Thảo Oa Tử bên này đều là lưu dân tề tựu lập thành thôn xóm, cuộc sống nghèo khổ, ngoài lương thực những thứ cần có đều phải dựa vào thương nhân bên ngoài lén đưa vào, muối khẳng định cũng là cùng một con đường.
Ngay cả bá tánh nghèo khó Từ Châu muốn ăn muối cũng không dễ dàng, chớ nói gì tới bên này, vả lại sau khi có được muối phải dùng dè xẻng, ướp thịt này hao tổn muối ăn không ít, trữ lại cũng sẽ không nhiều, cử chỉ lãng phí như vầy của thôn trại bên trong Thảo Oa Tử chẳng khác gì là xa xỉ phung phí.
Cử chỉ này bản thân nó đã kỳ quái, hơn nữa vị Đinh Chí nhìn như khôn khéo này còn cố ý nhấn mạnh, đây cũng hết sức kỳ quái.
Lưu Dũng vừa hỏi như vậy, Triệu Tiến và những người khác cũng đều để tâm tới tiểu tiết này, còn biểu tình trên mặt Đinh Chí càng lúc càng vui vẻ hơn.
- Các vị lão gia, bên này chúng ta có một mỏ muối, nhận được nước mặn bên phía Hải Châu. Cho nên làm ra muối biển thượng hảo hạng, muối trắng như tuyết, một cân chỉ mười lăm văn tiền.
Thần sắc mọi người đều lấy làm lạ lùng, mặc dù không rõ ràng tỉ mỉ lắm địa thế, nhưng bên này cách đồng muối Hải Châu ba bốn trăm dặm là có đấy, nước giếng làm cách nào sẽ liền mạch với nước biển.
Lời nói tuy rằng hoang đường, song tất cả đều đoán được lai lịch muối thượng hảo hạng này, phỏng chừng chính là dân đốt lò đồng muối lén chuyển ra ngoài bán đấy, trao đổi với những thôn làng lưu dân Thảo Oa Tử này, sau đó những thôn làng này trừ đi phần mình dùng, còn lại buôn bán ra bên ngoài.
Muối quan ba trăm văn tới bốn trăm văn tiền một cân, bên trong còn trộn lẫn không ít bùn cát tạp nhạp, muối lậu phẩm chất tốt hơn, bình thường đều chỉ bốn mươi tới năm mươi văn tiền. Giá cả mười lăm văn này đích thật rẻ như bèo, sao có lợi cho được.
Triệu Tiến vỗ tay, cười nói.
- Xem ra phải mua mới làm xong việc. Nơi này các ngươi có bao nhiêu muối, ta muốn có toàn bộ, đưa ngân lượng ngay bây giờ.
Đinh Chí này tức thì sửng sốt, nhìn thẳng vào Triệu Tiến soi mói, giống như đang quan sát Triệu Tiến có phải nói chơi hay không.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Ta mang theo nhiều xe thế này, nhiều ngựa như vầy, cho dù không có đủ bạc trắng trao tay, lấy những thứ đó gán nợ không được sao?
Biểu tình trên mặt Đinh Chí lại có biến đổi, mới ban đầu là cười vui sướng, nhưng biểu tình này giữ không được bao lâu, lại biến thành thận trọng. Triệu Tiến cũng đoán được điều suy ngẫm của gã, lại thản nhiên nói.
- Ta nói cái gì ngươi tin cái đó thì được rồi. Ta nơi này thật muốn có tính toán gì. Thôn làng nho nhỏ của ngươi chống đỡ được chăng? Ta giết sạch người bên chỗ của ngươi, lấy đi bao muối của các ngươi. Ngươi có cách nào làm gì được không? Nếu đã như vậy, ta hà tất nói đùa với ngươi. Có cái gì nói cái đó.
Thôn Đinh gia này có khoảng chừng hơn bốn trăm người, nam nữ tráng niên lấy ra ba trăm vẫn được. Bên phía Triệu Tiến mới chỉ có bảy mươi người, nhưng thật muốn trở mặt đánh nhau, Triệu Tiến cũng thoải mái tắm máu nơi này.
Ở nơi chẳng có vương pháp rớ tới như đây, đốt giết đánh cướp được cớ sao phải tốn ngân lượng đi mua? Đạo lý này vừa nói ra tất cả đều hiểu rõ.
Sắc mặt Đinh Chí dần dần biến đổi, y biết rõ lời Triệu Tiến thật tình, nhưng nói ra trắng trợn như vậy làm cho người ta rất không thoải mái.
Triệu Tiến lại thúc giục một câu.
- Bao nhiêu cân muối? Nói.
Đinh Chí lại cúi đầu hồi lâu, ngẩng đầu nói.
- Một ngàn năm trăm cân đều là muối biển thượng hảo hạng.
Muối bên này tất nhiên là muối phủ Hoài, song Đinh Chí này mở miệng ngậm miệng chỉ ậm ờ nói là muối biển, thật cũng coi như là cẩn thận. Một ngàn năm trăm cân muối miễn cưỡng tính ra cũng có tầm vóc của dân buôn lậu muối nhỏ, không coi là ít, cũng không tính là nhiều.
Triệu Tiến quay đầu nói.
- Lấy một trăm năm mươi lượng bạc trắng đưa cho hắn.
Cát Hương gật đầu ra khỏi lều vải, không bao lâu đã cầm tới mười nén bạc.
Bạc nén trắng loáng bày ra trước mặt, Đinh Chí rốt cuộc không còn cách nào giữ vững trấn định. Như nay một lượng bạc đổi được một ngàn hai trăm văn tiền, nếu như ở các nơi Giang Nam và Dương Châu, một ngàn ba trăm văn cũng thuận lợi đổi được. Đối phương chiếu theo một lượng một ngàn văn tiền đổi ra ngay cho y, để cho y bên này chiếm được nhiều thêm chút lợi. Đinh Chí muốn lên tiếng nhắc nhở một chút, nhưng vừa nghĩ tới chỗ dư ra mấy lượng bạc này, làm sao mở miệng ra cho được.
Triệu Tiến trầm giọng nói,
- Bạc thì ta cho rồi. Thành ý ta cũng nói rất rõ ràng. Những việc ta nói lúc trước, các ngươi có cần phải suy xét một chút hay không?
Đinh Chí đứng ngớ ở chỗ đó, Triệu Tiến lại nói mấy câu, Đinh Chí lúc đó mới kịp tỉnh táo, có chút hoang mang nói.
- Tôi đi về trước hỏi thử xem thúc của tôi. Phải đi về hỏi thử. Kim lão gia chờ chút.
Gã vẫn không có hoang mang tới mức đi chạm vào mấy nén bạc kia, xoay người rời khỏi lều vải, lật đật đi mất.
Người vừa đi, Trần Thăng cau mày hỏi.
- Đây mới là thôn trang đầu tiên chúng ta nhìn thấy, phải dùng tới vội như thế sao? Mấy tên dẫn đường kia há không phải còn tốt hơn sao?
- Tề Tam không sống ở vùng này. Dịch Tiến Bảo chỉ biết đường đi. Chú cháu Bành gia không phải người xuất thân vùng đất này, lại còn mấy năm không thường lui tới trong Thảo Oa Tử, hết thảy mọi việc cũng không quen thuộc. Chúng ta phải tìm người vùng này chân chính hiểu được chỗ này. Ít nhất cũng ấn chứng được với mấy tên dẫn đường. Thôn Đinh gia này biết rõ cách nào đắp kè tạo ruộng, ở ven đường đi còn sống còn tới nay, khẳng định có cách của họ. Chúng ta không được trì hoãn quá lâu ở nơi này. Có một thì dùng một. Đợi cắm được gốc rễ xuống lại nói cái khác.
Đinh Chí bên kia rời khỏi không bao lâu, Đinh Hoành lại trở vào trong lều vải, lần này chỉ có Đinh Chí đi theo. Đinh Hoành nheo mắt nhìn một lượt nén bạc trước mặt Triệu Tiến, sau đó ngồi xổm xuống nhìn kỹ hồi lâu. Đây khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ cảm thấy quái lạ. Chẳng lẽ bạc ròng phẩm chất hảo hạng của nhà mình có vấn đề sao?
Mượn ánh lửa nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng vị Đinh Hoành kia thở dài một hơi, giọng điệu trầm thấp nói,
- Kiếp trước tạo nghiệp chướng, kiếp này mệnh khổ, cũng không biết làm sai chuyện gì. Kim lão gia, ngài muốn sai tiểu nhân làm cái gì?
Hỏi ra câu này Đinh Hoành nhìn nén bạc trắng loáng khẽ cắn môi, khó khăn nói tiếp.
- Kim lão gia, người mạng khổ cách nơi dưới gầm thiên hạ này tới Thảo Oa Tử này tìm con đường sống, tất cả đều không dễ dàng. Nếu như bảo tôi đây đi hại người khác, ta đây không làm đâu.
Lời nói này không cứng rắn chút nào, do dự bất định, Đinh Chí kia ở đằng sau lưng y còn giơ tay lén chọt mấy cái, ra hiệu y chớ có nói bậy nữa. Đinh Hoành quay đầu lại trợn mắt nhìn, ruốt cuộc vẫn phải thở dài một tiếng.
Triệu Tiến không có nhắc tới thứ muốn có, ngược lại bắt đầu dò hỏi.
- Ông có phải từ Sơn Đông sang đây không?
Đinh Hoành gật đầu, thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Từ bên phía phủ Duyện Châu chạy sang đây. Nơi này đa phần là đồng hương Sơn Đông, cũng có một số người mạng khổ nơi khác tới.