Triệu Tiến không ngạc nhiên với điều này. Nếu như ngày hôm đó lúc đến thôn Đinh gia không không thi triển vũ lực, có trời mà biết nhiều thanh niên cường tráng như vậy nhìn thấy ngân lượng có nảy lòng tham hay không.
- Bọn tạp chủng Phùng gia trời chu đất diệt.
Câu này lại không phải là Đinh Quân nói ra, mà là Tề Tam ở bên cạnh. Y vẻ mặt rất căm hận, mặt mũi nhăn cả lại.
Đến lúc này Đinh Quân nói chung cũng hơi tỉnh táo một chút, biết là mình nên làm gì. Trần Thăng liền buông tay trên người gã ra. Đinh Quân liền quỳ thụp xuống đất, lết về phía trước hai bước, dập mạnh đầu xuống nói.
- Kim lão gia, cầu xin Kim lão gia báo thù cho thôn Đinh gia. Oan uổng cho mấy trăm mạng người chết này quá!
Nói xong liền khóc rống lên, ra sức dập đầu, đập mấy cái xuống đất, máu tươi trên trán liền tóe ra.
Triệu Tiến lại không thèm để ý đến cử chỉ của gã, trực tiếp chỉ bảo nói.
- Nghĩ cách đưa nữ nhân kia và mấy đứa trẻ lên ngựa. Đinh Quân này nếu như không muốn đi cùng, thì trói lại đem đi.
Đinh Quân ngẩng phắt đầu lên, vừa định tiếp tục khẩn cầu, hai gia đinh ở bên cạnh đã giữ chặt lấy gã. Đinh Quân gân cổ lên hét.
- Kim lão gia, chỉ cần ngài giúp báo thù, bắt tiểu nhân làm gì cũng được, dù có tan xương nát thịt, làm trâu làm ngựa.
Triệu Tiến chỉ là ở đó khoát tay, gia đinh trói lấy Đinh Quân kéo về phía khác.
Triệu Tiến nói ra suy đoán của mình.
- Đám nhân mã tập kích thôn Đinh gia có phải là người của Phùng gia hay không không trọng yếu. Bọn chúng bắt nữ nhân và trẻ nhỏ, bắt người có lẽ là đem bán lấy tiền, có lẽ là có mục đích khác. Có đám người đàn bà và trẻ nhỏ này là một gánh nặng, bọn chúng sẽ không có những bước ra tay tiếp theo, mà là sẽ dẫn người ra ngoài, đi Túc Thiên bên kia giữ lại hoặc bán đi.
Cát Hương gật đầu nói.
- Đại ca nói đúng. Nếu như chúng ta còn muốn ra tay tiếp, lúc chúng ta vội vã quay trở lại hẳn là sẽ đụng phải, bên này cũng chỉ đi được theo con đường đó.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát lại nói.
- Bọn họ ra ngoài, chúng ta cũng ra ngoài. Đợi đến khi ra khỏi vùng đất Thảo Oa Tử này, ai cũng không dám giữa ban ngày ban mặt mà ra tay với nhiều người lương thiện như thế. Đến lúc đó chúng ta thẳng đường mà quay trở về là an toàn rồi.
Lưu Dũng ngần ngừ một lát hỏi.
- Đại ca, thôn Đinh gia này thì sao?
Rất ít khi thấy Lưu Dũng có điệu bộ như vậy, Đổng Băng Phong cũng nhìn sang.
Triệu Tiến nói rất kiên quyết.
- Dẫn mấy người còn sót lại của thôn Đinh gia đi, những điều chúng ta làm là quá đủ rồi. Dính dáng vào ân oán của người khác, ở trong này rất dễ dẫn đến rầy rà.
Lưu Dũng do dự một lát, không tiếp tục nói gì nữa.
Một nữ nhân, bốn đứa bé, Đinh Quân tỉnh táo trở lại tự mình cưỡi ngựa. Mọi người rất nhanh nghĩ ra cách, trong thôn Đinh gia tìm ra được mấy cái sọt chưa có bị thiêu cháy hết, đều là đựng đồ ngay tại chỗ, dùng cành liễu và cây sậy bện lại, bên trong chèn thêm một số thứ, dùng ngựa kéo. Trẻ con đặt ở trong sọt. Về phần nữ nhân kia, thì là cho cô ta ngồi cũng một con ngựa với Đinh Quân. Đến lúc này, cũng chẳng để ý gì đến lễ nghĩa phân biệt nam nữ.
Triệu Tiến sau khi đưa ra những quyết định này, mọi người đều là rất lặng lẽ. Tề Tam dẫn theo hai người lại là giục ngựa đi trước thăm dò. Triệu Tiến và mọi người đều là cưỡi ngựa đi theo phía sau.
Lúc này Đinh Quân cho dù là đau thương, nhưng cũng là bình tĩnh lên rất nhiều, biết rằng không theo Triệu Tiến ra ngoài, bản thân mình cũng rất có khả năng chết ngay ở đó. Nhưng vậy càng đừng có nhắc đến việc báo thù làm gì.
Đinh Quân quỳ xuống trước thi thể của Đinh Hoành dập đầu mấy cái, sau đó kéo thi thể tới vách tường, đem gạch đất đắp lũy ở bức tường thấp chất đống lên, vùi thi thể vào bên trong, vội vàng đi theo ra ngoài.
Có lẽ là lưu dân trải qua khó khăn vất vả đã quá nhiều, nhìn thấy chết chóc đã nhiều rồi, nữ nhân kia đã trở nên bình tĩnh rất nhiều, lúc thì dỗ dành đứa bé, lúc thì khóc thút thít. Còn ba đứa trẻ thì vẫn bị bịt mắt, cảnh tượng bên ngoài quá là thảm khốc, nhìn thấy sẽ làm cho bọn chúng sợ.
Đinh Quân ôm lấy cô gái ở phía trước, có chút cố sức để ghìm dây cương, lặng lẽ đi theo đoàn người phía trước, nước mắt không kìm nổi rơi lã chã.
Bọn Triệu Tiến trên đường đi luôn cúi người xuống nhìn, trên mặt đất đã bị toàn là dấu vết của mấy trăm con ngựa giẫm đạp, ngay cả đám cỏ khô ở ven đường cũng bị giẫm đạp rất nhiều.
Có người xuất thân trong đám giang hồ vừa xem vừa nói.
- Lão gia, bọn họ là cưỡi ngựa đến, sau khi tới gần sát xuống ngựa, rồi lại lên ngựa xông vào, đánh cho thôn Đinh gia vội vàng không kịp đề phòng. Xem những dấu vết ở trên đất này không có gì khác biệt.
Không giống với từ nơi cắm doanh trại trở về thôn Đinh gia, xuất phát từ thôn Đinh gia, lúc bước vào con đường trở về theo hướng tây, Triệu Tiến cố ý dặn dò mọi người không được đi nhanh. Bởi vì đối phương đi tốc độ chậm, mình đi nhanh rất dễ đuổi kịp.
- Dịch Tiến Bảo, ngươi thường buôn bán làm ăn bên này, chuyện của Phùng gia ngươi từng nghe qua chưa?
Dịch Tiến Bảo có vẻ sợ hãi nói.
- Lão gia, Phùng gia chính là ông trời của hai phủ Hoài An và Dương Châu, tiều nhân vào làm ăn, luôn phải để cho Phùng gia có lợi. Chỉ có điều tiểu nhân thân phận thấp, cứ coi là cúng lên trên cũng chỉ nhìn thấy thuộc hạ của thủ hạ Phùng gia, ngay đến cái cờ hiệu, thẻ bài cũng không thể với tới được, chỉ nhận được lời bảo đảm gì gì đó.
Trên đường đi mấy ngày hôm nay ở trong Thảo Oa Tử, Dịch Tiến Bảo cho dù không biết thân phận của đám người Triệu Tiến. Nhưng nhìn cách đi đứng của bọn họ, biết rằng đây cũng là một cường hào qua đường, bản thân mình đắc tội không nổi.
- Lão gia, Phùng gia chính là gia tộc to nhất Giang Bắc đấy. Ở phủ Dương Châu nhiều quan to, ông lớn như vậy, những vẫn phải là Phùng gia nói chuyện mới ăn thua, đắc tội chỉ có gặp đại họa tốt nhất là bớt mồm bớt miệng. Từ Châu liền kề với phủ Hoài An chẳng bao xa, Phùng gia cũng đủ sức với tới được.
Dịch Tiến Bảo nói vài câu thấy nét mặt của Triệu Tiến khác đi, vội vàng thay đổi lời nói. Y cũng nghe ra được đám người Triệu Tiến có khẩu âm của người Từ Châu.
Triệu Tiến trầm mặc hẳn xuống. Dịch Tiến Bảo càng thêm sợ hãi, còn cho rằng mình đắc tội người khác rồi. Không đợi cho y xuống ngựa cầu xin tha thứ, Triệu Tiến lại mở miệng hỏi.
- Xem ra Phùng gia là không mong muốn người khác đến Thảo Oa Tử này rồi.
Nghe đến đây, Dịch Tiến Bảo thở phào một cái, vội vàng nói phụ họa.
- Chẳng phải thế còn thế nào nữa ư? Dương Châu bên kia đất đai quý giá, người có thế lực lại nhiều. Phùng gia muốn bố trí, làm ra sản nghiệp cũng khó khăn. Nghe nói Phùng gia muốn nuốt chửng cả vùng phía bắc Hoàng Hà của phủ Hoài An này, khai hoang làm thôn trang, sau đó bên đó cách đồng muối cũng gần, càng có rất nhiều tiện lợi.
Triệu Tiến dặn dò một câu.
- Đi theo ngay phía sau, có chuyện gì hãy nhớ trốn trước đi.
Dịch Tiến Bảo cười nịnh bợ rồi vội vàng vòng ra phía sau.
Triệu Tiến bất chợt nói.
- Chúng ta lần này là tiến vào thử xem. Nếu như có xảy ra xung đột với Phùng gia, sẽ khiến cho bọn họ đề phòng. Những chuyện tiếp theo sẽ khó làm.
Lộ trình trở về đi rất chậm. Người nào người nấy đều mặt mày ủ dột, các huynh đệ cưỡi ngựa đi ngay bên cạnh Triệu Tiến.
Nghe được những lời của Triệu Tiến, mọi người đều đang trầm mặc. Triệu Tiến thủng thẳng nói.
- Hai trăm nhân mã lần này của Phùng gia. Có lẽ là bọn thổ phỉ mã tặc, thậm chí có gia binh nhà bọn họ. Chúng ta chỉ có bảy mươi người, còn có dính líu, thực sự muốn ra tay, e là sẽ bị thiệt thòi.
Trần Thăng chậm rãi gật đầu, mọi người đều là đồng thuận với lời của Triệu Tiến. Lại là đi thêm một đoạn về phía trước, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Từ Châu là địa bàn của chúng ta. Phủ Hoài An này là thế lực của Phùng gia. Nếu như ra tay, chúng ta sẽ bị lâm vào chốn nguy hiểm. Phùng gia lại điều binh khiển tướng...
Mọi người lần này đều là gật đầu theo. Triệu Tiến trầm mặc hẳn xuống. Mọi người cũng không nói gì, khung cảnh rất là buồn bã, còn nghe thấy tiếng khóc của nữ nhân kia ở phía sau.
Lần đến bãi cỏ hoang Thảo Oa Tử của Triệu Tiến, mọi thứ đều phải đòi hỏi bí mật, không để người bên phe khác phát hiện. Nếu như vì ân oán giữa thôn Đinh Gia với Phùng gia mà lộ ra bản thân mình, vậy thì là lợi bất cập hại, mạo hiểm càng rất lớn. Cho dù Triệu Tiến không nói ra, mọi người cũng hiểu ra.
Chẳng qua những lời nói vừa rồi, như thế nào cũng đều tựa như tìm lý do để thuyết phục chính mình.
Lúc đến thôn Đinh gia đã là buổi chiều, ở đó dềnh dàng một lúc rồi đi ra, đi được chẳng bao lâu, mặt trời đã xuống núi.
Lưu Dũng nhắc nhở một câu.
- Đại ca, chúng ta bây giờ có nên hạ trại không, lại cứ đi tiếp về phía trước, e là sẽ va phải đám người kia.
Triệu Tiến ở trên lưng ngựa lắc lư một chút, rõ ràng là tinh thần đang để ở đâu từ rất lâu rồi. Lời nói của Lưu Dũng có lý. Đám nhân mã sau khi càn quét thôn Đinh gia vì là dẫn theo đám tù binh đàn bà và con trẻ, cho nên bước chân căn bản không có cách nào nhanh lên được. Bọn chúng chắc chắn cũng phải sớm hạ trại nghỉ ngơi, rồi mới lại đi tiếp. Hai bên rất có khả năng đụng nhau.