Đối với án kiện ở các nơi, trên dưới nha môn Tri châu đều rụt đầu. Những vụ chém giết sống mái với nhau lớn như thế này, bọn họ căn bản không quản được. Điển sử chủ quản thụ lý án kiện, Thư biện tiểu lại của hình phòng, Bổ khoái sai dịch, ai nấy đều im lặng. Bọn họ từng trải, xem qua nhiều việc biết đại sự thế này tốt nhất là đứng ngoài nhìn xem, nếu như tùy tiện thó tay vào, nói không chừng lửa sẽ cháy đến chỗ mình.
Những tin đồn có dính dáng tới cũng được truyền đến chỗ Tri châu từng chút một, mọi người ngầm hiểu sẽ ém nhẹm những án được báo từ các nơi. Thật ra, những vụ án bị thổ phỉ mã tặc giết vốn dĩ không ai để ý đến, bởi trên đường có rất nhiều hung án đã kết thúc vô thanh vô tức rồi.
Những chuyện này khẳng định sẽ không tốt lành gì, Dương Châu Phùng gia nhất định sẽ có động tĩnh, nhưng hiện tại Phùng gia vẫn chưa có cử động gì, mọi người gấp đến rối loạn cả rồi.
Ngày hai mươi ba tháng giêng, mười mấy đội ngũ từ Từ Châu tiến vào Bi Châu, những đội ngũ này ít nhất trăm người, nhiều nhất hai trăm người, mỗi một đội trông như di chuyển đơn độc, nhưng thật sự khoảng cách lẫn nhau không xa, trong mỗi đội đều có xe lớn chất đầy đồ đạc, trên xe có cắm một cột cờ, trên cột cờ treo một lá cờ hình vuông, đen đỏ đan xen, bên trong có một chữ “Triệu” thêu theo kiểu chữ thông thường.
Không ít người tin tức nhanh nhạy đã biết ý nghĩa của lá cờ này. Bởi vì trong thành Bi Châu không ít cửa tiệm đã treo lá cờ nhỏ này, là cờ để nhận biết Triệu Tự Doanh!
Chỉ có điều mọi người nhìn thấy người của đội ngũ này đều cảm thấy rất kỳ quái, tuy nói y phục vẫn xem như chỉnh tề, khí sắc vẫn tốt, nhưng đều khiến người ta cảm thấy không đúng lắm, trông giống như là lưu dân vậy. Triệu Tự Doanh thả nhiều lưu dân như vậy đến Bi Châu để làm gì, hơn nữa không phải Triệu Tiến và lưu dân không đội trời chung hay sao? Không phải đều giết sạch sẽ sao?
Trong đội ngũ cũng có một số hán tử tinh tráng, cầm đủ loại binh khí, vừa nhìn thì biết không phải là bá tánh lương thiện, ngoài trừ những người này ra, còn có hơn trăm kỵ phi nhanh giữa các đội ngữ, trông như hộ vệ dẫn đường.
Đội ngũ như vậy, trông lạ lẫm vô cùng, nhưng có một người hỏi thăm, đội nào cũng trả lời là đi đến trấn Ngung Đầu ở Bi Châu làm ăn buôn bán, người dẫn đường hay văn thư gì đều đủ cả, hơn nữa đều nói tự mình đi, phía trước phía sau đều không quen biết đến mình.
Thật ra cũng không có ai hỏi nhiều, đến quan binh trú đóng ở Bi Châu cũng thả cho đi, những người khác không nói gì nhiều.
Những đội ngũ này cứ thế mà đến trấn Ngung Đầu, ở trấn Ngung Đầu, đã sớm chuẩn bị rất nhiều xe lớn, trên xe lớn chở lương thực và các vật tư khác.
Sau khi vật tư hội hợp, mười mấy đội ngũ đi ra khỏi địa phận trấn Ngung Đầu, hợp thành đại đội, sau đó vượt qua hồ Lạc Mã tiến vào vùng đất Thảo Oa Tử. Lần trước Triệu Tiến từng dùng con đường này lần này lại có kế sách. Bọn họ dẫn theo đại đội tiến vào hai mươi mấy dặm Thảo Oa Tử, tiến vào men theo sông Thuật Thủy, dừng lại ở giữa Thuật Dương và hồ Lạc Mã, bắt đầu hạ trại chỉnh đốn.
Nghiêm túc mà nói chỗ này không vắng vẻ lắm, gần hồ Lạc Mã và gần Thuật Dương đều có người qua kẻ lại, còn có trang viên của thân sĩ cường hào địa phương, nhưng theo lý lẽ mà nói, nơi này là ruộng hoang, lưu lại lau sậy để cung ứng nấu muối, nên là đất vô chủ.
Hai ngàn lưu dân khỏe mạnh được tuyển chọn, trong đó có năm trăm cặp vợ chồng lưu dân cường tráng. Ngoài hai ngàn người này ra, còn có nhân mã các lộ ở Từ Châu tổng cộng ba trăm năm mươi người, bọn họ muốn theo Triệu Tiến làm ăn phát tài ở phủ Hoài An, mỗi năm sẽ trú đóng ở đây hai tháng.
Hơn nữa số nhân mã này còn có một trọng trách, là thu nạp những người mạo hiểm buôn bán muối lậu ở bãi cỏ hoang này, để bọn họ lấy trại này làm căn cứ trung chuyển.
Tiệm buôn của Tôn gia ở trấn Ngung Đầu hoàn toàn tỏ rõ mình đứng về phe nào, ở trước cửa hiệu cắm một cây cờ, ở trên không treo chữ “Tôn”, mà treo cờ của Triệu Tự Doanh.
Trong nhân mã các lộ mà Triệu Tự Doanh dùng tới được, một nhóm người tinh nhuệ nhất đều được điều đến nơi này, hộ vệ cho tiệm buôn Tôn gia. Thành trấn lớn như trấn Ngung Đầu và Thanh Giang Phố tự có lãnh địa của riêng mình, Phùng gia và Triệu Tiến đều phải kiêng kỵ, không dám trắng trợn làm loạn, nhưng thủ đoạn ngầm vẫn phải đề phòng.
Nói tương đối dễ hiểu, trong thành Bi Châu và thành Tuy Ninh không có nhiều chuyện như vậy, mấy cửa hiệu quen biết với Phùng gia đều bị thẳng tay mua đứt, giá cả vẫn xem như công bằng, tám thành so với giá thật, ai không bằng lòng bán thì nửa đêm có người phóng hỏa.
Nửa cuối tháng giêng, thật ra là từ mười sáu tháng giêng đến cuối tháng, Phùng gia đã mất đi một phần tư phủ Hoài An, hơn nữa muối lậu vận chuyển qua Từ Châu đều bị cắt đứt.
Tin tức nhân mã các lộ của Bi Châu tử thương thảm trọng, lúc mới ban đầu đã không thèm giấu diếm. Phùng gia nhận được tin tức cũng rất nhanh, nhưng số thương vong của những hạng người giang hồ này căn bản không nằm trong mắt Phùng gia, thậm chí đến đi báo cũng lười làm, mà đội ngũ vận chuyển muối đi về hướng Từ Châu thì không có tin tức truyền về, mọi người cũng đều cho rằng đã thuận lợi đi về phía tây.
Đến lúc những cửa hiệu đó bị ép bán, người Phùng gia cuối cùng đã cảm thấy không bình thường, tin tức bắt đầu cấp tốc truyền về Dương Châu, nhưng bọn họ không nghĩ đến là Triệu Tiến làm trò gì. Tin tức mấy ngàn nhân mã bắt đầu cắm rễ ở Thảo Oa Tử, thậm chí còn không ai biết tới.
Nội trạch của phủ đệ Phùng gia, Phùng Thiếu Hiền mặt mày tái xanh, vừa mắng, vừa đi tới lui trong phòng.
- Khốn kiếp, cuồng đồ vô pháp vô thiên, lại dám hạ thủ với Phùng gia.
Trên dưới Phùng gia đều hiểu rõ lúc thương nghị chuyện quan trọng, trong phòng này chỉ được có lão thái gia, lão gia và quản gia Phùng Đại, những người khác đều không chào đón, cũng không cho phép vào trong.
Phùng Đại ở bên cạnh cũng mặt mày nhăn nhó nói.
- Lão gia, Triệu Tiến này là một tai họa, xem ra phải sớm động thủ!
Lão thái gia Phùng Kim Phát lần này không tỏ vẻ già nua chút nào, vẻ mặt cũng rất giận dữ, trầm giọng nói.
- Quả thật đã coi thường tính càn quấy của tên mọi rợ này, thật là tai hại. Vậy thì chúng ta cũng không nương tay nữa, thủ đoạn lén lút bên quan phủ đều dùng hết đi.
Mấy người Phùng gia lòng đầy căm phẫn, Phùng gia động thủ trước với người khác, đó là chuyện dĩ nhiên, mà người khác động thủ với Phùng gia, đó chính là phá hỏng khuôn phép.
Phùng Thiếu Hiền dừng bước, hung tợn trả lời.
- Hài nhi đi chỗ bọn Lê Đại Tân trước để sắp xếp, sau đó gửi thiệp đến bên Phủ Đài, chẳng qua chỉ là lấy bạc ra, không sợ không cho hắn mặt mũi.
Phùng Kim Phát gật gật đầu, âm trầm nói.
- Mấy chuyện bố trí đó cũng đừng dừng lại, trông nom chặt hơn. Phùng gia chúng ta đã lâu không động thủ, lần này phải làm cho người khác chống mắt lên xem.
Không đợi Phùng Hiếu Hiền đáp ứng, thì đã nghe thấy bên ngoài có người thông báo.
- Bẩm lão thái gia, lão gia, Lý tiên sinh có việc gấp cầu kiến.
Lý tiên sinh này là sư giả Phùng gia, lúc trước là phụ tá của Tri phủ Dương Châu, nhờ thông minh tháo vát, sớm đã được Phùng gia mời đến.
Phùng Kim Phát nói.
- Cho Lý tiên sinh vào, nếu là chuyện cấp bách, mọi người đều nghe thử.
Không lâu sau, một người trung niên ăn mặc như văn sĩ tiến vào phòng, sau khi thi lễ chào hỏi xong, mấy người Phùng gia đều chú ý đến nét cau mày trên mặt vị Lý tiên sinh này.
- Bẩm lão thái gia, lão gia, người bên Phủ Đài đã đưa tin cấp báo.
Thế lực như Phùng gia, lẽ dĩ nhiên phải kết giao rộng rãi với quan phủ các nơi, cài tai mắt của mình vào. Vừa nghe bên Phủ Đài có tin cấp báo, nghĩ là tin cấp báo của Tuần phủ Phượng Dương quen biết với nhà mình, khiến chọ người ta thật không dám chậm trễ.
- … Bên kinh thành đã gửi đến một phong thư, Vương Hữu Sơn xuất thân Từ Châu phục nguyên chức quan, đã vào lại Đô Sát viện làm Ngự sử rồi…
Phùng Thiếu Hiền nói một câu.
- Đây có là việc gấp gì…
Sau đó mới nhanh hiểu ra. Chỗ dựa trên quan trường của Triệu Tiến ở Từ Châu là Vương Hữu Sơn này. Vương Hữu Sơn phục nguyên chức quan, dĩ nhiên đồng nghĩa với việc thế lực Triệu Tiến đột nhiên tăng mạnh.
Sau khi kịp hiểu ra, Phùng Thiếu Hiền hung tợn nói.
- Quan Ngự sử ở kinh thành thì sao? Nhà chúng ta quen biết bao nhiêu ông lớn, không cần bận tâm.
Lý tiên sinh kia ho khan một tiếng, lại tiếp tục nói.
- Nghe nói ba năm nữa Vương Hữu Sơn có hy vọng làm Đại Lý Tự Thừa.
Phùng gia qua lại trên quan trường không ít, nhưng những chỗ nhỏ nhặt này lại không hiểu rõ lắm, Lý tiên sinh kia liền giải thích.
Ngự sử Đô Sát Viện là người quyền cao chức trọng, tiếp sau đó thăng quan đến đâu cũng có con đường cố định, Án sát Phó sứ hoặc là Án sát Thiêm sự, chính là đi địa phương làm quan viên, Thiếu khanh Quang Lộc tự thanh nhàn dưỡng lão, Thiếu khanh Thái Phó tự ngân lượng có không ít, nhưng làm đến chức vị Địa Lý Tự Thừa, thì tiền đồ vô lượng.
Đại Lý Tự phụ trách chuyện về hình pháp trong thiên hạ, nhưng Hình bộ và quan phủ địa phương phân quyền không ít, sự vụ của Đại Lý Tự cũng không quá nhiều, rất nhiều cái ghế trong đó đều là chức vụ danh vọng cao.
Đại Lý Tự Thừa này chính là một chức quan rất cao, nhưng người quen thuộc quan trường đều hiểu rõ từng ngõ ngách trong đó. Xuất thân hàn lâm, chuyện nhập nội các mười phần đã chắc năm phần, không có xuất thân hàn lâm, tiến sĩ, vậy thì tháng ngày sau này là một Thị lang hoặc Thượng thư, Phó Đô ngự sử là không tránh khỏi, kém nhất sẽ đưa ra ngoài làm Tuần phủ.
Tuy nói không phải người của mỗi ngôi vị này đều có lẽ vào đến được Nội các làm Đại học sĩ, nhưng những chức quan cao như Thượng thư, Thị lang, Đô ngự sử và Tuần phủ các cấp, khả năng bọn họ được vào cao hơn người khác nhiều.
Trong quan trường, loại khả năng này đủ giúp người ta tỏ thái độ, huống hồ một Ngự sử kinh thành phục chức, ba năm sau lại có triển vọng ngồi vào vị trí vinh hiển như vậy, sau lưng nhất định có lão đại ủng hộ, phe cánh bên cạnh nhất định có thanh thế không nhỏ.
Đối đãi với một vị quan kinh thành là tiến sĩ hơn bốn mươi tuổi tiền đồ vô lượng như thế này, bất kỳ ai cũng phải tỏ thiện ý, huống hồ vị này còn là người Từ Châu, rất quen thuộc với các nơi Giang Bắc Hoài Bắc, nếu như đắc tội, bị tố cáo trong kinh thành, vậy thì thật sự là nuốt không trôi rồi.
Lý tiên sinh nói ra lý giải của mình.
- Bẩm lão thái gia, lão gia, vì vậy, chỉ sợ không mượn sức của bên Tuần phủ được, hơn nữa Phủ Đài còn phải chiếu cố các phương diện, khiến bọn họ phải cẩn thận đối đãi với Từ Châu.
Nghe xong, Phùng Thiếu Hiền đã sắp nổi trận lôi đình.
- Cha, mấy vị lão già có quan hệ thân cận với nhà chúng ta đâu!
Lý tiên sinh vội nhắc nhở.
- Lão gia, chuyện này không ổn, Vương Hữu Sơn kia trong lúc Kinh Sát về kinh thành, hơn nữa sẽ nhanh chóng phục chức, nhìn ra được phe phái của y đã đắc thế. Vương Hữu Sơn này mấy năm trước từ quan để người khác chịu ân tình. Nếu thật sự gây nên chuyện gì, thành hay không rất khó nói, nói không chừng còn liên lụy đến mấy vị đại nhân kia, lão gia phải cẩn thận!
Sắc mặt của Phùng Thiếu Hiền trở nên âm trầm, vừa ngồi xuống lại đứng dậy. Không đợi y mở miệng, Phùng Kim Phát đã trầm giọng nói.
- Lý tiên sinh, chúng ta dùng thủ đoạn quan trường không làm gì được Từ Châu, nhưng bên phía Từ Châu cũng không tài nào ức hiếp được chúng ta phải không?
Lý tiên sinh gật đầu nói.
- Không sai, mọi người đều ngầm hiểu lẫn nhau, nếu thật sự ép sang, thì đã phá hỏng quy củ rồi.
Phùng Kim Phát ừ một tiếng, không ngờ hình như cứ thế mà buông lỏng, tựa vào sạp nhắm mắt, trông như đang ngủ. Quan gia Phùng Đại đi theo đã lâu, hiểu ý lão gia mình, vội vàng phất tay bảo Lý tiên sinh lui ra ngoài.