Nói xong câu này, bọn gia đinh liền lao đi khắp nơi, cũng có người dắt ngựa tới cho Triệu Tiến, hắn lên ngựa phi tới cổng thành.
- Gia đinh của thiếu gia thật uy phong.
Mạnh Chí Kỳ đang nhòm vào trong khe cửa nhìn trộm, tác phong kỷ luật và điệu bộ nhanh nhẹn của đám gia đinh đó đều khiến nó không khỏi ngưỡng mộ.
Còn muội muội Mạnh Tử Kỳ của nó ở phía sau mặt đầy lo lắng, vừa quay đầu vừa thì thầm nói.
- Ca ca, còn có việc chưa làm xong kia kìa, những nha hoàn mà thiếu phu nhân dẫn tới sắp coi thường chúng ta rồi đấy.
Mạnh Chí Kỳ dửng dưng đáp.
- Sợ gì chứ, chúng ta hầu hạ Lão gia phu nhân lâu như thế, còn cao hơn bọn họ một bậc.
Huấn luyện và hành động không ngừng khiến Triệu Tiến và những người bên cạnh ngày càng lộ rõ thành quả, mệnh lệnh được truyền đi, Triệu Tiến không phải đợi quá lâu ở cổng thành thì đám huynh đệ cũng đã tới.
- Chuyện gì?
Ai nấy đều cất tiếng hỏi, đám gia đinh vừa mới nghỉ ngơi chưa được bao lâu cũng tỏ vẻ nghi hoặc và lo lắng, mọi người cho rằng đã được rãnh rỗi chờ đón năm mới, không ngờ lại bị gọi tới cấp bách như vậy.
Triệu Tiến trầm ngâm, cất giọng nói.
- Quay về Hà Gia Trang hãy nói.
Mọi người không hỏi nhiều, theo Triệu Tiến nhất loạt thúc ngựa lên đường, điệu bộ này khiến binh lính và đám người nhàn rỗi ở cổng thành thấp thỏm suy đoán, còn cho rằng đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Triệu Tiến vừa đi chưa được một canh giờ, mặt trời mới qua khỏi chính ngọ, có bốn người cưỡi ngựa phi như bay vào thành, trong tiết trời tháng chạp này, ai nấy nhễ nhại mồ hôi, trên mình ngựa cũng ướt sũng, chứng tỏ đã chạy rất lâu. Quan binh ở cổng tây Châu thành vừa nhìn đối phương không phải ăn mặc giống quan sai, cũng không phải nhân vật nổi tiếng trong ngoài Từ Châu, lập tức ra ngăn lại.
Người dẫn đầu cũng không hàm hồ, từ trên ngựa ném một thỏi bạc nhỏ, hét lớn.
- Có việc gấp muốn gặp Vương bằng hữu của thái tôn, các vị giúp cho.
Tri châu Đồng Hoài Tổ ở Từ Châu chẳng được ai coi ra gì, còn địa vị của Vương sư gia vẫn luôn được giữ vững, thậm chí còn vì chuyện thân mật với Triệu Tiến mà địa vị được tăng lên, vừa báo cái danh hiệu này, lại có bạc trắng trao tay, mọi người lập tức nhường đường.
- Lúc trước thì Tiến gia vội vã ra khỏi thành, bên này lại vội vã vào thành, chẳng lẽ là cùng một chuyện?
- Ngươi hồ đồ rồi? Đám người này có khẩu âm Bi Châu, sao lại là một chuyện được.
Binh lính giữ thành mồm năm miệng mười bàn tán.
Triệu Tiến vừa mới rời khỏi nhà, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa còn chưa kịp buồn bã, lập tức khách đã tới đầy cửa, làm cho huynh muội Mạnh gia, vợ chồng Triệu Tam và ngay cả đầy tớ mà Từ Trân Trân dẫn tới đều bận tối mày tối mặt.
Những người đến đây đều không phải hạng lương thiện gì, cho dù có thân phận thân sĩ, thường cũng có dính dáng với các mánh khóe múa đao lộng thương, ngoài ra chính là các bằng hữu trong thành, ai nấy đều là hạng người hào sảng.
Mặc dù những người này nhìn hung dữ đáng sợ, nhưng thái độ lại rất kính cẩn nghe theo, đối với họ, Triệu Tiến là đại ca tít trên cao, ngay cả đám Triệu Chấn Đường họ cũng không được đắc tội, vị đao phủ trước đây chém đầu người này giờ lời nói rất có phân lượng ở trong ngoài thành.
Vợ chồng Triệu gia cũng không ngờ sẽ có nhiều người tới như vậy, chỉ nói Triệu Tiến đã đi Hà Gia Trang, mọi người cũng biết điều tản đi, nhưng khi trời sắp tối, Vương sư gia của nha môn Tri châu lại vội vã chạy tới, không ai dám thất lễ bèn mời vào và dâng trà. Vương sư gia chỉ nói, có bằng hữu cũ muốn gặp Triệu Tiến, chỉ sợ Triệu Tiến không gặp, xin Triệu Chấn Đường ra mặt nói cho vài câu, Triệu Chấn Đường lại hỏi rõ lai lịch của đối phương, rồi cũng vỗ ngực đồng ý.
Hà Gia Trang vào đêm khuya được canh phòng nghiêm ngặt, khi đoàn người của Triệu Tiến cưỡi ngựa tới đây, binh lính đang trực rất kinh ngạc, cho dù là gia đinh của Triệu Tự Doanh cũng không biết Triệu Tiến đã ra ngoài mấy ngày rồi.
Ban đêm trong Hà Gia Trang đèn đuốc sáng trưng, trên các con đường chính đều có đèn lồng và đống lửa, một trong những trọng trách của binh lính gác đêm chính là định kỳ tuần tra duy trì chiếu sáng, sau khi đám Triệu Tiến chứng thực thân phận liền xông thẳng vào.
- Giáo doanh đi theo ta, những người khác về doanh nghỉ ngơi.
Triệu Tiến hạ lệnh, bên kia Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài đã ra đón, người tinh mắt đều để ý thấy được, hai vị này nhìn thấy Triệu Tiến dưới ánh lửa đều có cảm giác nhẹ nhõm.
Triệu Tiến xuống ngựa, gia đinh chạy đến dắt ngựa đi, trong cả quá trình này Triệu Tiến trầm mặc, chỉ là đi lên vỗ vỗ vai Vương Triệu Tĩnh, lại ôm chặt lấy Lôi Tài. Cử chỉ này khiến cho mọi người càng thêm kinh ngạc.
Chỗ không hợp lẽ thường không chỉ có thế, lẽ ra Như Huệ và Chu Học Trí cũng nên đến nghênh đón, nhưng lúc này lại không thấy hai người bọn họ, có người vừa rồi hỏi, mới biết Như Huệ và Chu Học Trí đều ở trong thành.
- Vào trong nói, đều vào trong đi.
Đợi lúc chỉ còn lại mấy huynh đệ bọn họ, Triệu Tiến cao giọng nói.
Nghe được những lời này, Vương Triệu Tĩnh ngẩn người, chỉ là cúi đầu gần lại thấp giọng nói.
- Có tiện không?
Triệu Tiến thấp giọng nói.
- Đều là huynh đệ một nhà, việc này tất nhiên phải cùng nghe.
Sự việc đã dồn ép đến lúc này, nỗi nghi ngờ của đám mấy người Trần Thăng càng mạnh, nghe đánh tiếng, đều bước nhanh lên trước.
Phân phó gia đinh ở cách sân hai mươi bước, trước khi đóng cửa Triệu Tiến còn cố ý nhìn một cái, những tình tiết này càng làm mọi người tò mò.
Vương Triệu Tĩnh chần chừ hỏi.
- Đại ca, phải nói với các huynh đệ sao?
Những lời này của Vương Triệu Tĩnh vừa nói ra, Trần Thăng, Cát Hương, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng đều nhìn lại, vẻ bất mãn trong mắt Trần Thăng đã không che dấu được nữa, Cát Hương nhíu chặt đầu mày, Đổng Băng Phong nhìn trái ngó phải, sắc mặt Lưu Dũng tối đen.
Tiếng bước chân vang lên, Lôi Tài động tác nhanh nhẹn mở cửa, Thạch Mãn Cường vẻ mặt cao hứng bước vào, vừa vào cửa liền nói.
- Đại ca, các huynh đệ vừa về à?
Cho dù thật thà chất phác như Thạch Mãn Cường cũng cảm nhận được tình cảnh khác thường trong phòng, nói xong câu này, vẻ mặt ngây ngô nhìn nhìn người này, lại nhìn nhìn người kia.
Triệu Tiến tăng thêm thanh âm nghiêm nghị nói.
- Nói, nếu đã là huynh đệ, có gì không nói ra được chứ.
Vương Triệu Tĩnh còn muốn tranh cãi mấy câu, nhưng nhìn ánh mắt của mọi người trong phòng đều không vui vẻ, đành lắc đầu cười khổ một tiếng, mở lời kể lại.
Chưa nói được hai câu, mọi người trong phòng đều trợn mắt, vẻ mặt rúng động. Vương Triệu Tĩnh giới thiệu rất ngắn gọn, còn chưa dứt lời, Lưu Dũng vội nói.
- Thi thể dọn dẹp thế nào, chỉ đốt riêng đi sẽ bị người ta để mắt đến.
Lôi Tài trả lời.
- Có một con ngựa chết, cùng đốt với nó, tận mắt nhìn nó cháy rụi.
- Y phục và đồ đạc trên người đâu?
Lưu Dũng không màn bận tâm tiếp tục hỏi.
Lôi Tài liếc nhìn mấy người bên cạnh, không nhanh không chậm trả lời.
- Tam ca và tiểu đệ tận mắt kiểm tra, lúc đốt cháy cũng vẫn thế không thiếu.
- Có người nào nhìn thấy bọn chúng đến đi?
Lưu Dũng không lý gì đến cử chỉ của Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài, lại liên tục hỏi những vấn đề này, việc nhỏ tiểu tiết không gì không để mắt tới, Lưu Dũng làm cơ mật lâu rồi, suy xét sự tình chu toàn hơn những người bên cạnh nhiều.