Vừa nói xong, người cầm đầu làm chủ kia đã run rẩy toàn thân, nhìn quanh mấy gã đầu mục hai bên, ai nấy đều mang vẻ mặt sợ hãi. Đầu lĩnh Lại gia lúc nãy vừa mới đích thân lên tiếng nay cũng cúi đầu, vẫn là đội ngũ của Phùng gia đáng tin cậy nhất. Nhìn đức hạnh của đám người trước mặt này, có bảo họ tiến vào đánh e rằng cũng không được nữa.
- Mọi người đều lên ngựa, bao vây trấn Song Câu này, kẻ nào ló đầu ra liền đuổi trở lại. Lão Tứ dẫn người quay về Bi Châu tìm trợ thủ, tăng thưởng cao lên. Ta không tin tất cả đều sợ tên Triệu Tiến này.
Lúc này Triệu Tiến cũng trèo lên đầu tường, nhìn về hướng đội ngũ của Phùng gia ở bên ngoài, theo ánh đuốc chiếu rọi, sơ sơ vẫn nhìn thấy rất rõ, đợi nhìn thấy mọi người lần lượt lên ngựa, Triệu Tiến mới từ trên đầu tường bước xuống.
Triệu Tiến bước xuống dưới liền lên tiếng.
- Bọn tạp chủng này đã học hỏi được ít nhiều, chắc hẳn đang đi cầu viện trước khi trời sáng sẽ bao vây chúng ta ở trong này.
Sở dĩ muốn vào trấn Song Câu, cũng không chỉ là muốn giấu kín nữ nhân và trẻ nhỏ, mà còn là để bảo toàn chính mình, đối phương người đông thế mạnh, ngựa khỏe, dã chiến trên đất bằng. Trong khi hầu hết đám Triệu Tiến đều chỉ biết cưỡi ngựa mà thôi, chiến đấu trên ngựa rất kém, cho dù kết trận trên đất bằng phẳng, bị mấy trăm kỵ binh xông tới cũng là dữ nhiều lành ít.
Thế nhưng trốn vào trong trấn Song Câu này rồi, đường phố nhỏ hẹp và nhà ở xây dựng lung tung đã hạn chế kỵ binh tấn công, cũng chia cắt đại đội nhân mã của đối phương, không cần nói tới bộ chiến đối kháng, Triệu Tiến có lòng tin với người bên cạnh của mình.
Cát Hương cảm thán nói.
- Phùng gia thật đúng là khó lường, ở Bi Châu cũng điều động ra được hơn ba trăm kỵ binh.
- Phủ Hoài An không thiếu ngựa, trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang có bao nhiêu xe ngựa đặt chân tới. Nghe nói chợ lừa ngựa ở Hà Nam có bảy thành lừa ngựa được bán tới đây. Cái chợ ở bên phía Hà Gia Trang chúng ta nghe nói mấy chục năm trước cũng không kém cỏi, nhưng giờ không được như thế nữa rồi.
Dứt câu chuyện phiếm, vẻ mặt mọi người đều rất thận trọng.
Trần Thăng tiện tay giật một tấm vải xuống, lau sạch vết máu bám trên thân đao, đồng thời lên tiếng.
- Bây giờ quay về cầu viện, sáng sớm mai kỵ binh sẽ không ít nữa, bộ chiến sẽ càng nhiều hơn, chúng ta làm sao đây?
Triệu Tiến mỉm cười, có chút thoải mái đáp.
- Thì cứ chọn một căn nhà trong này, chúng ta cố thủ là được. Huynh không tin họ cưỡi ngựa tấn công, chỉ cần xuống ngựa, bộ chiến thì huynh đệ chúng ta sợ ai chứ?
Tất cả mọi người đều nở nụ cười, nhìn nụ cười trên mặt các thủ lĩnh, đám gia đinh xung quanh cũng đều không khỏi nhẹ nhõm hơn nhiều.
- Trước tiên đi vào trong thu dọn hành lý và ngựa, ta lát nữa sẽ tới đó.
Triệu Tiến quát, đám gia đinh tuân lệnh sau đó nhanh chân chạy đi, Triệu Tiến và các huynh đệ ở lại phía sau, nụ cười trên mặt mọi người đều đã không còn thấy nữa.
Trần Thăng hạ giọng nói.
- Sáng mai sẽ là trận chiến ác liệt.
Cát Hương có chút nôn nóng, buồn bực hỏi.
- Băng Phong khi nào mới dẫn người trở lại chứ?
Lưu Dũng trả lời.
- Ở đây đi tới Hà Gia Trang rồi lại trở về, cho dù phi ngựa nhanh cũng phải một ngày, đêm mai tới được đây đã là rất nhanh rồi.
Cát Hương nhỏ nước bọt xuống đất, Triệu Tiến lại không hề nói gì, bước nhanh về phía trung tâm của trấn Song Câu.
Trấn Song Câu từng rất thịnh vượng, vùng trung tâm trong trấn có mấy căn trạch viện của người giàu có, nhìn rất gọn gàng, Triệu Tiến chọn một ngôi nhà bốn phía đều có trạch viện kế cận.
Chủ nhà lẽ dĩ nhiên không dám mở cửa, Triệu Tiến cũng không lễ độ, sai người trèo tường vào trong, cửa vừa mở thì đại đội đã tràn vào, ngay lập tức khống chế cả nhà, sau đó lấy bạc ra mua nhà cửa.
Lần này Triệu Tiến đi đến Thảo Oa Tử, vàng bạc mang trên người không ít, nhà cửa ở trấn Song Câu lại bán không được giá. Nhìn thấy số bạc Triệu Tiến đưa, oán khí của chủ nhà lập tức tiêu tan, vội vã thu dọn chuyển đi, trong đêm tìm được người cho ở trọ trong trấn này vẫn rất dễ dàng, cho dù mọi người đều không dám mở cửa, nhưng vì số bạc này mà chịu rét ngoài trời cả đêm cũng đáng.
Những thứ khác Triệu Tiến đều rất hào phóng bỏ bạc ra mua hết, lại phái người tới ngôi nhà nữ nhân và trẻ con ở, sắp xếp cho mọi người nấu cơm đun nước ở đó.
Đám Triệu Tiến cũng nấu cơm đun nước, sau đó dọn dẹp ở gần tường viện, bãi cỏ được dời đi, sau đó dùng giường đệm các loại đồ dùng trong nhà xây thành đài gỗ. Dựa vào nhà cửa tấn công phòng thủ Triệu Tự doanh đã rất dạn dày, nhất là những người cốt cán này.
Mấy cung thủ chưa trở về, họ và mấy tay giang hồ lão luyện phân tán đi khắp nơi trong trấn Song Câu, theo dõi tình hình của đám người đó ở bên ngoài.
Toàn bộ trấn Song Câu vẫn cực kỳ yên tĩnh, trông hẳn là sợ hãi, trong đêm đen này thậm chí mọi người còn không dám ra khỏi cửa, nếu như hai bên giao chiến đã không vào cửa thì mọi người cứ rụt đầu ở trong nhà vẫn tốt hơn.
Khi tới Song Câu đã là ban đêm, sau khi giao chiến trời càng tối đen hơn, phía Triệu Tiến ăn xong bữa cơm nóng hổi thì không ít người đã ngủ gà ngủ gật. Triệu Tiến đi ra nhìn mấy lần, đội nhân mã Phùng gia ở bên ngoài quả nhiên bị đánh vẫn còn sợ hãi không tiến vào, liên tục sắp xếp người vây quanh trấn Song Câu tuần tra. Phía bọn chúng cũng có rất nhiều người xuống ngựa nghỉ ngơi, bên ngoài cũng đốt lửa trại, tuy nhiên tình cảnh cũng vô cùng nặng nề.
- Lại xông ra một lần nữa?
Cát Hương thì thầm hỏi, cục diện trước mắt nhìn quả thực càng kiếm được chỗ tốt.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm ra ngoài một lát, chậm rãi lắc đầu nói.
- Quá mạo hiểm, không đáng, đợi trời sáng đã.
Lúc cảnh đêm sâu nhất đã trôi qua, trời dần sáng, ngoài tiếng gà gáy chó sủa ra, trấn Song Câu vẫn yên tĩnh vô cùng. Có người leo lên nóc nhà nhìn ra ngoài, lập tức rụt đầu lại, còn có người mở cửa nhà ra, nhìn thấy xác chết và vết máu trên đường, lập tức đóng vội cửa, tìm đủ mọi thứ chốt cho thật chặt, hung sự này vẫn chưa kết thúc.
Trong sân nhà nơi đám Triệu Tiến trú đóng tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, gà vịt nuôi trong nhà của chủ nhà đều bị giết sạch, thịt khô và trứng gà cũng đều dùng tới, mọi người nấu một bữa sáng thịnh soạn, sau đó lại cho bánh bột mang theo vào trong nồi hấp, trận này phải đánh rất lâu.
Triệu Tiến bình tĩnh nói.
- Không cần gấp, bọn họ cũng phải trời sáng mới tập trung được người, khi mặt trời ló ra đuổi kịp đã coi như sớm lắm rồi.
Chưởng quầy của quán trọ ở Hà Gia Trang nhiều năm nay đều có thói quen dậy sớm, hôm nay cũng thế. Theo thói quen y không yên tâm với đám tiểu nhị, nghĩ chúng sẽ dùng mánh lới trộm cắp, sau quầy của quán trọ có một căn phòng nhỏ, bình thường chưởng quầy sẽ ngủ ở đó, thuận tiện khi tỉnh dậy sẽ nhìn thấy tiểu nhị gác đêm bên ngoài.
Chưởng quầy mở hé cửa ra, nhìn thấy hai người khách tới tính tiền, hai người này chính là hai khách nhân từ nơi khác đến có hành tung quỉ dị, y phục vẫn là bộ mặc ngày hôm qua, có lẽ vì đi đường trời lạnh nên đều mang mũ mềm che mặt, chỉ để lộ ra mắt, mũi, miệng.