Tất cả mọi người mặc áo da áo bông, mang theo mũ mềm che mặt, từ bên ngoài nhìn thì chẳng khác nào những thương nhân buôn bán khắp nơi. Chẳng qua thời gian này mọi người ai cũng trở về đón Tết, có rất ít người đi trên đường cho nên mới khiến cho bọn họ trông có vẻ kì quái chút.
Kỳ quái thì kỳ quái, nhưng cũng không có người nào nhìn chằm chằm, bởi vì một đường đều là vắng ngắt, căn bản cũng không có bao nhiêu người qua lại. Hơn nữa mấy ngày hôm trước mới có tuyết rơi, tiết trời trở nên rét lạnh hơn cho nên trên đường lại càng vắng bóng người.
Nếu vì giữ bí mật, sẽ không nên dừng lại ở trong Từ Châu, tuy nhiên trước lúc đi ra mọi người vẫn là dừng một chút.
Ven đường có những đồi núi và gò đất, dù cho lá cây đã rụng hết, nhưng vẫn nhìn thấy rừng cây hai bên ruộng bậc thang cạnh quan đạo này rất rậm rạp, những cành cây đều bị tuyết phủ trắng xóa, chỉ nhìn được một ít dấu chân của những con thú nhỏ, thế nhưng lại không có một bóng người. Trên quan đạo tất nhiên có người đi qua, nhưng hai bên như vậy thì quả thật có chút cổ quái.
Triệu Tiến và các huynh đệ liền dừng ngựa ở trên quan đạo, những người khác thì tiếp tục đi thẳng về phía trước. Không ai nói đó sẽ có nguy hiểm gì, bởi vì đấy chính là mệnh lệnh của Triệu Tiến.
Lưu Dũng hạ giọng nói.
- Nghe nói dân chúng bên Cao Gia Trang đó cũng không dám tới nơi đây, nói bên này buổi tối có quỷ.
Triệu Tiến xoay người xuống ngựa, hắn không cười chỉ nhấc chân đi về phía trước. Lúc sắp tới rừng cây, hắn quay đầu lại nhìn rồi nói.
- Lúc ấy huynh ngã sấp xuống chỗ này, sau đó Đại Lôi đã chắn ở trước mặt huynh.
Tất cả mọi người đều trầm mặc không nói, lại nói tiếp, trận chiến đấu ấy mới qua không có bao lâu nhưng mọi người lại cảm thấy như đã qua rất nhiều năm. Bây giờ quay lại nơi cũ, tình cảnh ngày đó lại hiện lên trước mắt khiến ai cũng đều cảm thán vô hạn.
Nhìn một lượt chỗ dưới chân Triệu Tiến, mọi người lại nhìn về phía bên kia con đường. Ngày đó lúc kẻ thù la lên xông tới, mọi người đều đang lẩn trốn.
Triệu Tiến ngồi xổm xuống phủi đi lớp tuyết đọng trên mặt đất, phía dưới là cỏ khô, dĩ nhiên không còn dấu vết của ngày ấy nữa. Trần Thăng ngẩng đầu nhìn lên trời, Cát Hương không ngừng khụt khịt, Lưu Dũng đôi mắt đỏ bừng, mà Đổng Băng Phong thì đã muốn khóc lên, không ngừng vươn tay gạt đi nước mắt.
- Chúng ta không ngừng đi về phía trước, muốn làm cho Triệu Tự Doanh càng ngày càng lớn hơn, lớn như thế thì Đại Lôi trên trời có linh thiêng mới nở mày nở mặt, mới ăn nói với đệ ấy được.
Triệu Tiến thanh âm khàn đặc nói, hơi thở của hắn cũng có chút khó khăn.
Tất cả mọi người đều im lặng gật đầu, Triệu Tiến lấy tay vỗ vỗ mặt đất, đứng dậy đi về phía con ngựa, mọi người đều đi theo. Đổng Băng Phong quay đầu lại nhìn vài lần rồi mới theo kịp.
Trước lúc lên ngựa, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Chúng ta không để chuyện như Đại Lôi xảy ra nữa, chúng ta không được thiếu đi một người nào nữa.
Dù cho lãnh thổ thế lực của Triệu Tiến chủ yếu ở châu thành, cùng với phần phía tây Từ Châu, nhưng Cao Gia Trang ở phía đông Từ Châu này cũng là sản nghiệp của hắn. Những dân chúng vốn ở trong trang đã dời đi nơi khác, hộ gia đình hai cái điền trang phía tây của Vân Sơn Tự cũng dời lại đây, chỗ trống bên kia thì để Triệu Tự doanh dùng an trí lưu dân.
Bởi vì là người ngoài đến bên này, ai cũng không biết nguồn gốc ra sao nên đội Nội Vệ của Triệu Tiến có chia một đội để lại ở bên Cao Gia Trang này, nhưng phân đội đó cũng chỉ có tổng cộng sáu người, cái gì cũng không đủ.
Sau khi Triệu Tiến và các huynh đệ lên ngựa liền đuổi theo đội ngũ phía trước. Sau khi đi qua Cao Gia Trang cũng đã là buổi chiều. Giữa tháng chạp, tất cả mọi người đều ở nhà bận rộn hoặc là đi ra ngoài thăm hỏi nhau, không có người qua đường nào chú ý tới đội ngũ này.
Chưa đi được bao xa, bỗng nhiên có một hán tử ăn mặc như một thôn dân nghênh diện đi tới, thấy nhiều người đi qua, gã liền nép sang ven đường. Lúc đám người Triệu Tiến đi ngang qua mình, người đàn ông kia gào to câu.
- Lên đường bình an
Câu hô to đột nhiên ấy khiến cho mọi người hoảng sợ, Tề Tam đi trước dẫn đường cười mắng một tiếng, lấy ra hơn mười văn tiền quăng qua, gã đàn ông kia cười hì hì nhặt lên rồi đi.
Một người đàn ông cưỡi ngựa đi bên cạnh Triệu Tiến giải thích.
- Đây là quy củ rồi. Lúc qua thôn trấn nào, nếu có ai gọi như vậy liền nhiều ít gì cũng phải cho một chút tiền bạc, xem như đi chút lợi lộc, đội ngũ càng lớn như chúng ta lại càng không được cho qua.
Triệu Tiến gật gật đầu, đi về phía trước một đoạn mới quay đầu thấp giọng hỏi Lưu Dũng.
- Người của chúng ta?
Lưu Dũng cũng hạ giọng trả lời lại.
- Phía trước vô sự, không có mai phục hay cản đường gì.
Mới vừa rồi có rất ít người để mắt tới, gã đàn ông kia làm một điệu bộ bằng tay rất cổ quái nhưng Triệu Tiến lại nhìn thấy được.
Suy đoán như thế thì câu ‘Lên đường bình an’ kia liền không đơn giản chỉ là một câu chúc cát tường. Năm đó bọn họ đã nếm trải một lần thua thiệt lớn, lần này tất nhiên sẽ không sơ suất, bên ngoài Triệu Tiến đã sắp sẵn tiểu thương đi thăm dò, đội Nội Vệ cũng không ít người đi ra ngoài ngấm ngầm theo dõi.
Nhưng mặc kệ là tiểu thương hay là người của đội Nội Vệ, bọn họ đều không biết mình vì sao lại đi thám thính đường lối, chỉ biết tiếp nhận mệnh lệnh không dám dò hỏi gì rồi đi làm việc mà thôi.
Hán tử vừa hô chúc kia cũng không biết đội ngũ này là do Triệu Tiến dẫn dắt, gã chỉ biết là, sau khi đi về phía trước trên con đường này nếu thấy được đội ngũ này liền hô lên một tiếng mà thôi.
Lúc hoàng hôn, bọn họ đi ngang qua Phòng Thôn Tập. Từ cái tên liền biết nơi này cũng không khác Hà Gia Trang là mấy, cũng là nơi tiểu thương tụ tập. Dù cho bầu trời sắp tối đen nhưng vẫn nhìn thấy dân chúng ra vào xung quanh, tiếng người ồn ào vô cùng náo nhiệt.
- Lão gia, bây giờ là tháng chạp, không ít dân chúng đều tới nơi này thu mua đồ tết, ngay cả một ít mặt hàng bên trong thành Từ Châu đều phải chọn mua từ nơi này. Ngoại trừ điều đó, trong vùng đất hơn mười dặm quanh đây, muốn đánh bạc hay tìm nữ nhân đều phải tới Phòng Thôn Tập này.
Một người từng trải trong đội Nội Vệ biết rõ chuyện nơi đây liền tiến tới bên cạnh Triệu Tiến, giải thích cho hắn nghe.
Triệu Tiến gật gật đầu nói.
- Nơi này là do Khương Mộc Đầu trông coi phải không?
- Đúng, chính là do Khương Mộc Đầu, gã còn từng đi qua Hà Gia Trang bái kiến lão gia.
Triệu Tiến nói.
- Chúng ta không cần dừng lại tại Phòng Thôn Tập này. Một đội nhân mã lớn như vậy đi qua trong giờ giấc này nhất định sẽ chọc người để mắt tới, đến lúc đó Khương Mộc Đầu kia không chừng sẽ muốn đi qua gặp mặt.
Tất cả mọi người không có phản bác gì, tuy nói trời đông giá rét, nhưng mọi người ai cũng mặc đủ ấm, ngồi trên lưng ngựa cũng chẳng mệt mỏi gì, tình hình bây giờ thì nhất định là an toàn chiếm đệ nhất.
Lúc đi ngang qua Phòng Thôn Tập, bên trong quả nhiên có mấy trai tráng đi ra. Có mấy người khẩn trương nhìn chằm chằm đội ngũ của Triệu Tiến, thấy bọn họ không có ý tiến vào còn tiến lên khách khí dò hỏi, nói có cần Phòng Thôn Tập cung cấp đồ ăn nước uống hay không. Đội ngũ Triệu Tiến thuận đường đưa đẩy cũng cảm tạ nhưng từ chối.
Sau khi đi qua, Triệu Tiến lại nhớ tới hán tử hô câu ‘Lên đường bình an’ kia. Thấy đội ngũ có nhiều nhân mã như vậy, đề phòng như Phòng thôn tập mới coi như là cử chỉ bình thường, điệu bộ của gã hán tử kia ở trong mắt người tâm tư kín kẽ liền có vẻ rất cổ quái.
Đêm đông còn dễ đi hơn so với mùa hè một chút, bởi vì tuyết trên mặt đất phản chiếu ánh trăng nên trời cũng sáng hơn mùa hè nhiều. Cộng thêm có người quen đi ban đêm ở phía trước đốt đuốc dẫn đường cho nên bước chân cũng không có chậm bao nhiêu.
Sau khi trời tối nửa canh giờ, đám người Triệu Tiến tới được Song Câu. Nhìn hình dạng đen nhánh của Song Câu, ai cũng đoán được nó còn lớn hơn Phòng thôn tập không ít. Tuy nhiên trấn Song Câu không có phồn hoa bằng Phòng Thôn Tập. Nói cách khác, lúc này hẳn là đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười giọng hát, mà không phải không khí trầm lặng như bây giờ.
Tề Tam và hai người khác đã giục ngựa chạy vội tới Song Câu kiếm nơi ở trọ. Cho dù khí thế trầm lặng nhưng chỗ tiếp đãi khách thương lui tới vẫn phải có.
Lần này không đợi Triệu Tiến hỏi, lão giang hồ luôn gánh vác dẫn đường nãy giờ liền cười khổ nói.
- Song Câu trấn trước đây còn phồn hoa hơn Phòng Thôn Tập gấp trăm lần. Song Câu trấn nấu ra rượu ngon, thông qua đường thủy chở đến khắp nơi. Nhưng rượu ngon bên chúng ta vừa mới ra lò, rượu bên này của bọn họ cũng bán không được nữa.
Triệu Tiến ho khan hai tiếng, hắn đột nhiên nghĩ đến tên gọi ‘Rượu mạnh Song Câu’ một chút. Tuy nhiên lập tức hắn lại cảm thấy không đúng, liền truy hỏi tiếp.
- Cho dù đã không có tửu phường, nhưng Song Câu trấn này là nơi giáp ranh của ba nơi Từ Châu, phủ Hoài An và phủ Phượng Dương. Một là không bị ai dòm ngó tới, hai là khách thương lui tới đông đảo, khoảng cách Hoàng Hà lại rất gần vân vân. Địa phương như thế tại sao lại suy bại nhanh như vậy được?
Mượn ánh lửa chiếu rọi, Triệu Tiến nhìn thấy nụ cười trên mặt người đang giải thích cho hắn lại càng khổ sở hơn, thậm chí còn có chút xấu hổ. Gã chần chừ như vậy làm cho mấy người Trần Thăng ở bên cạnh cũng để mắt tới bên này.
- Cái kia… Từ sau khi Tiến gia bình định lưu tặc xong, bên này còn có lời đồn đãi rằng. Nói Tiến gia nấu rượu, bên Song Câu trấn này còn không biết sống chết đoạt kế làm ăn, nên Tiến gia muốn dẫn người đến san bằng bên này. Lúc ấy tin tức này vừa ra, ai biết cách chạy đều chạy cả rồi, ai biết cách bò cũng bò đi luôn.
Thốt ra lời này, Cát Hương đứng ở nơi đó nhịn không được cười, sau đó tiếng cười đã bị tiếng ho vội vàng che đi. Triệu Tiến cũng cảm thấy dở khóc dở cười.