Ông ta giới thiệu như vậy, khiến cho Hoàng Thủ Bị bên kia có chút kinh ngạc, xem ra muốn thúc ngựa quay trở lại, do dự một chút vẫn là gọi tới nói.
- Lão Tôn, ta đây thực sự có việc gấp, ngươi mau tới đây.
Tôn Giáp cũng chẳng thèm để ý tới Hoàng Thủ Bị, chỉ là đưa tay chỉ vào Triệu Tiến nói.
- Lão Hoàng, vị này là cháu của ta, ở Từ Châu có chút danh tiếng. Triệu Tiến, ngươi đã nghe nói qua chứ?
Trải qua lần đối thoại vừa rồi, Triệu Tiến có ấn tượng không đến nỗi nào đối với Hoàng Thủ Bị. Hoàng Thủ Bị sai người tới, rồi đích thân tới, dụng ý và mục đích là gì mọi người đều đoán được. Lo lắng như vậy, cũng coi như là người trọng tình nghĩa.
Nghe giới thiệu, Triệu Tiến cười vòng tay thi lễ. Hoàng Thủ Bị kia mất kiên nhẫn nói.
- Tới lúc này rồi còn Triệu Tiến cháu chắt với cả Triệu Tiến Từ Châu.
Sau khi nhận ra cái tên Triệu Tiến này, nét mặt mất kiên nhẫn của Hoàng Thủ Bị biến thành kinh ngạc. Gia đinh ở bên cạnh gã cũng là vẻ mặt biểu tình hoàn toàn không cách nào tin nổi.
Lại vừa nhìn thấy dáng vẻ tuổi tác của Triệu Tiến, tiện thể liếc mắt nhìn Đổng Băng Phong ở bên cạnh. Hoàng Thủ Bị lúc này mới thực sự hiểu ra, vội vàng nhảy xuống ngựa, hướng về phía gia đinh phất tay. Đám gia đinh cũng xuống ngựa theo.
Hoàng Thủ Bị vẻ mặt rất là thân thiết tươi cười.
- Hóa ra là Triệu công tử, thảo nào ta lại thấy người bên cạnh ngươi rất quen. Tiểu Đổng phải không. Ta và cha ngươi uống rượu với nhau mấy lần. Lúc đó ngươi còn nhỏ, không ngờ là lớn thế này rồi.
Đổng Băng Phong lại ngu ngơ không nhận ra. Nhưng nói đến mức này, không lẽ không khom người thi lễ, hô lên một câu.
- Thúc phụ.
Thủ Bị Bi Châu Hoàng Mãnh tiếp tục nói những lời tình cảm.
- Bi Châu vệ và Từ Châu vệ vốn là một nhà, chúng ta là người một nhà.
Từ Châu vệ, Từ Châu tả vệ và Bi Châu vệ đều được gọi là Từ Châu Tam Vệ, quả thực có liên can mật thiết hơn so với nơi khác. Bi Châu vệ xuất thân quân tướng Bi Châu coi như làm chủ một vùng. Cho dù là thân phận quân hộ của Triệu Tiến và Đổng Băng Phong, mối thân tình này quả thực là có dính dáng với nhau.
Hơn nữa Chu tham tướng và Triệu Tiến bên này giao thiệp với nhau rất nhiều. Không ít quân công đều từ bản thân Triệu Tự Doanh chia lợi nhuận mà ra. Thủ Bị Bi Châu đã coi vòng tròn này là cốt lõi rồi, đương nhiên biết không ít. Chu tham tướng lại là chủ tướng của quan quân của Từ Châu và vùng đất rộng lớn xung quanh. Có một tầng quen biết này, đôi bên lại gần nhau không ít.
Tôn Giáp cười hỏi.
- Lão Hoàng, rốt cuộc là có chuyện gì. Không ngờ phải làm phiền Thủ Bị nhà ngươi phải xuất mã.
Nét tươi cười trên mặt Hoàng Thủ Bị biến thành nụ cười chua chát, hạ giọng lẩm bẩm chửi vài câu, ngẩng đầu nâng cánh tay lên nói.
- Phùng gia sai người tới đánh tiếng, muốn ngăn chặn đoàn người này của Triệu công tử, nói là đã tiêu diệt cả thôn trang của Phùng gia nhà lão, cướp của cải tài sản. Bọn họ sau này có lễ trọng tạ. Điều này con mẹ nó không phải là nói bừa sao? Triệu công tử có lý đâu nào làm chuyện như vậy.
Bi Châu ngay sát Từ Châu. Về chuyện của Triệu Tiến mọi người đều là rất hiểu. Bản thân Triệu Tiến có sức mạnh gì, lại có chỗ dựa vững chắc như thế nào, người dân bình thường có lẽ là còn không rõ lắm, người như Hoàng Thủ Bị này lại hiểu rất là rõ, biết rằng trước mặt là Triệu Tiến, coi như là Triệu Tiến thực sự dùng những thủ đoạn xấu xa mất tính người, đó cũng là chưa từng làm qua.
Nói xong những câu này, Hoàng Thủ Bị lại là dặn dò nói.
- Nghỉ ngơi xong thì đi nhanh lên. Phùng gia ở bên này bản lĩnh cũng không nhỏ, có trời mà biết có giở trò gì khác không, cẩn thận một chút.
Triệu Tiến trịnh trọng gật đầu, ôm quyền nói.
- Những lời nói chân tình này của Hoàng thúc, tiểu điệt xin ghi nhớ. Sau này sẽ có báo đáp. Nếu như Phùng gia có gây khó dễ gì, Hoàng thúc ứng phó không được, cứ việc tới tìm tiều đệt, tiểu điệt nhất định sẽ giúp.
Nghe được những lời hết sức trịnh trọng như vậy của Triệu Tiến, Hoàng Thủ Bị mặt mày hớn hở. Gã ở bên cạnh Từ Châu, dĩ nhiên hiểu được những lời này của Triệu Tiến là có ý gì.
Hoàng Thủ Bị lại là nói những lời thân tình.
- Ta sắp đặt người ở phía trước thay ngươi mở đường, tránh cho có những kẻ không có mắt ngăn chặn. Đi nhanh đi. Vùng đất Bi Châu này ngoài mấy trăm người này trong tay ta ra, những kẻ mà Phùng gia dùng được rất là nhiều.
Rồi gọi tới mấy tên gia đinh ở phía sau dặn dò vài câu, sau đó cáo từ ra về.
Triệu Tiến bên này cũng là sửa soạn gần xong cả rồi. Trước khi lên ngựa, Triệu Tiến lại ôm quyền nói với Tôn Giáp.
- Tôn thúc lần này tiêu tốn một khoản lớn, cũng là giúp được rất nhiều. Tiểu điệt ở đây xin đa tạ. Nếu như Phùng gia tới trấn Ngung Đầu quấy nhiễu, Tôn thúc trước hết hãy quay về ở lại Từ Châu.
Tôn Giáp cười nói.
- Không phải lo, ta hiện nay có giao tình rất tốt với người trên tào vận bên kia. Có đám người đó giúp đỡ, Phùng gia không cách nào động được đến ta.
Dịch Tiến Bảo và chú cháu Bành gia cũng từ bên này rời đi, bạc đưa cho bọn họ tăng thêm năm phần, song ba người cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Suốt dọc đường đi, quá nhiều những chuyện kinh hồn bạt vía, lại trêu chọc tới Phùng gia, không biết sau này còn có điều gì rắc rối, điều duy nhất thở phào là đã về nhà rồi.
Triệu Tiến tung người nhảy lên lưng ngựa. Tuy là dừng lại ăn uống cũng chỉ là quá một tuần hương, nhưng cơm nóng canh nóng vào bụng, lại thay được những con ngựa khỏe mạnh đang trong dáng vẻ tốt, tâm tình, tinh thần của mọi người cũng được nâng lên rất nhiều.
Nhưng tới lúc này, ngược lại không được bắt đầu phóng ngựa chạy điên cuồng, trước hết phải là làm cho những con ngựa nóng người lên, sau đó mới được gia tăng bước chạy.
Từ lúc vừa mới dừng lại, những người tò mò nhìn vào không phải là ít. Cho tới lúc này, mười mấy người kia đi theo ở phía sau, còn có người tới gần đám đông vòng qua từ đằng xa.
Triệu Tiến gọi Đổng Băng Phong tới, nhanh chóng dặn dò mấy câu.
- Băng Phong, ngươi dẫn theo hai người cưỡi ngựa tốt nhất, bây giờ đi thẳng về Từ Châu, mang thêm hai con ngựa nữa, càng nhanh càng tốt.
Đổng Băng Phong nhìn thấy cục diện xung quanh, cũng biết là xảy ra chuyện gì, gật gật đầu gọi thêm hai người, thúc ngựa lao nhanh, men theo con đường hướng về Từ Châu phi nước đại mà đi.
Triệu Tiến hít sâu một hơi, quay đầu nhìn, đều là theo lời dặn dò của hắn, mặc khôi giáp nửa người. Điều này khiến cho hắn ít nhiều thoải mái một chút.
Xa xa nhìn thấy mấy người Đổng Băng Phong ở phía trước lao như tên bắn, nhưng bước chân ngựa chạy nhanh không hề giảm, xem ra đã đi rất xa rồi.
Cứ như vậy đi ra không bao lâu, thành Bi Châu trong tầm mắt càng ngày càng nhỏ. Phía trước cũng có người xuất hiện, chẳng qua là mấy gia đinh mà Hoàng Thủ Bị sai đến hò hét mấy câu, hoặc là tới phía trước gặp gỡ, những đội ngũ xem ra muốn ngăn chặn cũng là tự mình rút đi. Triệu Tiến bên này đưa cho mỗi người mười lạng bạc trà nước, khiến cho bọn họ càng hăng hái lên thêm, tiếng hét cũng to lên rất nhiều.