Xem ra sắp muốn xông đến nơi bọn họ dừng ngựa rồi, đột nhiên phía trước trở nên hỗn loạn, tiếp đó lửa trại sáng rực, rõ ràng nhìn thấy mười mấy người kỵ sĩ giục ngựa xông vào trong, căn bản không bận tâm đến trước mặt có đồng bọn phe mình.
Tiếng khóc lóc chửi rủa, nhưng không hề ngăn được khí thế xông lên của mười mấy kỵ sĩ, có một số người tránh né không kịp, tiếng kêu la thảm thiết.
Triệu Tiến hét to lên.
- Kết trận, kết trận.
Những người dẫn dắt đội ngũ kia cũng theo đó mà hét lên.
Đây cũng là những điều thành thục lúc huấn luyện. Bên này vừa hét lên, mấy đội bọn Trần Thăng lập tức áp sát vào nhau. Nhưng đúng lúc này, bên cạnh lại là một trận hỗn loạn. Triệu Tiến quay đầu nhìn lên, lại có sáu tên kỵ sĩ cứ như vậy xông tới. Cho dù là đội hình nhỏ cũng không kịp chuyển hướng rồi.
Bộ tốt bị kỵ binh từ bên cạnh xông vào, đó chính là hoàn toàn bị vỡ tan, sau đó đối mặt với mười mấy kỵ sĩ kia xông tới sẽ gây ra đại sát thương. Lại tiếp đó, kẻ địch bất kể là đi bộ hay cưỡi ngựa, đều phản kích được rồi.
Triệu Tiến gầm lên.
- Hướng bên phải.
Phương đội nhỏ chỉ có năm người theo đó chuyển quay lại. Điều này không phát huy chỗ hữu dụng, Triệu Tiến sải bước chạy tới, theo đó các gia đinh của hắn hơi có chút ngần ngừ. Lúc huấn luyện đã nói được rõ ràng, đối mặt với kỵ binh không kết trận, vậy thì chỉ có con đường chết. Nhưng ngần ngừ chỉ trong một giây, từng người một đều là theo lên.
Những người còn chưa kịp lên ngựa của Phùng gia đã chẳng còn lưu tâm đến Triệu Tiến rồi. Bọn chúng chửi rủa tránh né, khỏi bị kỵ binh nhà mình giẫm đạp.
Sáu kỵ sĩ cách chỗ Triệu Tiến chỉ còn hơn mười bước. Cự ly này chỉ trong nháy mắt đã bị kéo gần lại, đám kỵ binh nhe răng cười độc ác, giơ binh khí lên. Triệu Tiến lại không giơ thẳng trường mâu lên đối chọi. Hắn chạy ra vài bước thì dừng lại, trường mâu trong tay hất mạnh lên từ trong đống lửa còn chưa bị dập tắt.
Cành liễu và cỏ vẫn chưa cháy hết bất ngờ bị hất lên bay ra, bên trên còn mang theo lửa cháy. Nhát hất này thật ra là hất lửa lên.
Ngọn lửa bay tới, đốm lửa bay tứ tung, những con ngựa đang lao nhanh lập tức thất kinh, hí loạn, dựng người lên, hai tên kỵ sĩ bất ngờ trở tay không kịp, ngay lập tức bị hất từ trên lưng ngựa ngã sóng xoài, Trong đó hai người liều mạng nằm rạp trên lưng ngựa, vừa mới khống chế được, chỉ nghe thấy trước mặt một tiếng gầm lên giận dữ. Triệu Tiến đã đến trước mặt, trường mâu đâm ra, xuyên thẳng luôn vào hông một người, một người khác gầm lên vung đao.
Nhưng ở trong gang tấc này, kỵ binh ở trên cao nhìn xuống và lực đánh ra đều không hề có một chút hữu dụng nào. Triệu Tiến lùi ra sau một bước, trường mâu làm trường đao, lưỡi mâu chém thẳng xuống, máu tươi bắn tung tóe, lại một mạng bị kết liễu.
Còn sót lại hai tên kỵ binh vừa mới hơi có cử động, nhìn thấy viện binh phía sau của Triệu Tiến đến rồi, không xông lên được, đối mặt với mười thanh trường mâu thực sự đánh không lại, cách duy nhất là chạy.
Triệu Tiến không có truy kích, chỉ là quay đầu hét to.
- Quay lại kết trận, quay lại kết trận.
Những gia đinh cùng đi theo vội vã quay đầu chạy tới. Bọn Trần Thăng ở bên đó đã dàn trận rồi. Còn mười mấy tên kỵ binh bên kia đã giục ngựa làm đám đông trước mặt tán loạn.
Triệu Tiến gầm lên.
- Những người cầm mâu ở phía trước, chống cự lại ngựa.
Đội hình nhỏ của hắn vừa vặn đứng ở ngay hàng đầu tiên. Có người bước ra một bước, một chân khác giẫm lên phần đuôi của trường mâu, trường mâu và mặt đất làm thành một góc nghiêng. Hàng thứ hai ở phía sau bất kể là tay cầm phác đao hay trường mâu, đều là cầm ngang chĩa lên trước.
Vó ngựa rầm rầm, mười mấy kỵ binh gầm lên giận dữ, đánh tới nước này, bất kể người nào đều phải mắt nóng lên rồi.
Đám gia đinh của Triệu Tự Doanh sắc mặt rất nhiều người đều là trắng bệch, có người toàn thân còn đang run lên, nhưng bọn họ vẫn không hề nhúc nhích. Những người của đội Nội Vệ ở hai hàng phía sau thì lại luống cuống rồi.
- Toi rồi.
- Bố mày đến đây là làm chuyện lớn đấy, không ngờ rằng lại toi mạng ở đây.
May mà những người mà Triệu Tự Doanh tuyển chọn ra đều không phải là kẻ vớ vẩn, sau khi trách móc hai câu, lại là nghiến răng nghiến lợi nổi khùng.
- Trong nhà sau này dẫu sao không phải lo nữa, chờ một chút rồi con mẹ nó liều một phen.
Toàn bộ doanh trại đều là yên ắng xuống. Thậm chí ngay cả những người đang chạy tán loạn cũng dừng bước lại. Chỉ cần đội nhân mã nhà mình xông vào đánh tan những người tập kích này, tiếp theo đó phải băm vằm bọn chúng thành trăm ngàn mảnh.
Triệu Tiến gầm lên.
- Giữ trật tự, không được nhúc nhích.
Mười mấy tên kỵ binh của Phùng gia đã tới trước mặt rồi. Bọn chúng sống ở trên ngựa đã bao nhiêu năm rồi, trận lớn trận nhỏ đều đã dạn dày lão luyện, cưỡi ngựa xông vào bộ tốt là điều mà bọn họ thích nhất, thường thường là xông tới trước mặt còn chưa đụng tới, đối phương liền chạy tán loạn tứ phía, đến lúc đó dù là đâm từ sau lưng, hoặc là giục ngựa lao thẳng vào, đều là tùy theo ý mình.
Dưới ánh lửa chiếu rọi, vẻ sợ hãi hoảng hốt của đám người khốn kiếp trẻ tuổi trước mặt đều nhìn thấy rõ rành rành, chờ tới trước mặt, nhất định sẽ phải tan.
Nhưng vì điều gì còn không chạy, những binh khí kia tại sao lại hướng về phía trước, nếu như va phải vào thì làm thế nào, người mượn sức ngựa, nhất định sẽ bị những đao thương này đâm toạc ra, hơn nữa ngựa tự nó sẽ trốn tránh. Đám súc sinh này không chịu đựng được một chút kinh hoàng nào.
Đám kỵ binh trước không chống nổi. Có người ra sức ghìm ngựa chậm bước chân lại, nhưng sức chạy về trước vẫn như cũ, bước chân chỉ chậm lại một chút, lại vẫn là đụng phải phía trước, người ở ven rìa ngay lập tức thúc ngựa đi. Có người chuyển hướng quá nhanh, chân ngựa ngã khuỵu xuống đất.
Cuối cùng có người va phải mũi mâu, trường mâu sắc nhọn xuyên qua lớp da ngựa, cắm sâu vào máu thịt. Ngựa điên cuồng nhảy dựng lên giãy dụa. Gia đinh của Triệu Tự Doanh giữ trường mâu không nổi, còn người cưỡi ngựa bị ngã văng ra, chân thì vẫn bị treo trên bàn đạp ngựa, va đập nặng nề xuống đất, nện lên nện xuống mấy cái là tắt thở không kêu được một tiếng.
Còn có người chưa kịp đụng vào, nhưng cũng không xông lên được, vừa tới trước mặt, vừa định giơ đao lên động thủ, trường mâu, đao búa đã nhắm thẳng tới.
Có một người khống chế ngựa được, ra sức muốn chạy, bước chân ngựa vẫn như cũ, không rời ra xa được phương đội nhỏ này, vừa tới đuôi đội ngũ, trong lòng thở phào một cái, bụng nghĩ lần này chắc đã chạy thoát, một tiếng gào rít, nơi cổ ngựa bị một cây phi đao cắm phập vào, ngựa hất văng người ở trên xuống, vẫn chưa đợi bò dậy, mấy ngọn đao đã chém xuống.
Người bị ngựa đè lên, có lẽ bị gãy chân rồi, ở đó khản giọng kêu thảm thiết. Ngựa lúc hấp hối, hý lên liên tục, tình cảnh không ngờ yên ắng như trước.
Ngay tức khắc bùng lên, người nào người nấy đều ra sức chạy tứ phía, lên ngựa chạy, ở đây không có cách nào mà đánh, đánh bộ không phải là đối thủ, cưỡi ngựa cũng xông lên không đánh tan được, nếu không chạy chỉ còn con đường chết.