Nguyên nhân gào khóc Chung Công Huy cũng không có giấu diếm, hóa ra dự tính lục vạn, hiện tại chỉ tới được như vậy, ít nhất phải có một phần ba lạnh đói mà chết rồi.
Trước khi chưa có chuyển dời lưu dân, Triệu Tiến vì chuyện lương thực không ngừng phát rầu, tính toán thế nào cũng đều là khó khăn, nhưng tới hạ tuần tháng mười một, đột nhiên nhận ra rất thoáng đạt.
Lưu dân phủ Phượng Dương ăn không no, mà địa chủ thân hào các nơi đang rầu rĩ lương thực bán thế nào, muốn có được chỗ tốt thế nào, muốn mặc áo lụa tốt, dùng sơn phấn trang điểm, dùng đồ sứ tráng men, thậm chí muối ăn, các loại đều phải tiêu tốn ngân lượng. Nhưng trong tay mọi người có lương thực bạc rất thiếu thốn.
Bán lương thực đổi muối, sau khi thu mùa vụ hằng năm, chính là lúc lương thực rẻ bèo ngân lượng quý giá, bán đi thật sự rất thiệt, đợi cho đến thời điểm giáp hạt lương thực mắc nhưng một số người cực khổ trên thân moi móc không được một chút bạc, chỉ đành ký văn tự bán mình và khế đất, đều là chỗ tốt cho bọn cho vay lãi kiếm lời.
Từ khi có tửu phường Hán Tỉnh, tất cả dùng được lương thực đổi rượu, sau đó đổi rượu thành bạc, đây ít nhiều là con đường ra. Nhưng Vân Sơn Tự cái nhà giàu này đã ngốn hết cả rồi, người khác vốn dĩ chia lời lãi không được bao nhiêu. Tất cả đều biết rõ Triệu Tự Doanh này mỗi ngày thu vào núi vàng biển bạc, ai không muốn theo đó chia chút lời lãi, đổi chút ngân lượng ra tiêu dùng, nhưng bình thường cơ hội ít, hiện giờ cơ hội đã có rồi.
Triệu Tự Doanh cần lương thực hơn nữa chịu dùng ngân lượng để mua, Triệu Tiến làm việc ở Từ Châu, từ trước tới nay được cho rằng là công bằng giữ chữ tín, đi theo hắn làm ăn buôn bán không sợ chịu thiệt, cho dù bị chiếm lấy lợi lộc, dùng cái đó đổi lại một món lợi ân tình với Triệu Tiến, vậy thì càng đáng giá.
Tin tức tung ra, trước hết là thân sĩ, nhà giàu xung quanh tìm tới cửa, sau đó chính là bên phía Từ Châu vệ tìm tới, Từ Châu vệ chính là địa chủ lớn. Đông quân hộ như thế hằng năm trồng trọt đồn điền, một đám Chỉ huy và Thiên hộ moi móc được rất nhiều, nhưng đa số cũng đều là lương thực, bỏ đó dễ dàng hư hỏng mốc meo, còn không bằng bán cho Triệu Tiến.
Sắp kề tháng chạp, Triệu Tiến không có một tia nhàn rỗi, ngay cả Trần Hồng ở bên trong thành cũng chạy tới Hà Gia Trang. Y và Chu Học Trí mang theo mười vị phòng thu chi hằng ngày tính toán sổ sách, tính toán tiêu tốn của lưu dân, tính toán lương thực sắp sửa mua vào. Kết cuộc còn không tới tháng chạp, bọn họ đã cho ra được một lời giải đáp, lương thực đã đủ dùng, hơn nữa không được mua thêm. Nói cách khác, chắc chắn rằng trong kho lương Triệu Tự Doanh tích trữ lương thực sẽ hư hỏng mốc meo lãng phí.
Kẻ bán ra trước đó vui trời khóc đất, kẻ không kịp bán đấm ngực dậm chân, rối rít định khế ước lâu dài với Triệu Tiến, nói nếu như lại muốn mua vào nữa, nhất định phải tìm tới bọn họ mua trước.
Ngày hai mươi chín tháng mười một đó, ông chủ Tôn Giáp tiệm buôn Tôn gia chạy tới Từ Châu, Tôn Giáp không có dừng lại quá lâu ở nhà cũ trong thành mà là ngồi xe ngựa chạy tới Hà Gia Trang.
Hiện giờ ông chủ Tôn của tiệm buôn Tôn gia coi như là nhân vật có số má ở trấn Ngung Đầu tại Bi Châu, khắp nơi trên trấn đều biết vị thương nhân ở Từ Châu tới này thay mặt buôn bán danh tửu Hán Tỉnh, trên tay thường xuyên trữ một số lớn lương thực.
Lương thực không cần nói tới tất nhiên là từ mấy kẻ cắt xén tào vận mà ra. Bình thường người nào lấy ra được một số lượng cực lớn muốn bán đi cũng chỉ có nhờ tới vị này mà thôi.
Một thương hộ không có bối cảnh gì, trong tay trữ nhiều lương thực như thế, lại thay thế buôn bán danh tửu Hán Tỉnh lợi nhuận hậu hĩnh, đây khẳng định chính là khối thịt béo trong mắt nhân vật giang hồ thậm chí quan lại sai dịch.
Không phải chưa có người định để mắt tới. Quan phủ muốn làm khó dễ muốn cài cho tội danh thật lớn ăn cắp lương thực, kết cục nhận ra tiệm buôn này có một vị tiến sĩ chống lưng, còn là quyền quý thanh danh rất cao làm quan Ngự sử ở kinh thành. Những kẻ đó lập tức co vòi lại, sự tình trên tào vận thường thường dính líu tới lão đại các phương, hiện giờ lão đại đứng sau đã nhìn thấy được một tên Ngự sử rồi, trời mới biết đằng sau còn có kẻ nào nữa không.
Lại mục, sai dịch và nhân vật giang hồ muốn xuống tay, nhưng bọn họ nhìn liền hiểu rõ. Tào lương ở nơi này dính líu tới tào đinh vận binh, bản thân đám người này đã có thế lực, hơn nữa bọn họ đa số là giáo chúng Văn Hương Giáo, đắc tội giáo phái như thế, phiền toái không kham nổi. Đợi tới sau này, còn biết được đứa con trai cả của ông chủ tiệm buôn này là huynh đệ kết bái của Triệu Tiến, còn bởi vì yểm hộ Triệu Tiến mà chết trận.
Người nghe được tin tức này đều toàn thân đổ mồ hôi lạnh, người khác không biết, trong giang hồ lục lâm sao lại không biết được. Hà huống chi Từ Châu là láng giềng với Bi Châu, Tiểu bát nghĩa đơn độc chiến với trăm tên đạo tặc giết không còn một mống, mấy trăm Triệu Tự Doanh quét sạch mười vạn lưu dân, diệt Khổng Cửu Anh, sang bằng Hà Gia Trang, đập phá Vân Sơn Tự. Những sự tích này đều được hăng say bàn luận, càng hiểu được đằng sau đó thay mặt cho vũ lực dũng mạnh cỡ nào.
Nhân vật như vậy kẻ nào dám đắc tội, đó chính là lòng dạ mê muội. Tất cả đều đang mắng nhiếc, tiệm buôn Tôn gia nhà ngươi có chỗ dựa lớn như thế không chịu nói sớm, hại tất cả thiếu chút nữa động thủ, nếu chẳng may động thủ thì chắc chết không có chỗ chôn, đắc tội lớn như vậy...
Kết cuộc tin tức truyền ra, người giang hồ một vòng trấn Ngung Đầu này, mặc kệ là kẻ trên bộ lẫn trên sông nước đều dặn dò thuộc hạ của nhà mình. Tiệm buôn Tôn gia này vạn vạn lần không được đắc tội, nhất định phải kính nể mọi lẽ, có đụng chạm gì tới họ, không cần Triệu Tiến lên tiếng, bản thân cũng phải tự dùng gia pháp.
Triệu Tiến tiếp đón nói.
- Các vị, Tôn thúc đã tới, sắp sẵn chỗ ở cửa tiệm cho thuê xe ngựa bên kia. Chúng ta cùng nhau đi sang bái kiến thôi.
Như Huệ cười gật đầu nói.
- Đông chủ và chư vị thư thả mà đi, bên này đều đã sắp xếp ổn thỏa. Thuộc hạ và lão Chu trông coi.
Triệu Tiến gật đầu, phụ thân của Tôn Đại Lôi lại đây, mấy người huynh đệ bọn họ đều phải ra mặt, nhưng bọn người Như Huệ và Chu Học Trí không cần đi theo sang đấy.
Toàn bộ Hà Gia Trang đang trùng tu, tiệm thuê xe trâu xe ngựa nơi này cũng có biến đổi rất lớn. Bãi chăn thả trâu ngựa được di dời tới chỗ xa hơn, bên này thì lại xây dựng trang hoàng công phu, được nâng lên rất cao, nghe nói còn có người của Vân Sơn Lâu sang đây an bài. Ở bên này chiêu đãi khách khứa vân vân cũng sẽ không có vẻ xoàng xĩnh, cho nên khách không có quen biết với Triệu Tự Doanh đều nghỉ ngơi ở bên này.
Tôn Giáp biết rằng mình là trưởng bối, nhưng cũng không dám lên mặt, người làm ăn khôn khéo tính kế, ông biết mình có hôm nay bằng vào cái gì, càng biết Tôn Đại Lôi đã chết rồi, phần nhân tình này ngẫm nghĩ ra chắc hẳn rằng đã trở thành nhạt mất rồi.