Triệu Tiến nhắc nhở một câu.
- Chớ để cho đám lưu dân đó ôm bè kết đảng, phải rải bọn chúng ra, cùng đừng khiến cho bọn chúng người mình quản người mình.
Nghe thấy thế, Từ Trân Trân cười khẽ vài tiếng rồi trả lời.
- Thiếp thân đã biết. Bên Từ gia thiếp cũng không dùng đồng hương quản đồng hương mà.
Triệu Tiến không kìm nổi cười. Hóa ra người ta còn nghĩ đến điều này sớm hơn mình. Từ Trân Trân đứng dậy rót đầy chén trà cho Triệu Tiến, nói tiếp.
- Phu quân không phải rất tò mò về súng kíp hỏa khí sao? Hiện giờ đã cuối năm, những thợ rèn lành nghề cũng đều đã rãnh rỗi, không bằng dặn dò họ lại đây trợ giúp phu quân một chút?
Triệu Tiến cười nói.
- Khó được nàng còn nhớ rõ. Tuy rằng bây giờ vẫn chưa cần gấp, nhưng sau này nhất định cũng phải làm.
Từ Trân Trân đã ngồi xuống đối diện hắn.
Triệu Tiến chau chuốc một chút mới mở miệng nói.
- Giờ cũng đã tháng chạp rồi, cha mẹ ở trong thành bận rộn quá nhiều, nàng qua ở với họ, thuận tiện giúp họ sắm sửa lo liệu đồ dùng năm mới luôn.
Từ Trân Trân biến sắc, nhìn nhìn sắc mặt Triệu Tiến mới lên tiếng.
- Phu quân không qua sao?
- Ta có việc phải đi xa nhà, không thời gian đi qua đó được. Tết này chắc có lẽ cũng sẽ không ở nhà. Làm phiền nàng bồi tiếp cha mẹ nhiều rồi.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại bổ sung một câu.
- Những chuyện này của nàng vào thành làm cũng giống nhau cả, bây giờ sông Hoàng Hà đóng băng, từ Từ Châu đi tới Cảnh sơn cũng mau hơn đi từ bên này qua nhiều.
Nghe được câu này Từ Trân Trân mới cảm thấy thoải mái, cũng đại khái hiểu được dụng ý của Triệu Tiến. Nàng dịu dàng mở miệng nói.
- Phu quân nhất định phải cẩn thận chút, chàng vừa đi ra ngoài, công công và bà bà cùng với thiếp thân đều lo lắng vô cùng.
Triệu Tiến gật gật đầu, song trong lòng hắn lại cảm thấy rằng, Từ Trân Trân mặc dù nói rằng nàng lo lắng nhưng hơn phân nửa là xuất phát từ cấp bậc lễ nghĩa, mà không phải chân chính bận tâm đến mình.
Cùng nhau sống chung lâu như vậy, hai bên chưa từng nói đến chuyện tình cảm cái gì, tất cả mọi người chỉ là vì muốn duy trì cuộc hôn thú này mà thôi.
Triệu Tiến đi làm chuyện gì, qua bao lâu mới về, Trân Trân đều không có hỏi tới, nàng chỉ nghe theo lời Triệu Tiến nói, ngày hôm sau đi châu thành của Từ Châu, phòng thu chi và tôi tớ đều đi theo, thanh thế không nhỏ.
Mà Hà gia trang bên này, cũng bắt đầu việc chọn lựa người làm từ các nơi, sửa soạng đi hướng Thảo Oa Tử của phủ Hoài An. Điều kiện tuyển người lần này thứ nhất chính là biết cưỡi ngựa, cho nên trong số người để bọn họ xét tuyển được cũng không lớn.
Đội nhân mã một trăm hai mươi người, cộng thêm hai trăm lão gia đinh được huấn luyện cưỡi ngựa từ trước, còn có một ít hạng người giang hồ mới chiêu mộ. Những lão gia đinh biết cưỡi ngựa đó bây giờ cũng đã thuộc cấp bậc Úy doanh và Sĩ doanh, đảm đương chức vụ như đội trưởng ở tất cả các nơi, người như vậy không cách nào điều động quá nhiều, bằng không sẽ gây xáo trộn đến ổn định của các đội trong Triệu Tự Doanh. Mà người trong giang hồ đáng được tín nhiệm cũng không nhiều. Nơi Triệu Tự Doanh không có chút quyền lực nào như phủ Hoài An kia, tân binh sẽ không đáng tin cậy quá lắm.
Chọn chọn lựa lựa, Triệu Tiến tổng cộng dẫn theo bảy mươi người, chỉ có điều bảy mươi người này lại dùng hết tổng cộng hai trăm con ngựa. Đồ đạc cố gắng chứa đựng mang theo, nói chẳng hạn như vàng bạc, cố ý lấy ra từ trong kim khố được đúc riêng thành vàng thỏi và lá vàng mỏng.
Loại áo giáp mà đám huynh đệ Triệu Tiến mặc vào kia, lò rèn Thạch gia đã rèn đúc tổng cộng ba mươi mấy bộ, ngoại trừ hư hao và phẩm chất không tốt, số còn lại đều được mang theo toàn bộ. Khóa tử giáp cũng tuyển chọn ra mấy chục bộ tốt nhất, làm sao cho mỗi người đều được trang bị khôi giáp.
Bất kể là chọn lựa người của mình hay là sửa soạn hết thảy đều được tiến hành trong bí mật, Triệu Tiến vẫn xuất hiện ở trên sân huấn luyện mỗi ngày như trước.
Sáng sớm ngày mồng chín tháng mười hai, Triệu Tiến suất lĩnh đội ngũ lên đường, sau đó Triệu Tự Doanh ở Hà Gia Trang bắt đầu phong doanh khóa cửa, chỉ có chuyện đi thay phiên trực gác hai nơi bên trong thành và Khổng Gia Trang thì vẫn được tiếp tục
Trước đây, khi Triệu Tự Doanh giới nghiêm phong doanh, phụ lão hương thân chung quanh còn muốn bận tâm một chút, hiện tại mọi người ai cũng bận rộn chuyện ngày tết sắp đến, nào còn ai rảnh rang để ý đến chuyện này.
Từ Châu một năm nay nhiều kiếp nạn, nào là nạn hạn hán, nào là dân chạy nạn tới tấn công, may mà cũng chống đỡ đi qua, có câu sau đại nạn chắc chắn có đại phúc, cho dù không có đi nữa thì ai cũng muốn thở một hơi, vui vẻ một chút. Khung cảnh bên trong thành Từ Châu chính là như vậy. Những nhà trước đây đều dè xẻn tiết kiệm, vào năm nay cũng đều bỏ được tiền ra mua chút thịt chút rượu, thậm chí còn muốn mua mấy cân danh tửu Hán Tỉnh, gia đình giàu có lại càng làm to.
Nguyên nhân cũng đơn giản, tất cả mọi người đã trải qua chuyện lưu dân vây thành, đó thật sự là quang cảnh tận thế tai vạ đến nơi, trải qua chuyện đó, mọi người ai cũng sống thoáng một chút. Ai biết ngày lành còn kéo dài được bao lâu, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, đừng bạc đãi chính mình.
Ngày xưa lúc này nha môn Tri châu phải nói là đông như trẩy hội. Gần hết năm, lẽ dĩ nhiên phải lui tới thăm hỏi quan phụ mẫu một phen, tặng lễ lấy lòng, nhưng trước cửa nha môn Tri châu hôm nay lại rất lạnh lùng, còn trước cổng nhà Phó tổng Bổ đầu Triệu Chấn Đường tại thành đông lại náo nhiệt dị thường. Người tặng lễ, ân cần thăm hỏi sắp xếp hàng đến ngoài mấy con phố. Những nhà khác như Trần gia, Thạch gia, Đổng gia, Cát gia cũng đều như thế, tất cả mọi người đều biết hiện giờ lời nói của ai mới có trọng lượng.
Bên trong châu thành như thế, những bà con sống quanh Hà Gia Trang cũng thật vui vẻ. Tuy bọn họ chưa thấy qua cảnh lưu dân vây thành nhưng một năm nay đều chiếm được lợi lộc từ chỗ Triệu Tiến, lời lãi của những tiểu thương, thương hộ cũng được hơn năm trước rất nhiều, những nhà bình thường làm công việc tay chân cũng kiếm được không ít. Hơn nữa bởi vì giảm miễn thuế ruộng, bọn họ bên này toàn bộ được miễn hết cho nên ngay cả trong tay người kém nhất cũng dư dả hơn năm ngoái rất nhiều.
Mọi người đều bận rộn nên cũng không rảnh mà để mắt tới Triệu Tự Doanh như thế nào. Lời khen duy nhất họ thốt ra chính là Triệu Tự Doanh thật phúc hậu. Bất kể là gia quyến của những gia đinh bất hạnh mất đi, hay là gia đinh bị tàn tật phải ở nhà, Triệu Tự Doanh đều chưa quên bọn họ. Lần này họ đều được nhận tiền cùng lễ vật mừng năm mới. Kỳ thật chỉ bằng chu cấp mỗi tháng được Triệu Tự Doanh phát xuống cũng đã đủ bọn họ sống qua một năm không tồi rồi.
Triệu Tự Doanh vòng qua một chút, sau khi qua khỏi thành Từ Châu mới bắt đầu dọc theo đường lớn quan đạo thẳng về hướng đông. Một người giữ ba đến bốn con ngựa, bọn họ dùng cách thức của đám tiểu nhị Mông Cổ những cửa tiệm cho thuê xe lừa ngựa cột những con ngựa ấy lại với nhau. Ngoại trừ con đang cưỡi ra, họ còn có hai con chở lương thực và đồ đạc, một con còn lại thì thay phiên.