cho đám thám tử Phùng gia sợ hãi, ít nhất nơi này sẽ thanh tĩnh một khoảng vài ngày.
Như Huệ không có đi sâu vào vấn đề này, ở Triệu Tự Doanh lâu như vậy, đối với chuyện giết chóc đã có chút quen thuộc rồi. Lúc ban đầu Như Huệ còn rất lo sợ rằng mấy huynh đệ Triệu Tiến khát máu thích chém giết, nhưng nỗi lo này rất nhanh đã biến mất, vì đám Triệu Tiến không phải là giết vì thích.
Như Huệ tỏ vẻ buồn phiền, hỏi.
- Đông chủ, đến bây giờ Phùng gia vẫn chưa có động tĩnh gì lớn, khiến người trong lòng không yên. Thuộc hạ đã nhờ các bằng hữu trong quan phủ hỏi thăm tin tức, nhưng bên phía bọn họ nhiều lắm cũng chỉ có thể biết một chút chuyện ngoài sáng. Còn về việc Phùng gia thật sự làm ăn thế nào, bọn họ cũng không tài nào biết được, không biết Nội Vệ thì thế nào?
Triệu Tiến lắc lắc đầu. Nhân số trong đội Nội Vệ dưới trướng Lưu Dũng vốn không nhiều, căn bản không tách ra được, chỉ trông chừng được một vài nơi. Chẳng hạn dụ như Hà Gia Trang, thành Từ Châu, trấn Ngung Đầu, những nơi như Bị Châu, đều phải để nhân vật giang hồ như Vưu Chấn Vinh đi làm.
Như Huệ khẽ thở dài, hạ giọng nói.
- Tuy nói chúng ta đã chiếm tiên cơ, nhưng gia nghiệp Phùng gia to lớn, nhất định còn không ít thủ đoạn, không thăm dò được rõ sẽ có tai họa.
Vương Triệu Tĩnh đứng bên cạnh nói.
- Tào tiên sinh, thủ đoạn trên quan trường đã bị cắt đứt, hiện tại mặc kệ Phùng gia muốn làm gì, thì bọn chúng chỉ còn cách dùng đao thật thương thật để đánh với chúng ta. Nếu đánh chúng ta thì cũng chỉ chọn được hai nơi để động thủ, một nơi là Hà Gia Trang, một nơi là hồ Lạc Mã, hoặc là đánh vào Triệu Tự Doanh, hoặc là đánh vào trại lưu dân mà chúng ta vừa mới xây dựng.
Trần Thăng ôm trường đao buồn bực nói.
- Đến Từ Châu đến Hà Gia Trang, bọn họ nhất định thua.
Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng nói xong, Như Huệ ngây người một hồi, lập tức lắc đầu cười nói.
- Thật sự là đơn giản như vậy, là do thuộc hạ suy nghĩ nhiều rồi.
Như Huệ cảm khái một câu.
- Dù sao cũng không phải là hai nước động binh đao.
Triệu Tiến và Phùng gia sống mái với nhau, chỉ là cuộc chiến giữa cường hào, quan phủ sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng nếu chỉ cần náo động đến, thì quan phủ nhất định hỏi tội.
Có hạn chế này, mọi người không được động thủ không kiêng nể gì. Cuộc chiến của hai nhà giống như bị vây trong một khung tròn, hoặc giả giống như đứng tên lớp băng mỏng.
Phùng gia không làm được những thứ như đại quân lưu dân, nên việc tiến quân hạ trại không kiêng nể gì, hô hào uống máu công thành, y phải có chút e dè. Trên quan trường Phùng gia đã bị hạn chế, nơi y muốn động chỉ cần đoán cũng mò ra được, không nằm ngoài cơ nghiệp của Triệu Tiến, trước mắt chính là hai nơi, Hà Gia Trang và trại lưu dân mới xây dựng.
Ngược lại, Triệu Tiến muốn đánh Phùng gia, nơi hạ thủ được rất là nhiều. Ở phủ Hoài An Phùng gia có rất nhiều sản nghiệp, Phùng gia còn có không ít muối lậu phải đi qua Từ Châu.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Như Huệ cảm thấy có chút kỳ lạ. Rõ ràng là Phùng gia chiếm ưu thế, hơn nữa là ưu thế vượt xa cả Triệu Tự Doanh, suy nghĩ như thế này, đột nhiên cảm thấy Phùng gia cũng không đáng sợ như vậy.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Bất kể hắn có bao nhiêu cách, chúng ta cứ làm chuyện của chúng ta. Nếu hắn không để mắt tới, chúng ta cứ thế mà làm, nếu hắn đến đánh, vậy thì chỉ đánh được trên chiến trường mà chúng ta chọn.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến vỗ vỗ lên vai Vương Triệu Tĩnh nói.
- Vốn dĩ là phải tốc chiến, để Phùng gia khỏi dùng quen biết, thân tình khắp nơi của hắn giằng co, nhưng nếu đã có Vương thúc ra tay, chúng ta từ từ mà đánh cũng được rồi.
Mọi người đều cười ra thành tiếng. Như Huệ ở đó suy xét một hồi, lại nói.
- Lần này nắm rõ được Bi Châu như lòng bàn tay, toàn bộ là nhờ Trịnh hội chủ. Có nên nhờ bọn họ thăm dò Dương Châu một phen hay không?
Như Huệ làm việc chu toàn, cho dù biết hai bên không cách nhau xa như vậy, vẫn muốn làm hết những chuyện phải làm. Nghe vậy, nụ cười trên mặt Triệu Tiến liền tắt, nghiêm túc nói.
- Khó, phía nam phủ Hoài An rất khó đưa tay vào, còn bên phủ Dương Châu lại càng là một chuyện khác.
Lúc nói chuyện, Lưu Dũng đã dẫn người bắt thám tử trở về, mấy tên thám tử này bị đưa thẳng đến nơi dùng riêng để tra khảo. Lưu Dũng không đi theo, mà bước nhanh đi sang, hạ giọng nói mấy câu.
Triệu Tiến nói.
- Quả thật là khéo, nói đến Văn Hương giáo, thì có chút phiền phức rồi.
Thật ra Triệu Tiến khiến cho Từ Châu tin tức linh thông, dựa vào đội Nội Vệ còn đang xây dựng thì không tài nào làm được. Nhờ có Như Huệ làm tốt mối giao tình với nha môn, được bắn tin của những người này lại thêm qua lại với cường hào đã thần phục, thì mới khiến cho tin tức linh thông.
Ngoại trừ chuyện này ra, Hội chủ Văn Hương giáo Từ Châu là Trịnh Toàn đã ra sức rất nhiều. Mượn ủng hộ của Triệu Tiến, Trịnh Toàn thanh trừng từng tên đầu mục Hương chủ không phục mình ở khắp các nơi trong đía phận Từ Châu, sau đó đưa vào những người mà mình tín nhiệm, nói đúng hơn là những người mà Triệu Tiến tín nhiệm.
Dù sao cũng đã trở mặt với tổng đàn, Trịnh Toàn theo đề nghị của Như Huệ rằng tài vật cống nạp của các nơi dâng lên, chia cho hương chủ các nơi ba thành, sau đó lại đem hai thành tài vật dùng để trợ giúp người gặp nguy khốn, làm được chuyện này thì sẽ nắm bắt được lòng người.
Hương chúng bên dưới được chỗ lợi lộc, đám hương chủ đã có lợi ích thực tsự, mọi người đều sợ Trịnh Toàn không ngồi vững trên cái ghế này, lại phải nhả những chỗ tốt lợi ích này ra, nên trung thành ủng hộ.
Giáo chúng của Văn Hương giáo có tam giáo cửu lưu, phần lớn là bá tánh nghèo khổ. Bọn họ sống ở những nơi vắng vẻ trong thành, tai nghe mắt thấy, rất khó có chuyện gió thổi cỏ lay nào che mắt được bọn họ. Đây mới là tin tức linh thông thật sự, nhờ vào mạng lưới này, Triệu Tiến mới tai thính mắt tinh.
Thậm chí những chuyện xảy ra gần đây ở Hoài An Bi Châu, Trịnh Toàn cũng có công lao. Sau khi một khâu của Văn Hương Giáo ở Từ Châu bị Triệu Tiến khống chế, Hương đường phân đà Văn Hương giáo ở các nơi khác dĩ nhiên muốn phân rõ giới tuyến với Trịnh Toàn, Bi Châu cũng như vậy.
Nhưng Bi Châu đây lại có chỗ khác với các nơi khác. Tiệm buôn Tôn gia bán danh tửu Hản Tỉnh, thu vào tào lương bị cắt xén trên tào vận, mối làm ăn này giúp hai bên đều có tiền đầy túi.