Khương Mộc Đầu làm việc cũng nhanh gọn, y ở trên ngựa đã phái người đi sắp xếp, tuy nhiên mấy tâm phúc thân tín của y đều tỏ vẻ mặt khó coi, thi thoảng trao đổi ánh mắt với nhau, Khương Mộc Đầu hiểu đám thuộc hạ đang nghĩ gì, bèn dùng ánh mắt nghiêm khắc ra hiệu.
Nguyên nhân khó xử rất đơn giản, Triệu Tiến dẫn thuộc hạ và hơn một trăm nữ nhân con nít, còn viện binh mà Đổng Băng Phong kéo tới từ Từ Châu Vệ và ven đường đủ hơn bốn trăm người, hơn nữa họ đều cưỡi ngựa. Hơn sáu trăm người, hơn bảy trăm con ngựa, một bữa ăn cho từng này người một đêm, toàn bộ Khương gia phải chiêu đãi, đó là một chi phí khổng lồ. Khương gia mặc dù có chút của cải, nhưng một bữa như thế cũng nuốt không trôi, huống chi lương thực và cỏ khô với số lượng lớn như vậy cũng không kiếm đủ trong lúc gấp gáp ngắn ngủi.
Khương Mộc Đầu rất nhanh đã trù tính ra, đau lòng thì đau lòng, thân là nhân vật một phương, chuyện trong cục diện này nhất định phải nắm lấy, huống hồ đây còn là chiêu đãi Tiến gia, bạc nên tiêu thì nhất định phải tiêu, sau này chắc chắn không lỗ.
Còn không đợi Khương Mộc Đầu nghĩ cách, y liền bị gọi đến chỗ Triệu Tiến, có mấy bọc vải đặt dưới chân Triệu Tiến, Lưu Dũng cười mở từng bao vải một, trong đó đều là bạc nén và vàng lá, trên đường vội vã rút lui, hành lý to nặng đều vứt bỏ, nhưng vàng bạc đều được mang theo.
Triệu Tiến cười nói.
- Đây gần một ngàn lượng, cầm lấy dùng đi.
Khương Mộc Đầu ngẩn ra, lập tức biến sắc mặt, liên tục xua tay nói.
- Tiến gia đây là xem thường tiểu nhân sao? Đâu có chuyện khách đến nhà còn để khách bỏ tiền ra, truyền ra ngoài tiểu nhân sẽ không còn mặt mũi ở lại Từ Châu nữa.
Triệu Tiến cười trách móc.
- Bớt nói nhiều lời vô nghĩa đi, đám nhân mã này đã chạy hơn nửa ngày trời rồi, đều đói bụng lắm, tất cả đều phải nhanh. Mình ngươi lo liệu e rằng còn phải mượn người vay lương thực, đợi ngươi lo liệu xong thì mọi người đã đói rũ ra rồi, có bạc đây tất cả sẽ nhanh, người trong nhà đừng khách khí, càng nhanh càng tốt.
Nhìn Khương Mộc Đầu còn muốn tranh luận, Triệu Tiến không kiên nhẫn nữa cười nói.
- Đợi ngươi vay tiền lo liệu cơm canh cỏ khô cho bao nhiêu nhân mã thế này, sau đó khi ta đi lặng lẽ để bạc lại, làm thế biến thành tất cả đều vui vẻ, lại là giai thoại được giang hồ ca tụng, chúng ta là người trong nhà không cần mấy thứ hư ảo đó, mau đi đi.
Nghe thấy lời Triệu Tiến, Khương Mộc Đầu ngạc nhiên, lập tức bật cười, lắc đầu cũng không nói gì, chắp tay với Triệu Tiến, gọi thuộc hạ cùng cầm bạc đi lo liệu.
Cầm bạc đi xa, bên cạnh Khương Mộc Đầu liền có người thì thầm nói.
- Vị tiểu gia này không hiểu quy củ giang hồ lắm, sự việc nếu truyền đi, người khác sẽ chê cười chúng ta.
Khương Mộc Đầu có chút trịnh trọng nói.
- Cái gì gọi là quy củ, Tiến gia muốn làm thế nào thì đó chính là quy củ. Không ức hiếp chúng ta, nói lấy một ngàn lượng là liền đem ra, hào phóng như thế, tiêu pha như thế, chúng ta còn nói được gì. Đừng có ra vẻ, lo liệu cho tốt, đừng mơ kiếm lời gì trong số bạc này, có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu.
- Đại ca huynh yên tâm là được, tuy nhiên nói gì thì nói, một ngàn lượng bạc ở chỗ chúng ta sao có thể tiêu hết sạch được.
Thuộc hạ của Khương Mộc Đầu đều cười vang, tâm trạng của mọi người đều hứng khởi hơn nhiều.
Triệu Tiến không vội đi vào, nghỉ ngơi tại chỗ bên ngoài Phòng Thôn Tập, nhìn theo bóng dáng đám Khương Mộc Đầu, Triệu Tiến cười nói.
- Muốn đi theo chúng ta, cứ theo khuôn phép của chúng ta mà làm.
Bạc cũng đủ, lo liệu cho số lượng lớn người như thế ăn uống cũng trở nên rất đơn giản, bản thân Khương Mộc Đầu có máu mặt ở Phòng Thôn Tập, hơn nữa nhìn thỏi bạc trắng phau, tất cả đều dễ dàng mau lẹ, toàn bộ Phòng Thôn Tập mau chóng được cổ vũ hẳn lên.
Vài ngày nữa là sang năm mới, các nhà đều tích trữ nhiều đồ tết, Khương Mộc Đầu tăng giá thu mua, mọi người đều không thiệt.
Đội nhân mã từ các nơi tới chi viện, gần nhà nóng ruột trở về Triệu Tiến bên này phát thẳng ngân lượng, người không vội về thì buổi tối cùng nhau ca hát, cơ hội uống rượu làm quen với Triệu Tiến không nhiều, mọi người đều không muốn quay về. Chỗ trú chân cũng dễ dàng, các nhà ở Phòng Thôn Tập có được lợi ích thì cho tá túc cũng cam tâm tình nguyện.
Khi trời tối, Phòng Thôn Tập đã tràn ngập hương thơm thịt cá, thức ăn ngon đón năm mới không thiếu, lần này lấy hết ra cho mọi người xem như khao quân.
Mặc dù tình cảnh cơ bản đã an toàn, nhưng mọi người vẫn không dám lơ là, thay phiên canh gác tất cả đều không được thiếu.
Chỗ Khương Mộc Đầu còn tồn mấy vò danh tửu Hán Tỉnh, cộng thêm rượu chôn cất dưới đất của các nhà khác, vốn muốn cùng lấy ra, nhưng lại bị Triệu Tiến từ chối.
Triệu Tiến nói rất thành thật.
- Uống rượu hỏng việc, đợi hết thảy yên ổn sẽ lại uống say sưa với các vị.
Mặc dù không có rượu nhưng tình cảnh bữa tiệc vào buổi tối vẫn rất sôi động, Triệu Tiến cố ý dặn dò, nới rộng điều kiện hết mức, để số lượng nhiều nhất viện quân tới dự tiệc.
Những người này dám múa đao lộng thương tới chi viện Triệu Tiến, còn có một con ngựa cưỡi, cuộc sống chắc chắn tốt hơn nhiều so với dân thường, nhưng ăn thịt thả cửa cũng không dễ, nhìn thấy thịt ngon cá tươi mà Khương Mộc Đầu nấu nướng, ai nấy đều hưng phấn khác thường.
Triệu Tiến hô lớn.
- Các vị trước khi nhập tiệc, Triệu mỗ có mấy lời muốn nói.
Hắn nói xong, từ gần đến xa đều trở nên yên tĩnh, Triệu Tiến cũng không khách khí, nhảy hẳn lên mặt bàn hô to.
- Các vị hôm nay trượng nghĩa cứu viện, Triệu mỗ cảm kích khôn nguôi, sau này chắc chắn sẽ hậu báo.
Nói xong, Triệu Tiến chắp tay làm lễ với mọi người trong bữa tiệc, mọi người luống cuống đứng dậy đáp lễ, ai nấy đều vui vẻ. Tiến gia nói chuyện xưa nay đều giữ lời, sau này hậu đáp thì nhất định sẽ không hàm hồ, khiến nhân vật lớn như Tiến gia nợ mọi người ân tình thì đó là tích đức tổ tiên.
Vốn tưởng rằng nói xong thì sẽ bắt đầu ăn uống, mọi người đều nhìn chằm chằm vào thức ăn mà chảy nước miếng, không ngờ Triệu Tiến đứng thẳng lên trên bàn, lại lớn tiếng nói.
- Các vị bà con già trẻ, Từ Châu chúng ta từ xưa đến này xuất hiện bao nhiêu anh hùng hào kiệt, ngay cả bây giờ, người Từ Châu chúng ta không biết mạnh hơn bao nhiêu so với những nơi khác, luận về võ nghệ, hào kiệt, ai so được với người Từ Châu chúng ta.
Còn chưa dứt lời, người bên dưới đều lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, nghe người ta khen quê hương mình, lại là nhân vật lớn như Triệu Tiến, ai không tự hào nở mặt nở mày chứ.
Triệu Tiến lại lớn tiếng nói.
- Các vị có mặt ở đây, trong tay có võ nghệ, biết cưỡi ngựa hung dữ, vừa nghe bà con có chuyện liền trượng nghĩa tới. Hảo hán như thế ở các châu phủ khác đâu thấy? Đâu có nhiều như thế?
Lời nói ra khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào, nghe Triệu Tiến hỏi hai câu cuối cùng, không biết ai ngẩng đầu lên, người nào người nấy đều hô to.
- Nơi khác nào đâu có, phủ Phượng Dương đều là quân đớn hèn, phủ Hoài An đều là lũ con buôn, chỉ có Từ Châu chúng ta đều là hảo hán.
Tình cảnh náo nhiệt trào dâng, Triệu Tiến giơ tay lên, lại hô tiếp.
- Các vị hương thân, Từ Châu chúng ta nhiều hảo hán như vậy, bằng vào gì mà phải canh giữ thâm sơn cùng cốc để sống, cả ngày lo lắng Hoàng Hà ngập lụt, cả ngày lo nghĩ lao lực. Phủ Phượng Dương, phủ Hoài An nhiều nơi tốt như vậy, đám con buôn đớn hèn kia dựa vào gì mà chiếm cứ, thứ tốt thì nên để người có bản lĩnh như chúng ta nắm giữ, mọi người nói xem có đúng không.
- Đúng.
- Tiến gia nói đúng.
Mọi người phía dưới dường như là gào lên, sau khi Vận Hà đổi dòng, Từ Châu nhanh chóng suy tàn, Bi Châu phủ Hoài An bên cạnh lại hưng thịnh phồn vinh, một bên mạnh một bên yếu như thế lẽ dĩ nhiên khiến lòng người không phục, giờ Triệu Tiến nói ra lời này đều làm gây chia rẽ trong lòng mỗi người.
Triệu Tiến vung hai tay lên hô.
- Các vị hương thân, các vị hảo hán, các vị nếu tin tưởng Triệu mỗ, hãy theo Triệu mỗ cùng tới phủ Hoài An, phủ Phượng Dương, chiếm lấy vùng đất buôn bán tốt ở đó. Những thứ tốt đó nên là chúng ta tới trông giữ. Đi theo Triệu mỗ, Triệu mỗ tuyệt đối không bạc đãi mọi người.
Mọi người đều kêu loạn lên, cuối cùng biến thành đồng thanh hô to.
- Đi theo Tiến gia, đi theo Tiến gia.
- Người nào có gan, không cam tâm thì đi tới Hà Gia Trang tìm ta, ta sắp xếp cho mọi người, ta sẽ giải thích cho mọi người.
Triệu Tiến hô lớn, coi như lời kết.
Khung cảnh của bữa tiệc vô cùng náo nhiệt, ngay cả người không liên can ở Phòng Thôn Tập cũng thò đầu ra nhìn, muốn biết xem đã xảy ra chuyện gì.
Hiện tại mọi người trên bàn tiệc chỉ hận không có rượu, ai nấy đều hưng phấn châu đầu ghé tai nhau, Triệu Tiến ban nãy đã chỉ ra một con đường rộng thênh thang cho họ.
Hô xong, Triệu Tiến mới ngồi xuống, có người vội chạy tới lau dọn, lại có người bưng thức ăn lên, thức ăn ở đây so với bàn phía dưới được bày biện tinh xảo hơn một chút.
- Tiến gia, tiểu nhân đi theo được không?
Mọi người vừa ngồi xuống, Khương Mộc Đầu đã vội hỏi, vẻ mặt tràn đầy mong chờ.
- Được, muốn đi thì cứ đi, không bạc đãi các ngươi.
Triệu Tiến trả lời chắc nịch, Khương Mộc Đầu cười tạ ơn rồi mới bắt đầu ăn uống.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Ta nghe nói trước đây ngươi làm nghề thợ mộc kiếm sống, sao giờ lại làm nghề này?
Hắn và tên Khương Mộc Đầu dù sao là gặp mặt lần đầu, hiểu biết căn nguyên cũng là cách để kéo gần thân tình.