Vừa nói gã vừa ra sức nháy mắt ra hiệu. Hán tử đã sắp sửa động thủ rất kinh ngạc, thầm nghĩ trên địa bàn nhà mình sao lão đại còn cẩn thận như thế, nhưng Quách lão đại trước giờ can đảm hơn người lại làm ra bộ dáng như thế này, đã nói rõ có gì đó không đúng.
Quách lão lục mặt âm hiểm lại ngồi xuống, chần chừ một hồi rồi mở miệng nói.
- Uy phong của Tiến gia chúng ta cũng đã nghe nói, nhưng Tiến gia có uy phong cũng là uy phong ở Từ Châu, không đến được Bi Châu chúng ta. Trước giờ chúng ta cũng từng nghe nói đến danh hiệu của nhau, xem như có mấy phần giao tình, hà tất phải dồn ép nhau như vậy?
Vưu Chấn Vinh quay đầu liếc mắt, phía sau y chỉ có một người vóc dáng nhỏ nhắn, tuổi cũng không lớn. Vưu Chấn Vinh xoay người cười nói.
- Quả thật hơi nhanh.
Quách lão lục thần sắc thả lỏng, trong lòng lại suy xét, Vưu Chấn Vinh này làm việc như điên như dại, thật sự tưởng là Bi Châu không có ai sao?
Vưu Chấn Vinh nói tiếp một câu.
- Trước chính ngọ ngày mai phúc đáp cho ta, bằng không xem như lão đệ không đáp ứng.
Câu nói này khiến mấy người Quách lão lục lại biến sắc. Bên kia nói xong liền đứng dậy, đi thẳng luôn ra ngoài. Đang ngụ ở đây cũng không cần nói, Quách lão lục nhất định tra ra được.
Vưu Chấn Vinh và người vóc dáng nhỏ nhắn kia vừa đi, gã hán tử nắm chuôi đao liền muốn đi theo, chưa ra khỏi cửa đã bị Quách lão lục gọi lại.
- Đừng cho người đi theo, bằng không nếu đắc tội người ta thì đắc tội rất nặng đấy!
Một người cắn răng nói.
- Lục ca, đám mọi rợ Từ Châu trèo lên đầu lên cổ rồi, chúng ta chớ nên nhẫn nhịn nữa!
Quách lão lục hung hăng vỗ bàn một cái, tức giận nói.
- Không nhẫn nhịn thì ngươi làm được gì, lão hổ Từ Châu kia giết đến, trong chúng ta lấy ai ra đỡ nổi?
- Lục ca, Phùng gia cũng trở mặt với bọn chúng rồi, đám mọi rợ Từ Châu lại làm mạnh tay, sớm muộn gì cũng sẽ bị diệt, chúng ta để ý bọn chúng làm gì.
Vẻ mặt Quách lão lục thay đổi liên tục, đến cuối cùng thở dài một hơi, chán nản ngồi xuống, bắt đắc dĩ nói.
- Nịnh bợ Phùng gia, bọn họ gia nghiệp lớn không thèm đếm xỉa đến chúng ta, hiện tại bên Từ Châu lại ức hiếp, sao lại khó khăn như thế này…
Chưa kịp dứt lời, bên ngoài đã có người gấp gáp như cứu hỏa chạy vào, đến cửa liền lớn tiếng hô to.
- Lục ca, có người ở bờ sông nhìn thấy thi thể của đám người khốn khiếp Bì miệng rộng kia, đã bị sói gặm đến không nhìn ra bộ dạng gì nữa rồi.
Quách lão lục giật mình, thuận miệng nói.
- Bị kết cục này cũng đáng, tên tiểu tử này làm việc không sợ gì cả, lòng lại quá tham.
Sau khi nói xong, Quách lão lục khoát tay nói.
- Đi sang bên chỗ sòng bạc xem thử.
- Đám người Từ Châu đó phải làm sao?
Quách lão lục cất cao giọng, nghe giống như là mình cổ vũ cho mình.
- Không bận tâm nữa, ta cũng không tin, cục diện mà huynh đệ chúng ta đổ máu liều mạng mới có được dựa vào cái gì mà hắn nói một câu thì nhường cho hắn. Chờ mà xem, đến lúc Phùng gia vừa động thủ, chúng liền co đầu rụt cổ!
Đám người Quách lão lục đi trên đường, không ít người đều nhiệt tình chào hỏi, ngẫu nhiên có mấy người lạ mặt đi sạt qua, bọn họ cũng không để ý. Từ lúc Vận Hà đổi dòng, khách thương ra vào thành Bi Châu trở nên nhiều hơn, ai còn nhận ra được từng người một.
Đi qua ngã tư phía trước, thì nhìn thấy một hán tử ăn mặc như sai dịch chạy nhanh đến, nhìn thấy Quách lão lục liền lại gần, hẳn là đến tìm gã.
- Lục ca, thôn trang của Lại gia phát hỏa rồi, người ở trong vẫn chưa chạy ra, mấy vị đại gia trong nha môn sắp sửa đè chuyện này xuống. Bên đó dính dáng đến quá nhiều vụ án không rõ đầu mối, không tiện truy đến cùng, huynh xem…
Quách lão lục cũng có thân phận sai dịch nha môn, đối với một số vụ án như thế này gã để mắt tới rất kỹ, bên trong thường dính dáng đến giang hồ lục lâm.
Lại gia là người thế nào, Quách lão lục đương nhiên hiểu rõ, nhíu mày nói.
- Lại gia làm việc cũng quá to gan, chuyện bán muối cũng nhúng tay vào, khách thương qua đường cũng muốn động vào.
Sau khi thì thầm mấy câu, sắc mặt của Quách lão lục đột nhiên trắng bệch, giống như muốn tìm người xác nhận, lại giống như lầm bầm tự nhủ.
- Bì miệng rộng và Lại gia có phải đều đi theo truy đuổi Triệu Tiến hay không?
Có người đi theo nói.
- Thành gia cũng đuổi theo.
Sắc mặt của Quách lão lục lại càng trắng bệch ra, xoay người hạ giọng nói.
- Không phải là có người nhìn thấy Thành Cường Khí đi Từ Châu ngay trong đêm hay sao?
- Lẽ nào!
Người đi theo Quách lão lục cũng không ngốc, lập tức hiểu ra.
Quách lão lục đã rống lên.
- Mau đi điều tra lão Vưu, không, Vưu Chấn Vinh, không, Vưu lão đại đang ở chỗ nào, mau đi!
Muốn biết Vưu Chấn Vinh ở nơi nào không khó, Quách lão lục rất nhanh đã dò hỏi ra. Người từ Từ Châu đến ngụ ở ngoài thành, điều này cũng là cẩn thận, ở trong thành quá dễ để bị người khác gài bẫy.
Quách lão lục đi một mạch ra ngoài thành, dọc đường lại có tin tức linh tinh truyền đến, chẳng có gì khác chỉ là người nào đó chết bất đắc kỳ tử. Đến hiện tại Quách lão lục cũng đã hiểu, không biết chừng đối phương đã động thủ trong vòng hai ngày nay, đoán chừng tin tức đến bên này rồi, sau đó tìm y ra giá.
Tin tức đến, không chỉ Quách lão lục nghĩ thông suốt, đến mấy tên thủ hạ đi theo gã cũng biết rõ đã xảy ra chuyện gì, bộ dạng hung ác thô bạo vừa rồi trong quán cơm lập tức tan biến theo mây khói, chỉ vừa chạy vừ oán hận.
- Đám người Từ Châu này cũng làm việc thật không theo quy củ, không ngờ lại ngang ngược như vậy.
Mạng người trên đời chỉ có một, sau khi đã chết nhiều người như vậy, Quách lão lục cũng hiểu phải làm thế nào.
Điều khiến Quách lão lục trong lòng có chút thoải mái là thái độ của Vưu Chấn Vinh không tệ, không vì những thay đổi sau khi Quách lão lục bị kinh sợ mà ỷ thế hiếp người, mọi người ôn hòa bàn bạc mọi chuyện.
Vưu Chấn Vinh còn tỏ vẻ như vậy, ba thành này Từ Châu chẳng hề lấy không, nên ra sức thì sẽ ra sức. Những nơi trong thành ngoài thành của Quách lão lục, gồm sòng bạc, kỹ viện và cả cửa hàng kho bãi các loại, bên phía Từ Châu sẽ phái người phụ giúp trông coi.
Quách lão lục còn muốn khách khí chối từ, Vưu Chấn Vinh liền cười nói đã có mấy mươi người đến rồi, chỉ cần sắp xếp ăn ở là được.
Nghe nói như thế, Quách lão lục lại ướt đẫm mồ hôi, hóa ra bên đó đã điều mấy mươi người đến. Mặc dù Quách lão lục xem như là đại ca ở Bi Châu, nhưng nếu triệu tập trăm người gấp gáp đi đánh nhau, cũng phải tốn mấy ngày. Nếu như mấy mươi người của Từ Châu đột nhiên làm loạn, bản thân mình căn bản không đánh lại.
Sau khi nói xong những điều này, người vóc dáng nhỏ nhắn từ đầu đến cuối đều đi bên cạnh Vưu Chấn Vinh mà không mở miệng giờ lại nói. Nếu như là lúc bình thường, nhất định Quách lão lục sẽ trách cứ đối phương không giữ lễ số, nhưng hiện tại cũng không còn lòng dạ nào mở miệng nữa.
- Có một chuyện Quách lão ca phải làm nhanh chóng một chút, nắm chắc những nơi gần cổng thành đặt mua mỗi nơi một trạch viện, nơi đây dùng làm nhà kho. Về sau danh tửu Hán Tỉnh trong thành Bi Châu và ngoài thành mười dặm đều do Quách lão ca bán giúp, còn muối gì đó cũng do Quách lão ca đây phụ giúp một chút.
Người vóc dáng nhỏ nhắn kia nói dứt khoát mấy câu, Quách lão lục liền mở to mắt, nét ủ rủ trên gương mặt của mấy tên thủ hạ của gã cũng biến mất. Nhưng cử chỉ đầu tiên cảu bọn họ không phải là vui mừng, mà là nhìn về phía Vưu Chấn Vinh, không biết lời người trẻ tuổi vóc dáng nhỏ kia nói có được cho là thật không?
Nhìn thấy Vưu Chấn Vinh gật đầu xác nhận, Quách lão lục và thủ hạ lập tức vui mừng. Bên trấn Ngung Đầu có bán danh tửu Hán Tỉnh số lượng lớn, nhưng trong thành Bi Châu thì lại rất ít. Rượu này không lo bán không được, giá lại cao, chỉ cần nhập được hàng tiêu thụ, lời lãi nhất định không ít. Về phần giúp đỡ bán muối, chẳng khác nào để gã chia chác việc làm ăn.
Ở phủ Hoài An, cái gì cũng là giả, muối mới là mối làm ăn kiếm tiền nhiều nhất, nhưng từ trên xuống dưới sớm đã có quy củ chia chác lợi lộc, một tên đầu mục lưu manh như gã căn bản không nhúng tay vào được. Một chút lợi gã lấy được là vì gã làm sai dịch trong nha môn.
Phải nói đối với tiền tài có từ bán muối mà không động lòng là điều không cách nào làm được, nhưng Quách lão lục cũng biết cân nhắc thiệt hơn. Quan phủ, tuần kiểm, thương nhân, cho đến nha môn các cấp phủ, châu huyện ở phủ Hoài An trước giờ đều, sớm đã dệt nên một tấm lưới rộng lớn chia chác món lời khổng lồ từ việc bán muối, ai đưa tay vào thì sẽ tan xương nát thịt. Mấy người tiền nhiệm và đồng liêu trong nha môn đều vì chuyện này mà chết rất thảm.
Quách lão lục trước giờ đều rất có chừng mực, thỉnh thoảng thủ hạ muốn đưa ra chủ ý cũng đều bị gã nghiêm khắc trói buộc, vì gã không muốn giẫm lên vết xe đổ. Nhưng hiện giờ, Quách lão lục ý thức được cơ hội đã đến. Với bá đạo và thế mạnh của Triệu Tiến, cùng với sát khí mà hôm nay cảm giác được, đủ để phá vỡ tấm lưới này, tối thiểu thì mình cũng đánh cược được một lần.
Nghĩ đến đây, Quách lão lục mới nhớ đến một vài tin đồn trước đây, rằng Tiến gia nói lời giữ lời, Tiến gia trước giờ không bạc đãi người mình.
Quyết định thì quyết định, vẫn có rất nhiều chuyện sau đó vẫn phải tiếp tục làm, lúc đám người trở về thành cũng không cam tâm tình nguyện lắm, cảm thấy lúc đại nạn lâm đầu e là có nhận lời cũng đã muộn, một khi nhận lời lại cảm thấy mình có lẽ sẽ được càng nhiều hơn, đây cũng là lẽ thường tình của con người.
Nhưng đến lúc trời tối, càng có nhiều tin tức truyền đến, tỷ dụ như “Độc Giác Xá” đã chết trong nhà người bạn thân, chẳng hạn như ngoài thành Bi Châu rất nhiều nơi đều có đánh nhau. Tháng giêng vẫn chưa qua hết, không ai ngờ rằng người Từ Châu lại đột nhiên động thủ, hơn nữa thoắt một cái lại đưa vào nhiều người như thế.
Những gia đình bình thường ở Hoài Bắc vào mùa đông đều dựa vào chậu than, nhà giàu có như Quách lão lục thì có lò sưởi âm tường, trong phòng ấm áp dễ chịu, nhưng Quách lão lục chỉ cảm thấy toàn thân rét run, thầm nghĩ may mà mình đã nhận lời, bằng không sẽ có cùng một kết cục với những “hảo hán” này.
Làm sao mà chuyện xảy ra không có một chút dấu hiệu báo trước nào, Quách lão lục nghĩ mãi không ra. Hồi tháng chạp Phùng gia truy sát Triệu Tiến, hai phe ác chiến ở trấn Song Câu, sau đó đều tự rút lui, theo phán đoán của Quách lão lục, tiếp theo hẳn là mọi người móc nối quen biết, tìm chỗ dựa, tìm con đường nói chuyện.
Song phương đều là thế lực lớn, một khi trở mặt động thủ thì sẽ thương gân động cốt, sẽ không khinh cử vọng động, sao Triệu Tiến này nói giết thì giết. Tính toán số lượng người chết trong địa phận Bi Châu, thành núi thây biển máu cũng đã có rồi, thường nói người trẻ tuổi dễ xúc động có lẽ đúng thật.
Vào ngày thứ ba sau khi Quách lão lục đáp ứng điều kiện, trong vùng đất Bi Châu phủ Hoài An ai nấy đều cúi đầu, đều câm như hến. Đã có mười mấy thế lực bị triệt tiêu, rất nhiều phường trộm cướp vốn không có quan phủ chống lưng đều bị tiêu diệt sạch sẽ, mấy thôn trang cũng bị tiêu diệt không còn ai. Có người phản ứng rất nhanh, vội vàng sai người đi Từ Châu xin tha, cuối cùng nhờ đó mà bảo vệ được tính mệnh cả họ.
Nhưng những người này tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, một vài thổ hào gốc gác sâu dày đột nhiên nói phải chuyển nhà, cả nhà chuyển sang cư ngụ ở Từ Châu, đất đai sản nghiệp ở đây đều giao cho bằng hữu trông coi.
Trong mấy ngày ngắn ngủi, trên dưới Bi Châu giống như đã trải qua một trận cuồng phong bão táp, tất cả mọi người đều cúi đầu không dám lên tiếng. Lúc trước truy kích Triệu Tiến, rất nhiều người tham dự còn xem mình ra vốn liếng rộng rãi, ra giêng không ngừng lấy đó mà khoe khoang.
Nhưng hiện tại, những người không tham dự đều thầm nhủ mình may mắn, may mà không truy đuổi, bằng không lần này cũng bị quét sạch.
Đừng nói đến những thôn trang ngoài thành, ngay cả người chết trong thành Bi Châu cũng không ít, đầu đường cuối ngõ đột nhiên có án mạng, người chết đều là những hạng người thường ngày tung hoành khắp nơi.