Trần Thăng thì thào nói.
- Đây là lòng người sao?
Bọn họ biết rất rõ, sự tích này của Triệu Tiến sẽ được mấy trăm người lan truyền ra ngoài, toàn bộ Từ Châu đều sẽ biết, thậm chí còn nhiều người hơn nữa biết, danh hiệp nghĩa của Triệu Tự doanh sẽ được truyền bá đi như thế.
Trấn Song Câu cũng có mấy hương thân thổ hào, nhưng lúc này đều nơm nớp lo sợ, mấy trăm nhân mã chen chúc trong trấn Song Câu, xác chết và vết máu đánh nhau đêm qua vẫn còn chưa được thu dọn, ai nhìn mà không sợ chứ, huống chi người trước mặt này lại là hung thần danh chấn Từ Châu.
Triệu Tiến cười nói với các nhân vật lớn trong trấn Song Câu.
- Ta dẫn người tới đây, đánh nhau ầm ĩ ở chỗ các ngươi, làm bẩn đường phố của các ngươi, phá hủy cánh cửa của các ngươi, quấy nhiễu các ngươi đón mừng năm mới, là do ta sai.
Mấy người này đều là lần đầu gặp Triệu Tiến, một người trong đó còn là chủ nhân ngôi nhà mà Triệu Tiến trưng dụng đêm qua, trấn Song Câu không qua lại quá thân với Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, hình bóng Triệu Tiến trong tâm tưởng của họ là hung thần sát thần.
Vẻ suy tàn của trấn Song Câu cũng là vì lời đồn Triệu Tiến sẽ tấn công tiêu diệt nơi này, vì thế Triệu Tiến ở đây bị cho là rất đáng sợ, không ngờ Triệu Tiến lại còn trẻ như vậy, đối xử với mọi người đều rất nhã nhặn và biết điều.
Bên này khách khí, bên kia cũng không dám theo, chỉ lo sợ thành kính đáp.
- Tiến gia nói gì vậy, đám tiểu nhân không giúp được gì, đám tiểu nhân thực rất hổ thẹn.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Tất cả đồ đạc tổn hại đều tính ra con số, Triệu Tự Doanh sẽ phái người tới đây, đối chiếu giá cả bồi thường.
Không đợi mấy người bên dưới khách khí, Triệu Tiến lại hỏi.
- Tửu phường của Song Câu và thầy thợ ủ rượu có còn không?
Mấy người đều gượng cười, trước đây đồn đại rằng Song Câu vì nấu rượu mới đắc tội với Triệu Tiến, kết cuộc không dám mở tửu phường, thợ ủ rượu cũng đều tan tác hết, tuy nhiên trước đây, rượu Hán Tỉnh vừa ra thì rượu Song Câu ban đầu khá có danh tiếng liền suy tàn, giá cũng giảm, đây cũng là căn nguyên khiến Song Câu suy bại.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Nơi này có ba tỉnh giao nhau, là nơi chốn hiểm yếu của đường bộ, hơn nữa có khúc cong, có nguồn nước tốt. Ta muốn mở tửu phường và tiệm buôn ở đây, muốn dùng người dùng đất ở Song Câu, làm việc ở đây đương nhiên muốn mời các vị trợ giúp, không thiếu được phải hùn vốn, thuê quản sự, vân vân.
Nói xong, mấy nhân vật tai to mặt lớn ở trấn Song Câu đều trợn trừng mắt, nhìn nhau, tỏ ra không cách nào tin nổi, mọi người nhìn nhau, vẻ mặt có phải nghe nhầm hay không.
Cử chỉ không ngờ cũng nhanh, mấy người vội vàng quỳ xuống, mặt đầy cảm kích dùng đại lễ bái tạ.
Từ mình tính đi tính lại đã phát hiện ra ngoài Song Câu, gần đây còn có quê hương của rượu trắng Dương Hà.
Núi vàng biển bạc của tửu phường Triệu gia thì mọi người đều biết, trấn Song Câu vốn nhờ làm rượu mới thịnh vượng phát đạt, nếu danh tửu Hán Tỉnh nấu ra trong trấn thì chắc chắn sẽ chấn hưng trở lại, hơn nữa trấn Song Câu này ở trong địa giới của tam bất quản, nói cách khác chính là nơi giao nhau giữa ba vùng Từ Châu, phủ Hoài An và phủ Phượng Dương, đường bộ trọng yếu, thương mại có ưu thế địa lợi được ông trời ưu đãi, Triệu Tiến mở tiệm buôn ở đây chẳng khác nào che chở nơi này, với danh hiệu điểm đá thành vàng của Triệu Tiến thì tất nhiên sẽ đưa tới rất nhiều thương gia.
Vừa là tửu phường, vừa là tiệm buôn, mặc cho ai cũng nghĩ được rằng trấn Song Câu chắc chắn sẽ đại hưng, hơn nữa Triệu Tiến còn bảo họ tham gia hùn vốn trong đó, phát tài lớn thế nào chỉ nghĩ thôi đã sướng rồi.
Triệu Tiến gật đầu, hắn không ở lại đây quá lâu, giải thích rõ ràng xong liền dẫn đội quân rời đi, các phụ lão trấn Song Câu cung kính ra tiễn, Triệu Tiến lên ngựa, đột nhiên chỉ vào một gã hán tử hỏi.
- Ban nãy ta trao lợi ích cho Song Câu, tại sao vẻ mặt ngươi khó coi vậy?
Câu hỏi bất ngờ, gã hán tử đó sững sờ, lập tức tái mặt, đang định xoay người xuống ngựa giải thích thì Triệu Tiến lại cười khoát tay nói.
- Không cần xuống ngựa, qua đây nói chuyện.
Mỉm cười nói chuyện, còn bảo đối phương ngồi trên ngựa giải thích, chứng tỏ sự việc không nghiêm trọng như vậy, Đổng Băng Phong ở bên cạnh cuống quýt giải thích.
- Vị này chính là Khương Mộc Đầu của Phòng Thôn Tập, mang theo toàn bộ bốn mươi thuộc hạ tới đây.
Chẳng trách khi Triệu Tiến thi ân cho trấn Song Câu, người này đứng một bên nghe sắc mặt lại khó coi thế, y chính là Khương Mộc Đầu thổ hào của Phòng Thôn Tập.
Khi tới đây, người dẫn đường nói chuyện lụi bại của trấn Song Câu là vì lời đồn đắc tội Triệu Tiến, hơn nữa lời đồn này có liên can đến Khương Mộc Đầu.
Phòng Thôn Tập và trấn Song Câu cách nhau hơn mười dặm, một nhà suy tàn thì nhà kia mới phồn hoa, Triệu Tiến ban cho trấn Song Câu nhiều lợi ích như thế, cũng khó trách sắc mặt của Khương Mộc Đầu lấy Phòng Thôn Tập làm cơ nghiệp trở nên khó coi.
Triệu Tiến quát hỏi một câu cũng có ý đùa giỡn, lần này người theo tới đây cứu viện đều là đồng minh thân cận của Triệu Tự Doanh, trước đây không phải nhưng trải qua lần này cũng sẽ phải, cho dù có suy nghĩ đầu cơ lợi lộc cho riêng mình hay không, đến đây tức là có thái độ.
Huống chi Phòng Thôn Tập ở gần trấn Song Câu nhất, có tin tức gì đều dò hỏi rõ, biết tình hình bên này nguy hiểm, cho dù như thế vẫn theo tới đây, hơn nữa còn dẫn tất cả thuộc hạ của mình đi, người như thế đương nhiên phải đối đãi như người trong nhà.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Ngươi chính là lão Khương, Khương Mộc Đầu?
Khương Mộc Đầu là hán tử gầy yếu, cưỡi ngựa không thuần thục lắm, vốn đang thấp thỏm, đột nhiên bị Triệu Tiến đối đãi khách sáo như thế, lập tức kinh sợ, muốn hành đại lễ trên ngựa, suýt nữa thì ngã xuống.
Triệu Tiến cười giơ tay ra đỡ một cái, mở miệng nói.
- Ngươi trong nhà không cần đa lễ.
Nghe thấy từ “người trong nhà” này, mặt Khương Mộc Đầu lập tức vui như hoa nở, tinh thần và cử chỉ thoải mái trở lại.
Triệu Tiến ở trên ngựa trách cứ.
- Trấn Song Câu ở gần Phòng Thôn Tập như thế, một nhà hưng vượng, nhà kia cũng sẽ không kém, ngươi không nghĩ làm thế nào để cùng nhau phát tài ư, lại đi lo lắng có làm lụm bại tới nhà mình hay không, đúng là tầm nhìn thiển cận.
Bước chân ngựa của đại đội không nhanh, có câu “người một nhà” làm yên bụng, Khương Mộc Đầu cũng không sợ lời giáo huấn khiển trách này, chỉ gượng cười gật đầu.
Triệu Tiến lại nói tiếp.
- Bên đó khách thương nhiều, phố xá phồn hoa, chẳng lẽ các ngươi không tới làm ăn với họ?
Khương Mộc Đầu không kìm nổi bèn đáp.
- Tiến gia, mặc dù nói như vậy, nhưng nơi chốn của trấn Song Câu tốt hơn chỗ của tiểu nhân nhiều lắm, một khi thịnh vượng, các tiệm buôn đều chuyển tới đó, ăn ở vân vân đều giải quyết luôn ở Song Câu. Chỗ tiểu nhân thực sự không kiếm được gì?
Trông mong đám thổ hào ở quê này có cách nghĩ buôn bán linh hoạt là điều không thể, đoán chừng thủ đoạn tung ra lời đồn với trấn Song Câu đối với y đã được coi là diệu kế khó có được rồi.