Triệu Tiến phát động võ phu Từ Châu công chiếm phủ Hoài An, trước mắt là để đảm bảo di dời lưu dân đi Thảo Oa Tử, thuận lợi lập nên trại lưu dân, cho nên tuyến đường Từ Châu, Bi Châu, trấn Ngung Đầu đã bố trí không ít lực lượng trực thuộc, mà nơi như Lại gia huyện Tuy Ninh, thì đã giao cho người khác, chỉ là bên trong đã cài tai mắt, đều là người giang hồ thân cận Triệu Tự Doanh.
Đám người giang hồ này đương nhiên đề nghị làm việc theo sắp xếp của Tiến gia, nhưng tiếng nói của bọn họ rất nhanh đã bị lòng tham tiền che mất.
Thả đội buôn muối của Phùng gia đi, còn lấy được ngay hơn trăm lượng, cả đám lại không khách khí giữ lại một xe muối, đến vùng phụ cận đổi lấy rượu thịt, thậm chí dắt kỹ nữ về, gọi đây là ăn tết tháng hai.
Chỉ có điều bọn họ đều không ngờ, vị quản sự Phùng gia áp tải đội buôn muối này, vừa đi qua khỏi địa phận nơi này, lập tức đổi sang cưỡi khoái mã, vượt qua trang viên Lại gia, gấp gáp chạy về phía Dương Châu.
Hơn trăm lượng bạc tiêu không được mấy ngày, đám người lại không có suy nghĩ tằng tiện, cho dù có năng nhặt chặt bị, thì sau lưng còn có khoản tiền lớn thu vào, hà tất phải bạc đãi bản thân.
Cũng chính vào ngày mồng tám tháng hai, nhìn xa xa trên quan đạo có đại đội nhân mã đi ngang, đám võ phu Từ Châu chiếm đóng Lại gia đều hưng phấn vô cùng, cho rằng mối làm ăn lớn đã đến.
Mãi đến lúc đội ngũ “ngon ăn” này bắt đuầ xung phong, đám võ phu Từ Châu mới phát hiện là kẻ địch, đội nhân mã hơn trăm, binh tốt gần ba trăm, khí thế bừng bừng xông đến.
Phóng túng mấy ngày, tay yếu chân mềm, còn sức lực nào để đánh nhau, một tên nhát gan bỏ chạy trước, thì đám còn lại đều cùng nhau bỏ chạy.
Nếu như dựa vào thôn trang tử chiến, có tường và phòng ốc che chắn, còn có lẽ chém giết được một trận. Nhưng cứ thế mà chạy thì xong rồi, Phùng gia đương nhiên sẽ không từ bi nương tay. Mã đội đuổi theo suýt sát, sau khi bỏ lại mấy chục mạng người, đám người Từ Châu cuối cùng đã chạy thoát.
Rất nhiều nơi một khi đã công hạ, thì sẽ không phái đại đội nhân mã lưu thủ, chỉ để lại chút bạc cầm đi hết chỗ tốt. Những người này chạy trốn chật vật, thành Bi Châu nhất thời cũng không lấy ra đủ lực lượng để phản kích, chỉ đành bố trí một bộ phận người, phái người đi Song Câu và Phòng Thôn Tập báo tin cầu cứu.
Tin tức của Lại gia huyện Tuy Ninh rất nhanh đã truyền về, nói người Phùng gia đang phóng hỏa ở ngoài thôn trang, trong khi cháy mùi hôi bay ngút trời.
Ban đầu mọi người còn có chút hồ đồ, nhưng sau đó quan trường Bi Châu đã nhận được lời nhắn từ thượng cấp: “Phải công chính”, “Không được làm xằng”.
Lời mà người trong quan trường nói ra đều có chỗ vi diệu, tuyệt sẽ không được hiểu bằng ý nghĩa bề ngoài. Chiếu theo thường lệ, nếu như không có câu nói “Không được làm xằng”, vậy thì chính là muốn thiên vị Phùng gia, nhưng hai câu cùng nhau nói ra, thì chính là muốn quan phủ không được giúp ai.
Tin tức này vừa tuồn ra, mọi người lập tức hiểu ra chuyện gì. Thứ Phùng gia đốt là thi thể, tất cả đều cháy thành tro tàn, quan phủ cũng không truy cứu, chỉ cần không có người trong giang hồ cáo trạng, thì ngoài mặt là thiên hạ thái bình.
Đám người Triệu Tiến nhờ giúp sức từ kinh thành, triệt tiêu đi thế lực quan trường của Phùng gia, nhưng gầy dựng nhiều năm như vậy, đâu đâu cũng có người nể mặt, tuy rằng không giúp đỡ, nhưng cũng có chỉ làm đến mức không giúp bên nào.
Không giúp bên nào đối với Phùng gia cũng đủ lắm rồi. Phùng gia có lòng tin với bản thân, không chỉ có bản thân bọn họ mới có lòng tin, ngay cà người ở phủ Hoài An, Bi Châu cũng đều nghĩ như vậy.
Lúc đám người Từ Châu chật vật thoái lui đến thành Bi Châu, đám thủ hạ của Quách lão lục đứng ngồi không yên, vốn dĩ theo thường lệ thu tiền ăn sung mặc sướng, không ngờ người Từ Châu cứ vậy mà chia ba thành, dựa vào cái gì chứ.
Hiện tại đám mọi rợ Từ Châu ở Lại gia đã chịu thiệt to, trong thành nhìn ra cũng không có bao nhiêu người, không bằng thừa dịp phản công, còn lấy được cho Phùng gia một ân tình lớn. Chính vào lúc đám người dưới trướng muốn làm thử xem sao, thì Quách lão lục lại gạt bỏ tất cả lời khuyên bảo của mọi người.
Người ta nói giang hồ không ngoài lợi ích, lúc có bạc thì gọi ngươi là đại ca, mất đi chỗ tốt thì mọi người sẽ phải đắn đo một chút. Rượu mà Triệu Tự Doanh hứa hẹn cùng với những chỗ tốt còn chưa đến tay, Quách lão lục cứ thế mà gạt bỏ, mọi người đều rất sốt ruột.
- Não bị tắc à? Từ đầu đến đuôi, có người nào nhìn thấy người của chính Triệu Tự Doanh đi ra chưa? Chẳng phải chỉ là đám người giang hồ Từ Châu ăn không ngồi rồi đó sao?
Quách lão lục nói xong, mọi người đều không lên tiếng.
Từ lúc vừa bắt đầu đến hiện tại, đều là dân giang hồ Từ Châu đánh vào như sói như hổ, mà Triệu Tự Doanh mà mọi người nghe danh đã lâu lại chưa thấy động tĩnh gì. Cái gì mà tiêu diệt thôn trang này thôn trang kia, cái gì mà giết hết mười vạn lưu tặc, lực lượng mạnh mẽ như truyền thuyết như vậy vẫn chưa động đậy mà.
Nghĩ thông suốt chuyện này, mọi người đều yên tĩnh, cũng có người không cam lòng, tự mình muốn đi tìm Phùng gia, sau đó chết bất đắc kỳ tử ở đầu đường, cũng không biết có phải là Triệu Tiến làm, hay là Quách lão lục làm, trong thành thoáng chốc trở nên ngoan ngoãn.
Rất nhiều người ngoài mặt không dám nói gì, nhưng ngấm ngầm mắng Quách lão lục đầu óc hồ đồ, mắt thấy Phùng gia sắp đánh trở về, ngươi hỏng đầu rồi mới giúp bọn mọi rợ Từ Châu, rốt cuộc ngươi nhận bao nhiêu lợi lộc?
Ngày mười một tháng hai, ngoài thành Bi Châu truyền đến một tin tức, nói là gần bốn trăm hán tử cưỡi ngựa vác đao đi về phía Tuy Ninh, xem ra là đi tìm về nơi Lại gia trang thảm bại.
Điều khiến người khiếp sợ là Triệu Tự Doanh vẫn không có động tĩnh. Lúc này bọn đầu trâu mặt ngựa ở Bi Châu đã hoàn toàn yên tĩnh. Chưa nói đến Phùng gia và Triệu Tự Doanh, chỉ đám người Từ Châu này thôi cũng cõ lẽ phải rơi vào thế giằng co. Thế nào mà vừa động thủ lại xuất hiện bốn trăm người cưỡi ngựa chứ.
- Địa bàn đã mất, chỗ tốt cũng mất đi, ai công hạ được thì là của người đó.
Những lời này chính là khuôn phép của Triệu Tiến, Triệu Tiến quả thật đáp ứng cho đám võ phu đánh vào Bi Châu một chỗ chống lưng, nếu như đại đội Phùng gia lại tập kích, Triệu Tiến cũng sẽ dụng tới sức mạnh của mình.
Tuy nhiên đám võ phu Từ Châu ở Lại gia ban đầu không làm theo quy củ, không giữ đội buôn muối của Phùng gia lại, còn thả cho đối phương đi, hơn nữa lúc đại đội của kẻ địch đến tập kích, không cố thủ chờ cứu viện.
Thôn trang của Lại gia tốt xấu gì cũng có tường cao hào sâu, hơn trăm người co cụm vào bên trong phòng thủ, Phùng gia không xuất lực lượng gấp mấy lần đánh sống chết, căn bản không chiếm được. Chỉ cần bọn họ cố gắng kiên trì, chi viện của Từ Châu đến, nhưng đám người này là phóng túng quá mức, toàn bộ vứt bỏ cục diện đã đánh chiếm được.
Cứ như vậy tất cả đều bị đạp đổ một lần nữa, lợi lộc chia chác của địa bàn Lại gia chiếm đóng lúc trước tất cả đều không tính nữa, công hạ lần nữa thì tính sau.
Đám đào binh xúi quẩy kia đương nhiên uất ức thất vọng, nhưng những người khác lại hưng phấn kêu gào. Từ lúc ban đầu công chiếm phủ Hoài An, vùng đất mà Triệu Tiến đã vạch ra là một địa phận gồm trấn Song Câu, Bi Châu và trấn Ngung Đầu cùng với huyện Tuy Ninh. Ở trong địa phận này Triệu Tự Doanh sẽ cai quản, ngoài địa phận, thì tự sinh tự diệt.
Thế lực của Phùng gia và các loại tin đồn mọi người đều rất rõ ràng, nhưng Triệu Tự Doanh mặc kệ. Cả đám cho dù đi sang cũng là chịu chết, võ phu có dũng mãnh gan dạ đi nữa cũng không muốn không không dâng mạng mình lên, nên mọi người đều di chuyển trong vùng.
Chỗ tốt trong địa phận không ít, nhưng sau khi chia hết cho mọi người cũng không bao nhiêu. Một địa bàn màu mỡ như trấn Ngung Đầu lại tự có cách làm riêng, chỉ đành dựa theo quy củ mà ăn mấy miếng nho nhỏ, còn nhiều thì không được. Nói trắng ra là, kiểm soát con đường buôn muối Lại gia đã trở thành một địa bàn tốt.
Con đường chủ chốt nhất để muối của phủ Hoài An tiến vào phủ Phượng Dương chính là quan đạo đi xuyên qua Lại gia. Chặn ở đó, nhất định kiếm chác được từ những tên buôn muối lậu, ngồi một chỗ thu tiền, còn có chuyện tốt hơn như vầy sao?
Không nói những chuyện khác, chỉ riêng đội Tuần diêm do Từ Châu vệ xây dựng lại đã phát tài rồi. Đội buôn muối quen biết đến Phùng gia đã chặn hai đội, còn những đội buôn muối khác đều chủ động giao nộp bạc, thật là một vụ béo bở. Nghe đâu hiện tại đến mã khoái của một châu bốn huyện, gia đinh kỵ binh dưới trướng Chu Tham tướng, đều suy nghĩ về việc đến đội Tuần diêm làm mấy ngày, thật sự sẽ phát tài.
Hơn nữa trước mắt đám hồ đồ kia gặp xui xẻo, là vì bọn họ không làm theo khuôn phép của Tiến gia. Chúng ta làm theo khuôn phép, cho dù gặp chuyện không may, Tiến gia cũng sẽ quản tới.
Tất cả đều không sợ chết, trước kia vì những chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng phải tranh đấu đến chết người, vì mấy văn tiền nhỏ nhặt cũng phải chảy máu. Hiện tại nhiều bạc như vậy ở trước mặt, liều mạng cũng được.
Nhờ có niềm hăng hái này chống đỡ, mấy trăm kỵ gom góp từ các nơi nhanh chóng tập kết, sau đó xông thẳng về phía Lại gia.
Điều khiến người khác kinh ngạc là màn kịch mấy ngày trước lại diễn ra lần nữa. Thấy đại đội nhân mã xông đến, mấy chục người trong thôn trang Lại gia bỏ chạy thục mang, mấy chục người này chỉ có mười mấy người cưỡi ngựa.