Trương Hổ Bân giữ một người thân tín lại, thấp giọng nói.
- Tìm mấy người có kỵ thuật tốt, đợi đến lúc có cơ hội thì lập tức tung ra, sống hay chết cũng phải đi báo tin.
Y nhìn sự việc khá toàn diện, không lạc quan như đám đồng bọn.
Đại đội nhân mã của Phùng gia đã bắt đầu xuất phát lúc trời vừa sáng. So với khẩn trương đề phòng trong trại lưu dân, các nơi Phùng gia đều rất nhẹ nhõm.
Lần tập kích hôm qua, lính canh gác ở ngoài trại lưu dân tử thương thảm trọng. Điều này khiến mọi người cảm thấy không đáng nhắc tới. Bên mình nhiều người như vậy, nhiều cao thủ như vậy, thẳng tay động thủ, không tốn khí lực gì đã san bằng được rồi.
Lê Đại Tân nhìn sang chiếc xe lớn đồng hành, cảm thán.
- May là đến lúc này, nếu đến muộn một tháng, xe lớn không tài nào đi được, làm kiểu gì thì cũng chìm vào trong bùn thôi.
Vị Lý thiên tổng Lý Hòa kia ngồi bên cạnh Lê Đại Tân. Hai người bọn họ có thân phận cao nhất, những người khác đều ở một bên, mà cái tên Phùng Bảo kia thì lại có một đám người vây quanh, hai bên cách nhau rất xa.
Lý thiên tổng nhìn trước sau, cười nói.
- Trận chiến này so với trận bình định giặc dã của chủ tướng cũng không nhỏ hơn bao nhiêu. Phùng gia các người tốn nhiều khí lực như vậy để tranh giành nơi hoang vắng này, chẳng phải là bạc nhiều quá không có chỗ tiêu xài hay sao? Cứ đánh thẳng đến Từ Châu có phải hay hơn không?
Lê Đại Tân giải thích.
- Phùng gia xem nơi này là chỗ chí mạng, sợ người khác chiếm mất. Ngươi đừng thấy nơi này hoang vắng, chỉ cần dọn dẹp xong, lập tức liền trở thành ruộng tốt, vừa sát bên tào vận, vừa giáp bờ biển. Nếu như chiếm được mảnh đất này, thì đó là gia nghiệp to lớn, ước chừng nửa thôn trang. Đặt ở nơi khác, nơi này có lẽ gần bằng địa bàn của một phủ rồi.
Lý Hòa lắc lắc đầu, nhếch miệng cười.
- Quả thật là giỏi tính toán, so với chủ tướng chúng ta quả là phung phí.
Lê Đại Tân trả lời.
- Hai chuyện khác nhau mà, gốc rễ vẫn là muối, còn món đồ chơi này phải làm cả đời, con cháu bao nhiêu đời cũng ăn không hết.
Vừa nói vừa đi, lúc mặt trời lên cao, thì đã đến phía trước trại lưu dân. Vừa nhìn thấy bố cục của trại này, Lý Hòa liền cau mày, buồn bực nói.
- Đại Lê, trại này của bọn chúng đã bao lâu rồi?
- Có lẽ chẳng quá một tháng.
- Không đến một tháng không ngờ lại làm ra được tầm vóc như vậy?
Thiên tổng Lý Hòa đầu tiên là kinh ngạc nói một câu sau đó sắc mặt lập tức chuyển thành thận trọng, lại không mấy vui vẻ nói thêm.
- Chỉ sợ một lần nuốt không nổi, phải gặm.
Lê Đại Tân gật đầu, cười nói.
- Hôm qua đã bóp chết trong ngoài bọn chúng rồi, muốn cầu viện cũng không kịp. Hơn nữa cho dù viện binh có đến đây, chúng ta cũng đã san bằng nơi này rồi. Trước hết để cho các huynh đệ thu xếp ổn thỏa, phải từ từ đến.
Lý Hòa gật đầu, y và Lê Đại Tân xoay người chia ra, lớn tiếng gọi bố trí. Một đại đội Phùng gia như vậy, có ngay ngắn, có hỗn loạn, từng người bắt đầu dừng lại, gia súc trên xe ngựa được tháo xuống, các loại đồ đạc cũng được mang xuống.
Bên này cách tường trại không xa, tấm chắn trên tường trại thực sự rất đơn sơ, người ở bên trong nơm nớp lo sợ, còn có người ngu ngốc thò đầu ra kết cuộc bị người cưỡi ngựa chạy lòng vòng bên ngoài chạy ngang qua, một mũi tên bắn chết ngay trên đầu tường, ngã xuống rãnh sâu bên dưới.
- Ba trăm mười hai.
Trương Hổ Bân ở đó đếm số lượng mã đội của kẻ địch, càng đếm sắc mặt càng khó coi, ước chừng ba trăm năm mươi mấy người cưỡi ngựa, bộ tốt không ngờ vượt quá hai ngàn ba trăm người, bên trong tường rào tính cả lưu dân cũng không nhiều như vậy. Càng chưa nói đến lưu dân không ít người không có võ nghệ, mà nhìn những người bên ngoài đều là tay lão luyện vũ đao lộng thương.
Sau lưng Trương Hổ Bân có người nhẹ giọng nói.
- Liên trưởng, người biết bắn tên tổng cộng có mười sáu người, đều đã gọi tới.
Trương Hổ Bân hít một hơi thật sâu, làm cho mình cố gắng bình tĩnh chút, sau đó xoay người xuống tường trại. Hơn mười hán tử đã tụ tập ở đó rồi, sắc mặt mọi người rất khó coi.
Người trong giang hồ hết thảy đều biết bắn tên đấy, so với kẻ mãng phu vũ đao lộng thương tầm thường cũng mạnh hơn chút ít, tâm tình trầm ổn không cần phải nói, bình tĩnh chắc chắn cũng có đấy, bằng không bắn không trúng con mồi mục tiêu. Sắc mặt bọn cung thủ tuy rằng khó coi, nhưng ở bên trong trại đây đã coi như một đám người trấn định nhất rồi.
Trương Hổ Bân chắp tay, nói ngắn gọn dứt khoát.
- Các vị, chút nữa bắn tên không cần bắn nhanh, chỉ cần nhắm đầu mục và cung thủ đối phương, những thứ còn lại đều giao cho người khác.
Mọi người trao đổi bằng ánh mắt, một người thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Trương đầu lĩnh chỉ bảo mọi người đều hiểu, nhưng nhìn tình thế ở bên ngoài này, chúng ta thủ được sao?
- Viện quân có tới được không?
- Tiến gia vẫn luôn ở Từ Châu không nhúc nhích, có phải vứt bỏ chúng ta bên này rồi.
Một người khơi mào mọi người liền mồm năm miệng mười mà thảo luận tới.
- Phải thủ vững, viện quân sẽ đến, Tiến gia sẽ không bỏ mặc mọi người.
Trương Hổ Bân không chần chừ dứt khoát trả lời.
Cục diện trước mắt là lành ít dữ nhiều, mọi người khó tránh khỏi thấp thỏm không yên. Nhưng Trương Hổ Bân lại kiên định như vậy, y đã nói như thế mọi người cũng không biết hỏi tiếp thế nào nữa, trong lúc nhất thời đều gật đầu. Trương Hổ Bân thấp giọng nói.
- Người Từ Châu chúng ta đến phủ Hoài An giành ăn, đó là thủy hỏa bất dung, bị bắt cũng không có kết cục gì tốt, có lẽ là không chết, nhưng cái không chết này so với chết còn khó chịu hơn ngàn lần.
Nói đến đây, cũng có người nổi lên khí chất mang dại, lớn tiếng đáp.
- Trương đầu lĩnh yên tâm. Chúng tôi dám đến thì nhất định dám đem cái mạng này ký thác.
- Bên ngoài động rồi, bên ngoài động rồi.
Trên tường trại có người hét lớn. Trương Hổ Bân cũng không màn tới nói nhiều với mọi người, chỉ phất tay một cái, xoay người tự mình lên tường trại trước.
Thấy đại đội kẻ địch vừa tạm dừng lại bắt đầu tiến về phía trước, Trương Hổ Bân nhìn về hướng địch nhân đang tới, sắc mặt càng khó coi, đối phương rõ ràng có thuẫn bài hơn nữa còn là nhiều loại như thế.
Sơn trại lục lâm, bọn cướp mã tặc, mọi người động thủ đều bằng vào dũng mãnh gan dạ như đàn ong vỡ tổ xông lên, tấm chắn này vừa bất tiện vừa dùng phiền phức, cho nên căn bản không thấy được.
Mà loại đoàn luyện hương dũng này cũng có chút huấn luyện, thuẫn bài trong đội ngũ cũng có không ít, đao thuẫn thủ thậm chí còn phải nhận thêm phần tiền, bởi vì không có võ nghệ tinh thục thì không dùng được, binh mã triều đình dùng cái này nhiều nhất, có thuẫn bài che đậy, bao vây tấn công đều nhất định phải có quân pháp.
Nhìn thấy nhiều thuẫn bài như vậy nói rõ rằng đối phương huấn luyện không kém, quân kỷ cũng có lớp lang, cuộc chiến sắp tới e rằng sẽ càng khó hơn.
Trương Hổ Bân hét to.
- Nước sôi, chuẩn bị dùng nước sôi.
Lưu dân trại mới cùng nạn dân ở chỗ khác, có một vật không thiếu thì đó chính là đồ dùng, nông cụ cùng nồi sắt. Từ gia làm ra hàng loạt, bên này đòi liền lấy tới được ngay lập tức, ngay cả rất nhiều thôn trại bình thường, cũng không có đầy đủ đồ dùng bằng sắt như vậy. Một tiếng hét to, ở bên trong trại tức thì bắt đầu nhóm lửa nấu nước.
Thuẫn bài này chỉ che chắn được người đẩy xe ngựa thôi, còn phía sau xe, thậm chí còn cung thủ đi theo, bên trên xe ngựa thì chất không ít bùn đất.
“Vù” một tiếng, có người không nhịn được trương cung bắn tên ra, mũi tên đính trên thuẫn bài, điều này khiến cho xe ngựa hơi chậm lại một chút, sau đó tiếp tục bước tới.
Trương Hổ Bân hét to.
- Không được bắn tên, bây giờ bắn tên cũng vô dụng thôi.
Hơn mười xe ngựa nhích dầ đến gần chiến hào ven trại, trong trại đã đưa nước sôi lên đầu tường, có lưu dân nóng vội muốn bưng chậu nước sôi lên dội xuống. Vừa đứng thẳng người, lập tức là cơ hội cho cung thủ của kẻ địch phía sau xe, một mũi tên bắn ra, lưu dân kia lập tức kêu một tiếng bi thảm, đứng không vững cầm chậu nước té ngã ra khỏi tường trại.
Lưu dân này trước khi chết vung vẩy nước sôi trong chậu ra, mấy người bên cạnh bị bỏng kêu thảm thiết, khiến bên trong trại loạn một bầy, mà kẻ địch bên ngoài lại còn hô vang khen ngợi, dường như đang hoan hô kẻ bắn tên kia.
- Nghe lệnh của ta, không nghe lệnh của ta, lão tử trước hết một đao chém sạch các ngươi.
Trương Hổ Bân bên cạnh tức giận hậm hực, nếu như là bổn đội của Triệu Tự Doanh ở đây, thậm chí chỉ cần những đoàn luyện lẫn lộn kia cũng sẽ không loạn như vậy.
Cũng may lưu dân trước khi đi tới Thảo Oa Tử đã trải qua huấn luyện, cũng biết phép tắc nên cũng biết nghe lệnh, Trương Hổ Bân hô xong, một đám người phía dưới tức giận mắng chửi thúc ép, cuối cùng cũng không ai làm loạn.
Đất phía trên xe ngựa đổ hết vào trong mương rãnh, sau đó chậm rãi rút lui, các cung thủ phía trên các hướng này đều đã mở lỏng dây cung ra, bởi vì bắn không trúng đối phương, thuẫn bài kia che đậy vô cùng kín kẽ.
Chiến hào kia lúc đào vô cùng rộng, dựa theo khuôn phép nghiêm ngặt mà làm, nhưng ngăn cách đường rãnh này, lại ngăn cách xe ngựa, tạt nước sôi tới người thực rất khó.
Những xe ngựa này lui về, lại ở bên kia chất đất lên, lần này bên kia còn có người học hỏi được lần trước, lại có không ít người mang sọt đất và dụng cụ chứa đất đi theo ở rất xa phía sau.
Lần này lại để cho xe ngựa đổ đất vào trong rãnh, lui ra ngoài đi không bao xa, những người đi theo kia đã đổ đất lên trên xe, lại một lần nữa đi về phía trước.