Triệu Tiến hiểu rõ đạo lý này, hắn thở dài tiếc hận đáng thương, nhưng cảm xúc yếu đuối đó của Triệu Tiến chỉ biểu hiện ở một tiếng thở dài mà thôi, hắn lập tức hạ lệnh nói.
- Những người cô đơn liền từ chúng ta ghép thành đôi, ghép ra hai ngàn hộ, giúp bọn họ thành gia chính là phúc khí của bọn họ. Chu tiên sinh, ngài đi trấn Ngung Đầu chuẩn bị vật tư, cứ dựa vào số lượng hai ngàn hộ mà làm, chỉ nhiều hơn chứ đừng có thiếu.
Nói tới đây, tất cả mọi người cũng hơi hiểu được dụng ý của Triệu Tiến rồi. Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Mấy ngày nữa, huynh muốn đích thân đi Thảo Oa Tử nhìn một cái, Đại Thăng, Băng Phong, Đại Hương và Tiểu Dũng đi với huynh, Triệu Tĩnh và Thạch Đầu ở lại. Lần này mang đủ ngựa và đồ đạc, nhưng phải chọn người đáng tin. Những người trong giang hồ đó cho dù có quen thuộc phủ Hoài An đến cỡ nào đi nữa thì nếu như không có con tin, không biết gốc gác thì cũng không cần dùng đến bọn họ.
Người được điểm đến tên đều mở miệng đáp ứng, Vương Triệu Tĩnh thần sắc bình thường, Thạch Mãn Cường lại lộ ra chút bất mãn, Như Huệ lại vội vàng mở miệng khuyên can.
- Đông chủ, con nhà giàu có phải cẩn thận (đây là một câu ngạn ngữ dân gian thời nhà Hán), đông chủ bây giờ thân phận quý trọng, sao có thể tự mình đi vào chốn nguy hiểm được? Thảo Oa Tử ở phủ Hoài An kia chính là vùng đất vô pháp vô thiên, nếu chẳng may lỡ xảy ra bất kì sơ xuất nào, cục diện lần này sẽ ra sao? Mọi người lại làm sao bây giờ?
Như Huệ nói năng vô cùng khẩn thiết, mọi người cũng đều gật đầu đồng ý. Trần Thăng lại mở miệng nói.
- Đệ dẫn các huynh đệ đi cũng không khác gì, huynh vẫn cứ lưu lại thì tốt hơn.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Mọi người nói không sai, tuy nhiên chuyện này quá lớn. Triệu Tự Doanh của chúng ta vào năm năm, mười năm, thậm chí càng lâu hơn sau đó, chính phải xem bố trí lần này. Cho nên huynh nhất định phải tự mình làm chủ lần thăm dò này, không để cho có một chút sơ xuất nào cả.
Thấy hắn trịnh trọng như thế, vẻ mặt kiên định như thế, mọi người ở chung một chỗ đã lâu, dĩ nhiên cũng biết có khuyên nữa cũng vô dụng. Như Huệ đứng tại đó thở dài không nói, Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm một lúc rồi hỏi.
- Đại ca, lúc huynh không ở đây, nếu có chuyện lớn gì thì đi thỉnh giáo đại tẩu hay là Triệu thúc đây?
- Hỏi cha huynh, về phần nàng chỗ đó thì vào thành ở với cha mẹ huynh mấy ngày, trong thành mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.
Triệu Tiến trả lời rất đơn giản, lòng dạ của hắn mọi người ai cũng nghe hiểu được.
Vạch ra xong tính toán, mọi người không có dị nghị gì, đều tự đi ra ngoài bận rộn. Vừa ra tới cửa, Triệu Tiến gọi ngược hai người Vương Triệu Tĩnh và Thạch Mãn Cường lưu lại. Sau khi trong phòng chỉ còn ba người, Triệu Tiến cười nói.
- Thạch Đầu, không mang đệ theo không phải vì huynh không tin đệ mà là để đệ quản nơi đây huynh yên tâm nhất.
Nét không vui trên mặt Thạch Mãn Cường lúc này mới tiêu tan chút, y buồn bực gật gật đầu. Triệu Tiến lại nói với Vương Triệu Tĩnh.
- Triệu tự doanh của chúng ta bây giờ không phải chỉ có mấy trăm người như khi trước, tràng diện lớn như vậy cần một người có công danh như đệ chiếu cố. Quan phủ cùng bên dưới đệ đều ứng phó suông sẻ, người khác lại không được, cái nhà này đệ phải trông coi tốt cho huynh nhé!
Vương Triệu Tĩnh trịnh trọng đáp vâng. Triệu Tiến nói xong này đó mới đứng dậy rời khỏi, chờ hắn đi rồi, trên mặt Vương Triệu Tĩnh mới lộ ra nụ cười.
Lúc Triệu Tiến trở lại nơi ở của mình thì còn có thể nghe được tiếng bàn tính lách cách lách cách vang lên từ sân bên cạnh. Hắn biết đó là thanh âm tính sổ sách của bọn phòng thu chi Từ gia.
Đã là tháng chạp rồi, nên cần tính sổ, quyết toán sổ sách vào cuối năm. Từ gia buôn bán than đá, quặng sắt mấy tỉnh lân cận, làm ăn lớn như thế, việc tính toán sổ sách cuối năm tự nhiên cũng phức tạp dị thường.
Từ gia vẫn do Từ Trân Trân chủ trì việc gia, mặc dù đến Triệu gia, nhưng nàng vẫn không có ý buông tay. Từ gia cho dù có người oán thầm không muốn vậy nhưng thế lực do Từ Trân Trân gầy dựng vẫn còn đó, bây giờ còn có thêm hung thần Triệu Tiến làm cho ai cũng không dám biểu hiện gì ra bên ngoài cả.
Cho nên cuối tháng mười một, quản sự mỏ than và quặng sắt cùng những người của phòng thu chi liền bắt đầu đi vào Hà Gia Trang, cửa tiệm cho thuê xe trâu, xe ngựa đều bị bọn họ chiếm hết, trời vừa sáng thì đến ngôi nhà gần chỗ ở của Triệu Tiến, tính toán sổ sách, bọn nha hoàn ôm sổ sách chạy nhanh truyền lời, bận rộn không ngừng.
Cách làm của Từ Trân Trân ở trong mắt người khác là cổ quái không hợp quy củ, nhưng Triệu Tiến lại cảm thấy rất đỗi bình thường. Vợ có sự nghiệp của mình là chuyện tốt. Loại bình thường như vậy của Triệu Tiến ở trong mắt Từ Trân Trân lại trở thành cổ quái, có phần làm cho người ta dở khóc dở cười.
Lúc Triệu Tiến trở về phòng, Mai Hương vội vàng lên tiếng chào hỏi. Ba nha hoàn ôm sổ sách vội vàng ra khỏi phòng, sau khi khom người thi lễ với Triệu Tiến xong bọn họ mới rời khỏi bên này.
Nha hoàn Mai Hương sau khi cung kính ân cần thăm hỏi thi lễ cũng rời khỏi sân. Kỳ thật ả cũng cảm thấy kỳ quái, trước khi đên ả từng nghe nói Triệu Tiến làm ra nhiều chuyện lớn cỡ nào, vốn còn tưởng sau khi tới đây, áo gấm, thức ăn ngon không thiếu được, ai dè lại bình dị như thế. Đến bây giờ hạ nhân tôi tớ nơi đây vẫn dùng của Từ gia, hơn nữa Triệu Tiến làm việc rất có chiêu trò, trong nhà lại không có quy củ gì, những loại chuẩn bị của Từ Trân Trân và bọn người bên dưới sau khi đến đây đều trở thành vô dụng cả.
Sau khi vào nhà, Từ Trân Trân đứng dậy ân cần thăm hỏi, rót nước trà cho Triệu Tiến, mang điểm tâm và hoa quả tới, xem như làm trọn lễ tiết của một người vợ nàng mới ngồi vào bên giường, dựa vào đó nghỉ ngơi.
- Làm việc phải có chừng mực, đừng làm bản thân mệt muốn chết.
Triệu Tiến nhìn ra được Từ Trân Trân rất mệt mỏi cho nên hắn không kìm nổi mà khuyên nhủ một câu.
Từ Trân Trân cười cười, nếu lúc vừa mới vào cửa Triệu Tiến nói những lời này, nàng tám chín phần mười sẽ nghĩ có phải Triệu Tiến ghét bỏ nàng chủ trì gia nghiệp Từ gia, không lo lắng chuyện nhà mình hay không. Tuy nhiên, sau đoạn tháng ngày sống chung vừa qua, Từ Trân Trân cũng là hiểu được, Triệu Tiến nói như vậy chính là lời nào thì ý đó mà thôi.
Từ Trân Trân cười trả lời.
- Hàng năm lúc này luôn không có cách nào thanh nhàn, sau mùng mười tháng chạp mới tốt chút. Đến lúc đó còn muốn bận chuyện lễ mừng năm mới trong nhà cùng việc chia lời lãi, rồi còn sắm sửa cho năm sau, không rãnh rỗi được.
Triệu Tiến uống ngụm trà gật đầu. Tâm tình đêm nay của Từ Trân Trân rất tốt, nàng tựa vào bên giường nói.
- Phu quân, năm vừa rồi lúc này Từ gia luôn mệt với chuyện làm công. Vừa đến tháng chạp tất cả mọi người đều bận rộn chuyện chuẩn bị lễ mừng năm mới, những người lưu lại làm việc phải tăng tiền công, hơn nữa tâm tư của họ cũng không ở công việc, làm không được. Năm nay có mấy ngàn người phu quân an bài tới, tháng đầu xuân trữ được thật nhiều hàng, thừa dịp giá cao kiếm được không ít.