Công hạ được thôn trang Lại gia quả thật không tốn nhiều sức. Bắt được mấy tên tù binh, chưa tra khảo đã biết, sau khi công hạ Lại gia trang, quân chủ lực đã rời khỏi, đi về phía phía đông Vận Hà, xuôi theo sông nam hạ trở về Dương Châu.
Tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, từ vụ việc tập kích thấy được rằng Phùng gia có chút thủ đoạn, nhưng không để ai ở lại giữ nơi này, chẳng lẽ bọn họ cảm thấy người Từ Châu sẽ không đánh trở về hay sao? Không khỏi quá ấu trĩ rồi.
Đến giữa tháng hai, phần lớn các nơi của Giang Bắc, Nam Trực Lệ đều đã có chút nét xuân, trên mặt đất ven đường cũng nhìn thấy được chút màu xanh của lá.
Ở Vận Hà thì đi xuôi hướng nam từ cửa sông Thanh Giang đã thông suốt rồi. Từ cửa sông Thanh Giang đi thẳng lên phía bắc thì đến trấn Ngung Đầu, chỉ có một vài khúc sông đi qua được.
Nhưng cho dù có một khúc sông nào đó đi qua được, thì đại đội nhân mã tiến lên cũng dễ dàng hơn rất nhiều, vật tư các loại như quân nhu lương thực cũng được đặt trên thuyền. Tuy nhiên đối với Phùng gia mà nói không cần phải phiền phức như vậy, Phùng gia chỉ cần phái người đưa tin, trên đường đi đánh tiếng cho các nơi, vậy thì chuyện cấp dưỡng và chỗ dừng chân cho đại đội nhân mã lẽ dĩ nhiên có người giải quyết cho.
Phủ Dương Châu và phủ Hoài An, Phùng gia đã làm ăn ở đây quá lâu rồi, người Từ Châu vừa mới đến một tháng, chỉ bảm đảm được cho bản thân mình đứng vững trước, không phái ra nhiều thám tử như vậy, đối với hướng đi của Phùng gia cũng không biết rõ. Huồng hồ lần này đại đội nhân mã của Phùng gia chia thành tiểu đội mà đi, giống như Triệu Tiến di dời lưu dân đi Thảo Oa Tử, chia làm hơn trăm người một đội, hơn nữa không ít đội còn đi bằng thuyền.
Cứ như vậy vượt qua hồ Lạc Mã, đi đến một nơi cách trại lưu dân nửa ngày đi đường. Những tiệm buôn quen biết vói Phùng gia đã sớm sửa soạn tốt nơi này, từng đội từng đội nghỉ ngơi chỉnh đốn trong doanh địa.
Người đến doanh địa này không chỉ bắc thượng theo dòng sông, mà còn có một phần từ phía bắc và phía đông đến.
Khác với những thương đội bình thường, thậm chí cũng không giống với bọn trộm cướp thường xuyên cắm trại, doanh trại này được sắp xếp khá có công phu. Lều trướng ở đâu, đường đi ở phương vị nào, nơi nào phải có trạm gác, tiếp tế và trang bị phải dùng bao nhiêu lực lượng để bảo vệ, còn phải bố trí xung quanh như thế nào, đều nghiêm chỉnh vô cùng, đây đều là của đội men theo sông bắc thượng.
Nhưng nghiêm chỉnh như thế này chỉ có một phần, cũng có không ít nơi trông không được quy củ như vầy, lộn xộn không ra bộ dáng gì. Thậm chí ở ngoài doanh địa còn tạm thời tách riêng ra một nơi, bên đó cũng có người trú đóng, nhưng thoạt nhìn càng loạn hơn. Cho dù là chỉnh tề bảy thành, cũng bị ba thành hỗn loạn kia làm cho hỏng bét, chuyện này ở đội phía bắc và phía đông đều có.
Mười mấy gã hán tử khỏe mạnh nhanh nhẹn bảo vệ một đại hán đi ra khỏi doanh địa. Nơi đây đã giáp ranh với Thảo Oa Tử, là bình nguyên rộng lớn, nhưng cơ bản không nhìn thấy hộ gia đình nào, toàn bộ đều là thảm cỏ mênh mông bát ngát. Trước tình hình như vậy, đứng lên cao nhìn xa rất mấu chốt, nhìn thấy được một vùng đất rất rộng lớn.
Đám hán tử trong doanh địa chỉnh tề cử chỉ đều rất ra dáng, lúc đi lại rất có quy củ, nhưng điều này lại khiến cho những người khác thấy không quen cho lắm, cảm thấy ra vẻ làm trò.
Hán tử múa đao múa thương thấy không vừa mắt liền biểu hiện hẳn ra ngoài mặt, trên đường đã có người châm chọc khiêu khích, lúc hội hợp ở doanh địa, cũng có người khiêu khích không ngừng. Tuy nhiên các nơi đều rất nhanh trở nên yên tĩnh, thấy chướng mắt thì chướng mắt, nói cho cùng còn phải xem đao thương mới biết thế nào. Thoáng chốc náo động, đám hán tử của doanh địa chỉnh tề chứng minh bản lĩnh của mình không chỉ ở đóng doanh, đám người châm chọc khiêu khích đều bỏ lại mười mấy mạng người, lập tức không còn ai dám nói gì nữa.
Có mấy đội quen biết Phùng gia, cũng nhìn ra được đám người này không phải là tư binh hộ vệ của Phùng gia, mà mấy trăm người của Phùng gia lại nghe hiệu lệnh của đám người này. Điều này khiến mọi người lập tức biết lợi hại, không ai dám làm loạn lên tiếng. Mấy gã hán tử này lập tức trở thành cốt lõi.
Về phần đại hán được vây quanh chưa nói đến thân thể cường tráng, chỉ riêng một đường đao, một đường mâu, vừa nhìn đã biết là cao thủ công phu không biết bao nhiêu năm luyện thành, không biết Phùng gia nuôi dưỡng khi nào.
Đại hán nọ trèo lên đài quan sát được dựng tạm thời, đứng trên đó nhìn bốn phía, nhìn chằm chằm hướng đông bắc rất lâu.
Đại hán nọ vẻ mặt sốt ruột nói.
- Không ngờ trại đó lại dựng tường đất, có chút phiền phức. Nơi đây bốn phía cỏ hoang, tồi tàn như vậy mà còn bỏ tiền ra làm, không phải là đầu óc vứt đi rồi chứ?
Mười mấy gã hán tử nhanh nhẹn vây quanh phía dưới cười phá lên, một người đến gần đỡ đại hán kia xuống, miệng nói.
- Tổng gia, kẻ có tiền như bọn chúng bằng lòng tiêu tiền, huynh đệ chúng ta mới có thêm khoảng bỏ túi riêng.
Chưa kịp dứt lời, thì đã bị đại hán nọ trừng mắt cắt lời.
- Đầu óc hồ đồ rồi sao mà nói xằng, phải gọi là lão gia, để người khác biết, đến chủ tướng cũng gặp phiền phức.
Người nọ bị gã giáo huấn liền cười, cũng không có vẻ mặt sợ hãi cho lắm, chỉ cười nói.
- Lão gia nói đúng, vạn nhất lộ tẩy, bạc mà tướng gia nhận được cũng ít đi.
Mọi người lại cười vang, có người thờ ơ như không, nói.
- Lão gia, lộ tẩy thì làm sao, đến lúc đó chúng ta và Phùng gia cũng sẽ giết sạch bọn chúng thôi.
- Đám tạp chủng này cho dù báo tin thì có ai tin?
- Lão gia không cần lo lắng nhiều như vậy, chẳng phải chỉ là một cái trại lưu dân thôi sao, một phát là thành bình địa rồi.
Nghe nói thế, vị “lão gia kia” lại trừng mắt, quay đầu tức giận mắng.
- Hồ đồ, một phát là thành bình địa, sao phải cần nhiều bạc vậy? Khó mà có được việc như thế này, sao các ngươi không nghĩ kiếm thêm một chút.
Trường diện trở nên yên tĩnh, sau đó lập tức mọi người đều bật cười, tên vừa nãy nịnh hót lại nói.
- Tổng gia, à không. Lão gia thần cơ diệu toán như, sau khi quét sạch nơi này, chúng ta lại đi Từ Châu, rượu ngon gì đó sẽ uống thoải mái.
- Đi Từ Châu thì phiền phức lắm, nơi đó đã là địa bàn của lão Chu, làm lớn thì chủ tướng sẽ khó ăn nói.
Nói đến đây, lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên.
Vừa nghe thấy động tĩnh, mười mấy gã hán tử đang cười nói sảng khoái lập tức cầm binh khí lên, nhanh chóng xoay người lên ngựa, nhưng rất nhanh lại thả lỏng.
Có năm người cưỡi ngựa từ đằng xa chạy lại phía này, đến trước mặt, một đại hán dẫn đầu xoay người xuống ngựa, bốn người còn lại đều ở sau lưng y.
Nhìn thấy đại hán cưỡi ngựa này, mười mấy người kia lại mất đi bộ dạng tùy tiện lúc nãy, khom người tiếp đón.
- Lê gia.
Lê Đại Tân nghiêm nghị nói.
- Các huynh đệ vất vả, lần này xong xuôi, sẽ không bạc đãi mọi người đâu.
Sau đó y gật gật đầu với vị “Tổng gia” đối diện.