Đổng Băng Phong lúc này mới nói chuyện tiếp.
- Đệ nghe cha đệ nói. Phủ Phượng Dương cũng có chỗ như vậy. Vừa gặp tai họa đã có một lượng lớn lưu dân chạy nạn, đất hoang giữa thôn làng đi mấy ngày cũng không nhìn thấy người.
Lúc hoàng hôn buông xuống nơi này, Triệu Tiến đứng ở trên xe ngựa nhìn quanh bốn phía, mặt đất chỉ có vài màu sắc nhàm chán, màu khô vàng của cỏ khô còn có màu tuyết trắng của đất tuyết, bên trong xen lẫn bùn nhão lầy lội bị giẫm đạp ra, đó chỉ có màu đen, chợt thoạt nhìn thấy không bến không bờ, rất dễ khiến cho người ta cảm giác vẻ hoang vắng nơi này.
Triệu Tiến tự nói với chính mình.
- Nơi này không biết thả được bao nhiêu người?
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau thức dậy, mấy đầu sói bị bắn trúng bên ngoài cũng bị lôi trở về, xạ thuật của Đổng Băng Phong quả thật xuất chúng, trong đêm nghe thanh âm cùng với ánh sáng khi có khi không lại đoán được phương vị, bắn ra bốn tiễn trúng bốn con.
Lột da chích máu, bỏ thẳng luôn vào trong nồi nấu chín, tất cả ăn một bữa thật mỹ mãn, sau đó một lần nữa dọn dẹp lên đường, cũng không biết tiểu Bành bên kia còn nhớ được đêm qua khóc lóc hay không, tuy nhiên hôm nay nhìn không có gì khác thường.
Con đường đi buổi sáng thật sự rất buồn tẻ, bản thân con đường vô cùng chật hẹp, hai bên đều là cỏ khô cao cao, ngay cả bọn dẫn đường cũng phải thường xuyên trèo lên xe ngựa ở trên cao ngóng nhìn phía xa sau đó mới phán đoán phương hướng.
Sau khi đi được hơn nửa canh giờ, Trần Thăng tò mò hỏi.
- Ta xem bãi cỏ hoang này đều là đất bằng, tại sao đường này còn phải năm nhánh bảy ngã như vậy. Cứ đi thẳng một mạch không phải tốt hơn sao?
- Vị thiếu gia này không biết rõ. Nhìn thì là đất bằng, bên trên còn bãi cỏ kéo dài, nhưng không ít chỗ đều là đầm lầy, lúc trời nắng mưa nhiều là ao nước đọng, bình thường thì ứ lại như thế. Sói đi ngang qua không có việc gì, nhưng súc vật lớn vừa đặt chân xuống đã chìm xuống, người cũng sẽ bị chôn sống, xe càng là đi qua không được. Con đường này ra ngoài thật không dễ dàng, không biết chết bao nhiêu người mới tìm ra chỗ đất cứng chắc.
Một vùng đất phủ Hoài An thật lớn đều là đất đai trầm tích lâu ngày, nếu như khai khẩn trồng trọt dĩ nhiên rất hợp cho người tới cư ngụ, nhưng vì củi khô cho đồng muối nấu muối, bên này không cho phép trồng trọt khai hoang, bề mặt đất ẩm thấp, đầm lầy cũng cứ như vậy tiếp tục giữ vững.
Đất ẩm thấp và đầm lầy dĩ nhiên đi lại không tiện, bùn lầy nhão nhẹt lún chết người đều không có gì xa lạ, Trần Thăng thật cũng hiểu được, cười lại hỏi.
- Hiện giờ trời lạnh như vậy, đất nhão bùn lầy vân vân phải chăng cũng hẳn đông cứng lại rồi?
So với chú cháu Bành gia, Dịch Tiến Bảo nghe nhìn càng rộng khắp.
- Không dễ dàng như thế. Trên mặt đóng băng một tầng vỏ mỏng manh. Ven rìa đi còn được, vào bên trong lớp vỏ liền vỡ chìm thẳng vào. Mấy năm trước có người vác bao muối, cứ như thế chết ở bên trong.
Bọn họ đi từ rất sớm, đến lúc mặt trời cũng đã lên rồi, nhưng ánh mặt trời không có gì ấm áp. Một vùng Bi Châu, Thuật Dương và Hải Châu phủ Hoài An đều là bình nguyên, không có chút xíu chỗ nhô cao ngăn đón gió biển. Thời điểm mùa hạ có lẽ còn có mấy tia mát mẻ, giờ khắc này chỉ có mang theo lạnh lẽo, ẩm ướt.
Người trực đêm nằm ở trên xe ngựa ngủ khò, còn có người tất bật trong đội ngũ chăm sóc ngựa, bởi vì thêm vào xe ngựa, vật cưỡi còn thừa chưa chắc đã kéo được xe, đội ngũ Triệu Tiến từ một người ba ngựa đổi thành hai ngựa, người đánh xe không mang theo ngựa.
Trò chuyện mấy câu đã không còn gì đáng nói nữa, đội ngũ lại là trầm mặc hẳn đi, nhưng chính vào lúc này Trang Lưu ở đằng sau đột nhiên hét to lên một tiếng.
- Lão gia, có một con vật tới gần.
Từ lúc bắt đầu chiều hôm qua, trên đường này đã nhìn không thấy bóng một con người, đây đột nhiên xuất hiện một con ngựa khẳng định có điều lạ lùng. Triệu Tiến đưa tay ra hiệu mấy cái, đám dẫn đường lập tức bị năm gia đinh vây quanh che chở, ngay cả phu xe cũng đặt binh khí ở chỗ thuận tay.
Đã nghe được tiếng vó ngựa gõ vang, một gã hán tử cưỡi ngựa xuất hiện ở đằng đuôi đội ngũ Triệu Tiến, con ngựa chạy không nhanh, hán tử này cũng không có cầm binh khí, mặc áo da, vác một cái túi nặng, dường như là tiểu thương chạy về nhà đón năm mới.
Con đường chật hẹp, một đám ngựa xe Triệu Tiến đã chắn hết toàn bộ con đường, hán tử kia tới trước mặt, khách khí lễ độ đánh tiếng chào hỏi.
- Các vị huynh đệ, tiểu nhân có việc gấp đi vào đây, mong đi lại dễ dàng được hay chăng?
Một hán tử đen gầy đứng thẳng dậy từ trên xe ngựa quát to.
- Xe ngựa chúng tôi đây động đậy cũng phiền toái. Ngươi vòng sang bên này, bảo bọn cưỡi ngựa nhường cho ngươi.
Hán tử cưỡi ngựa vẻ mặt tươi cười đáp lời.
- Làm phiền các vị rồi. Đa tạ! Đa tạ!
Gã thuận theo cỏ khô ven đường chạy sang, bước chân ngựa của gã không nhanh, vừa đi vừa nhìn đội xe của đám người Triệu Tiến.
Triện Tiến và mấy người dẫn đường đứng chung một chỗ, mặt hắn không chút biểu tình dò hỏi.
- Đằng trước có chỗ nào có người trú ngụ không?
Bành thất mở miệng nói.
- Có một ngôi làng mấy trăm hộ dân. Buổi chiều chúng ta sẽ tới được. Nếu như lão hán đây nhớ không lầm, đi thẳng về hướng bắc hai canh giờ cũng có một thôn, nơi ấy có chừng khoảng sáu trăm hộ dân. Tuy nhiên phải quanh quẩn vòng vèo rất lâu.
Triệu Tiến gật đầu, gã hán tử kia đã chạy tới phía trước quay đầu lại khách khí cảm tạ một tiếng, lúc này mới thúc ngựa phi mau.
Đợi hán tử kia đi xa rồi, Triệu Tiến cất giọng nói.
- Chất đồ đạc vào ba chiếc xe đầu, đuôi, giữa cao lên, tìm ba người tinh mắt leo lên nhìn ngó, gió thổi cỏ lay cũng chớ bỏ qua.
Bản thân xe ngựa phải cao hơn cỏ khô chung quanh, chất đồ đạc đứng lên bên trên, bốn phía phải nói là không gì bỏ sót được, càng có một tầm nhìn tốt, hai bên con đường đều là cỏ khô vàng, tuyết trắng, nếu như có gì không ổn, lập tức phát hiện ra ngay.
Triệu tiến ra hiệu với Trần Thăng, y ở trên ngựa gật đầu cưỡi ngựa chạy nhanh vào giữa đội ngũ, gọi mấy chục người một lượt, mỗi người đều là cầm ra binh khí. Bọn người Triệu Tiến cũng là xuống ngựa mặc giáp, rất nhanh đều đã mặc xong.
Ba gã dẫn đường kia mới ban đầu chỉ là theo đó lo lắng, ở nơi hoang vắng không có vương pháp này, người chết cũng chỉ là chết thôi, mã tặc thổ phỉ dĩ nhiên không kiêng nể điều gì. Hán tử cưỡi ngựa ngang qua mới nãy rất có khả năng là thám tử. Khách thương qua lại mang theo binh khí phòng thân cũng là bình thường, trong Thảo Oa Tử này không có đồ vật gì, chớ nói tới phòng giặc, sói tới phải làm sao?
Nhưng có binh khí thì cũng chỉ cho có, ai dám nghĩ tới trang bị kỹ càng như vầy, toàn thân áo giáp, trường đao trường mâu đủ loại kia, vừa nhìn đã biết không phải thứ đồ nhà tầm thường dùng tới. Cũng may mấy ngày nay đội này của Triệu Tiến đối đãi người vẫn còn coi như hòa khí, bằng không hiện giờ mấy người dẫn đường này đã muốn quỳ xuống đất cầu tha mạng rồi.