Triệu Tiến lắc đầu trên ngựa, trầm ngâm nói.
- Cho ngươi hai mối làm ăn, sau này tất cả xe ngựa của trấn Song Câu chỉ do riêng ngươi cho thuê, trong trấn Song Câu không được tồn trữ hàng lậu, chỉ được đặt ở Phòng Thôn Tập.
Khương Mộc Đầu trên ngựa run lên, vội hỏi.
- Tiến gia, hàng lâu này có tính muối và lương thực không?
“Hàng lậu” chính là chỉ hàng hóa không qua thuế quan, ở vùng Nam Trực Lệ, thường là chỉ hàng hóa nam bắc bí mật mang tới trên tào vận, những hàng hóa này được người khác mua lại, cường hào thân sĩ và quan phủ vận chuyển thì là hợp phép vua, nhưng dân thường đụng đến sẽ bị phạt. Tuy thế do lợi nhuận lớn, cũng có không ít dân chúng dính tới, tóm lại rủi ro không lớn.
Có điều, nói tới “hàng lậu, mọi người thường chỉ nghĩ tới hai thứ, một là tào lương vận chuyển lén lút bằng đường thủy, hai là muối lậu.
Tào lương vận chuyển trên Vận Hà theo thường lệ bán đi không cần tiền vốn gì cả, giá tất nhiên cực thấp, sang tay thì càng lãi to, muối lậu càng không phải nói, tuy nhiên hai cái này đều bị quan phủ kiểm tra gắt gao, muốn vô sự trong một thể thống nhất rắc rối phức tạp này, không ở trong đó mà tùy tiện nhúng tay vào sẽ rước họa.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Không có lương thực và muối, ngươi có được lợi ích gì chứ?
Khương Mộc Đầu vô cùng kích động, tay nắm dây cương cũng bắt đầu run rẩy không ngừng, Từ Châu là chỗ then chốt đường xá các nơi, nơi nam bắc thông thương, ngay từ rất lâu khi Vận Hà chảy ngang qua địa phận không cần phải nói, giờ Vận Hà cũng đi qua bên cạnh Từ Châu, huống hồ vùng làm ra muối phủ Hoài là phủ Hoài An lại ở sát bên Từ Châu.
Trưởng thành qua năm tháng, không biết bao nhiêu hàng hóa, lương thực và muối lậu đia ngang qua địa phận nơi đây, giống như một con sông lớn dát bạc chảy qua hàng ngày, nhưng Khương Mộc Đầu rất biết mình, y biết mình chỉ được nhìn, nhúng tay vào chút xíu cũng sẽ tan xương nát thịt. Lôi ra được bốn mươi mấy kỵ binh, hơn hai trăm thổ hào của trang đinh không coi là yếu, nhưng trước hai mối làm ăn là lương thực và muối lậu thì chỉ được coi là con kiến nhỏ.
Hiện giờ Triệu Tiến ban cho y hai mối làm ăn này, cho dù chỉ là tồn trữ thì lợi ích trong đó cũng rất lớn, bên này chỉ cần có hàng tồn trữ thì sẽ có người đến mua, sẽ có hơi người và giao thương, sẽ mang đến rất nhiều lợi ích khác, địa vị giang hồ của nhà mình cũng sẽ được nâng lên.
Khương Mộc Đầu đã tính kế ở đó, không đụng được vào nhân vật các nơi quen biết với Triệu Tiến, nhưng ngoài điều đó ra, không biết bao nhiêu hàng hóa phải thông qua Từ Châu phân chia nhỏ lẻ đi các nơi, cầm trong tay những thứ này cũng đủ rồi, thậm chí mình còn ăn không nổi.
Trầm ngâm đi một đoạn, trong đại đội nhân mã này không biết có bao nhiêu người nhìn Khương Mộc Đầu thấy không vừa mắt, vất vả lắm mới có cơ hội được thân quen với Triệu Tiến, nhưng lại bị Khương Mộc Đầu bá chiếm chỗ gần kề đó không buông, thật sự rất không biết đạo lý đối nhân xử thế.
Triệu Tiến rất thư thái trên ngựa, vẻ mệt mỏi không tự chủ được lại dâng lên, ai ngờ được rằng khi đi là để tận mắt xem xét tình hình của Thảo Oa Tử, đường trở về lại trở thành ác chiến chạy giữ mạng mấy ngày liền, lúc cho rằng phải khổ chiến phòng ngự thì viện quân đã tới, tất cả lại trở nên an toàn.
- Tiến gia, bên phía tiểu nhân một người một nhà, làm chuyện lớn như thế không đủ sức người, hơn nữa chưa làm qua bao giờ, thật sự không dám nhận, chỉ đành xin Tiến gia phái người tới làm, tiểu nhân đi theo hỗ trợ là được rồi.
Khương Mộc Đầu phúc chí tâm linh nói ra lời này.
Triệu Tiến tay cầm dây cương không nói gì, Khương Mộc Đầu còn tưởng rằng nói sai, cứ im lặng mãi như thế, khuôn mặt Triệu Tiến dần nở nụ cười, quay đầu ôn hòa nói.
- Ngươi đúng là phóng khoáng, món lợi dâng tới cửa rồi cũng đẩy ra ngoài cửa.
Khương Mộc Đầu chợt lạnh người, thầm nghĩ chẳng lẽ mình lại lựa chọn sai, liền sau đó nghe thấy Triệu Tiến nói.
- Triệu Tự Doanh có đội học đinh, chiêu mộ con cháu các nhà, trong gia tộc nhà ngươi có ai phù hợp đều đưa hết lại đây.
Lưu dân bao vây Từ Châu, Phòng Thôn Tập cũng phái người đi cứu viện, thiếu mất Khương gia không có phái người, có mấy nhà khác đi. Kết cuộc sau đó mấy nhà này đều có người gia nhập Triệu Tự Doanh, trước đây Khương Mộc Đầu vốn nói một không ai nói hai ở Từ Châu, sau khi mấy nhà này kết thân với Triệu Tự Doanh thì khí thế lập tức thay đổi. Nếu không phải Khương Mộc Đầu vẫn luôn mưu lợi cho Phòng Thôn Tập, mọi người cũng đều cảm kích vì công lao của y thì cái ghế đầu lĩnh thổ hào này đã không ngồi vững.
Giờ vấn đề này tất nhiên tan tành mây khói, chỉ là trong lòng Khương Mộc Đầu thoáng hối hận, thứ Triệu Tiến cho không nhiều, ban nãy quả thực đã nói sai rồi, thật không đáng.
Triệu Tiến lại ung dung nói.
- Việc làm ăn của trấn Song Câu, ngươi cũng tham gia hùn vốn một ít, bên này ta không thường xuyên lui tới, cũng phải có người giúp ta giám sát chặt chẽ.
Đáng giá, rất đáng giá, Khương Mộc Đầu vui mừng khôn xiết, theo đó vô ý kéo mạnh dây cương, con ngựa hí lên một tiếng.
Nhìn thấy bộ dạng kích động luống cuống tay chân của Khương Mộc Đầu, Triệu Tiến cười không nói gì. Hai vùng Song Câu và Phòng Thôn Tập chẳng khác nào là cửa ngõ ở phía đông Từ Châu, hàng lậu số lượng lớn đi ngang địa phận ở đây thì tiền bạc và lợi ích kéo theo trong đó nhiều vô số kể, nhưng mấu chốt hơn là sau cuộc ầm ĩ trở mặt với Phùng gia, nơi này đã trở thành tiền tiêu và lá chắn đầu tiên.
Trước đây Triệu Tiến kiểm soát không nghiêm với nơi này, cho dù giờ bắt đầu coi trọng, điều phối lực lượng, xây dựng quyền lực thống nhất cũng mất thì giờ, trước khi hoàn bị tất cả phải có một cường hào sống trên đất này đã lâu tin cậy được giám sát, trước mắt nhìn lại thì chỉ có Khương Mộc Đầu của Phòng Thôn Tập chính là nhân tuyển tốt nhất.
Khương Mộc Đầu có tham lam hay không cũng không ảnh hưởng gì tới Triệu Tiến, hiện giờ lợi ích từ việc hàng lậu ngang qua cũng đã cho rồi, đợi sắp xếp xong xuôi lấy về cũng được, còn về Khương Mộc Đầu tới lúc đó sẽ nghĩ thế nào căn bản không nằm trong suy tính, thật sự có oán hận gì đó cũng dễ dàng làm cho biến mất.
Tuy nhiên tên Khương mỗ này tự mình hiểu cách làm, không có lòng tham muốn độc chiếm lợi ích này, không có cảm thấy địa bàn nhà mình không được để cho người ngoài ra vào, lại chịu mời Triệu Tự Doanh hiệp trợ, đích thân mời Triệu Tự Doanh vào Phòng Thôn Tập, nhân vật linh hoạt hiểu chuyện như thế, tất nhiên phải làm tấm gương dìu đỡ hơn nữa phần hùn vốn sẽ không quá nhiều, nhưng chỉ cần Khương gia không phạm sai lầm lại đời đời no ấm.
Ở Từ Châu thì Triệu Tự Doanh mạnh nhất, ở Từ Châu không ai không phục Triệu Tự Doanh, sự thật đúng là như thế, nhưng cục diện ngầm lại không dễ chịu như vậy.
Cái gọi là hương thân thổ hào, gốc gác của họ chính là đất đai quê hương, vũ lực là tư binh hương dũng trong tay, hơn nữa hầu hết bọn họ có tầm nhìn hạn hẹp, chỉ nhìn được một mẫu ba tấc đất của nhà mình, không muốn chấp nhận thay đổi, bề ngoài kính sợ thần phục Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, nhưng lại ngấm ngầm nghi ngờ đề phòng.
Tâm tư nhỏ mọn này cũng không nói là gây hại lớn, nhưng lại gây trở ngại cho Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh thêm một bước chỉnh hợp thu hút lực lượng đối với Từ Châu, vì thế Triệu Tự Doanh giờ chỉ nói được là minh chủ của cả Từ Châu, kết minh với sĩ thân cường hào lớn nhỏ, chấp nhận liên thủ của họ, chỉ thế mà thôi.
Muốn hoàn toàn khống chế được từng hộ, từng người, bằng vào sức mạnh của Triệu Tự Doanh hoàn toàn chỉ cần dùng thủ đoạn sấm sét đập nát toàn bộ kháng cự. Nhưng giờ triều đình vẫn còn, quan phủ vẫn còn, vương pháp vẫn còn, làm như vậy lập tức sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, kẻ thù chung của thiên hạ, vì vậy hiện nay cũng chỉ biết dùng cách dụ dỗ để đi tiếp.
Nói ra khiến mọi người dở khóc dở cười, ở Từ Châu, Thái cử nhân và Trâu tú tài thu được lợi ích nhiều nhất từ Đại Minh lại là người thân cận nhất với Triệu Tiến, tư binh đoàn luyện trong tay họ giao ra nhiều nhất, con cháu trong nhà đưa tới cũng nhiều nhất, hơn nữa đều không phải bà con xa cùng họ không cùng tộc, cho dù họ cũng có giữ lại, nhưng bỏ ra nhiều hơn so với thổ hào cường giấu diếm hơn phân nữa kia. Có lẽ người đọc sách, nhất là sỹ nhân có công danh do có kiến văn rộng rãi nên nhìn rõ vấn đề hơn đám thổ hào này.
Trong cục diện như vậy, Triệu Tiến đương nhiên muốn xây dựng thêm mấy tấm gương, Khương Mộc Đầu thông hiểu lý lẽ như thế, chủ động mời Triệu Tự Doanh đi vào địa bàn của mình, nhất định không được bạc đãi y.
Khi mặt trời chếch hướng tây, đại đội nhân mã đã tới Phòng Thôn Tập, cũng may thuộc hạ của Khương Mộc Đầu đã đi báo tin trước, nếu không mấy trăm kỵ binh cứ thế này ùa vào, chắc chắn sẽ gây ra nhiễu loạn lớn.
Đi tới Phòng Thôn Tập, nhìn thành trấn phồn hoa này, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cũng cảm thấy mệt mỏi dâng tràn, từ sau khi cứu người vội vã rút lui, cuối cùng cũng tạm nghỉ ngơi được rồi.
Những nữ nhân cứu ra từ Thảo Oa Tử này cũng ý thức được tình cảnh an toàn của mình, tìm được đường sống trong chỗ chết, hoặc gào khóc, hoặc khẽ khóc sụt sùi, lũ trẻ không hiểu ra sao, cũng khóc theo, người hô ngựa hí, nhất thời hỗn loạn.
- Bảo những bà thím ở Phòng Thôn Tập các ngươi ra, trước tiên thu nạp nữ nhân và trẻ con này.