Triệu Tiến nhìn thấy rượu này, lại nghĩ tới chuyện khác, dặn dò người xách hai vò rượu từ trên xe xuống, bảo tám cô gái trẻ mang rượu trở về, bảo bọn họ mời người làm chủ bên đó sang đây.
Thứ đồ chứa trên mười chiếc xe ngựa không chỉ là đồ đạc cấp dưỡng, còn có hàng hóa, trong đó danh tửu Hán Tỉnh cũng được hơn mười vò, đều là tiệm buôn Tôn gia chất lên. Rượu mạnh như danh tửu Hán Tỉnh này trong trời đông giá rét đích thực là có chỗ hữu dụng rất lớn.
Đám người Triệu Tiến không cần cô nương trẻ tuổi hầu hạ, lại tặng hai vò rượu ngon đáp lễ, tất nhiên cũng là để lộ rõ thái độ của phe mình.
Trời sắp chìm vào đêm tối, một đám người Triệu Tiến sắp đặt xong phòng vệ, ở trong lều vải tạm bợ nghỉ ngơi, ăn uống, trò chuyện. Lều vải không thông gió, chính giữa căn lều đặt chậu than, thật đúng là sáng ngời ấm áp.
Không qua bao lâu, thôn Đinh gia đã có người sang xin gặp rồi, tổng cộng tới ba người. Người tuổi tác lớn nhất thoạt nhìn giống như hơn năm mươi tuổi, nhưng thân thể tráng kiện, tay chân cũng rất linh hoạt, hẳn như là người bốn mươi mấy tuổi, sở dĩ trông có vẻ già là vì chịu khổ quá lắm. Ngoài ra còn có người trung niên tiếp đãi ngoài thôn trang kia, dáng vẻ chỉ hơn ba mươi tuổi, người khác chính là người trẻ tuổi khỏe mạnh dường như là đầu lĩnh của bọn tráng niên. Mấy người này tuổi tác tướng mạo không ai giống ai, song đều gầy nhẵn, trên người mặc áo làm bằng da, y phục bên trong toàn là miếng vá.
Gã lớn tuổi nhất kia mở miệng nói trước.
- Tiểu nhơn Đinh Hoành. Không biết vị lão gia đây xưng hô thế nào?
Hai người khác đứng ở đằng sau lưng y, nhìn ra cũng biết coi vị này là đầu lĩnh rồi.
Triệu Tiến dùng ngay tên làm họ cười nói.
- Ta họ Kim, Đinh lão ca chính là trưởng thôn nơi này phải không?
Đinh Hồng kia cười nói.
- Thôn trưởng gì chứ, chẳng qua là cùng cả đám trốn nạn tới nơi này. Tôi đây hơn bốn mươi, tuổi tác lớn nhất, lời nói người ta nghe xong đặt đấy mà thôi. Kim lão gia, mới vừa rồi ngài đưa tặng hai vò rượu kia tới quả thật là không tầm thường. Lão Đinh tôi đây cũng uống qua mấy lần rượu ngon, không một thứ nào bằng đuuợc hai vò này.
Quả nhiên hơn bốn mươi tuổi, đây cũng không gì kỳ lạ, lưu dân chạy nạn, lại đang ở chỗ khốn khổ cầu sống, chống đỡ không được đều chết cả rồi, cũng chỉ có nam nữ khỏe mạnh mới trụ lại được.
Không đợi Triệu Tiến nói, vị đầu lĩnh tráng niên kia đã chen miệng vào.
- Rượu ngon, trời đông nếu như có rượu này đúng thật quá tốt rồi. Vừa hớp một ngụm vào, hiện giờ thân thể vẫn còn ấm áp đây.
Gã vừa mở miệng Đinh Hoành đã trừng mắt nhìn sang, lập tức không dám nói nữa. Đinh Hoành kia ra hiệu bằng mắt với người trung niên bên cạnh.người trung niên kia xoay mình bước ra ngoài cầm hai cái đùi dê đi vào, nhìn ra đã được tẩm ướt xong rồi.
Đinh Hoành cười nói.
- Kim lão gia, bên phía tôi đây không có thứ đồ gì tốt. Hai đùi dê này là tẩm ướp lúc mới vào đông, mùi vị còn ngon lành, lão gia đừng chê bai.
Lưu Dũng đứng dậy đón lấy đùi dê, Triệu Tiến chỉ vào bàn ghế đằng trước nói.
- Ngồi xuống trò chuyện, tôi có một số việc muốn hỏi thử.
Đinh Hoành khách khí một câu, dè dặt ngồi xuống, Triệu Tiến ngẫm nghĩ một chốc lại hỏi.
- Ông quen thuộc đối với xung quanh đây không?
Trên mặt Đinh Hoành lộ ra một tia nghi hoặc, song vẫn trả lời như trước.
- Tiểu nhân ở nơi này đã xấp xỉ mười năm, đều đã quen thuộc.
- Xung quanh còn có thôn trang, làng mạc gì không? Bên này cách huyện thành Thuật Dương còn phải bao xa nữa? Kề bên này đều là thôn trại lưu dân sao?
Triệu Tiến một hơi hỏi mấy vấn đề.
Vẻ nghi hoặc trên mặt Đinh Hoành càng đậm hơn, quay đầu lại trao đổi bằng ánh mắt với hai đồng bọn sau lưng y, chần chừ chốc lát mới mở miệng nói.
- Không dám giấu gì Kim lão gia. Người thôn trang này của chúng tôi chỉ đi ra phía ngoài, bình thời không đi vào bên trong. Bên trong thật đúng là không quá quen thuộc, có thôn trang nào khác hay không, bên này tôi cũng không có biết.
Y nói ngập ngừng lúng túng, Triệu Tiến chỉ cười lắng nghe, sắc mặt rất bình thường, nhưng hắn nhìn ra được, lão Đinh này không nói thật.
- Về phần đi Thuật Dương, dọc theo con đường này đi về hướng đông hơn hai ngày nữa, thì đã lên được quan đạo rồi. Tới lúc đó men theo quan đạo đi tiếp về hướng bắc, chính là tới được huyện thành Thuật Dương.
Nghe thấy lời này của Đinh Hoành, chân mày mấy người Trần Thăng đều phải nhíu sát lại, đường phụ cận không rõ ràng, lại biết rõ cách nào đi huyện thành Thuật Dương xa hơn, đây rõ ràng là dùng lời đùn đẩy.
nhìn ánh mắt bọn huynh đệ Triệu Tiến lành lạnh đáng sợ, người trẻ tuổi bên cạnh Đinh Hoành kia cũng trừng mắt nhìn sang, tuy nhiên rất mau đã phải chuyển ánh mắt sang hướng khác, gã chịu không nổi thần sắc tràn ngập sát khí của mấy người Trần Thăng.
Sau khi Đinh Hoành nói xong liền đánh giá vẻ mặt mấy người đối diện, sau đó lại trầm mặc chốc lát, dè dặt hỏi.
- Không biết Kim lão gia hỏi thăm chuyện này để làm gì?
Triệu Tiến cười thanh âm hào sảng nói.
- Tôi trước giờ không ngờ được giữa thiên hạ Đại Minh còn có vùng đất hoang vắng như vầy, cho nên muốn thăm dò nơi này, nhìn xem có bao nhiêu người, có bao nhiêu đất, cuối cùng là địa thế ra làm sao.
Lời này khiến cho một đám ba người Đinh Hoành đều phải sửng sốt. Lời này tựa hồ chỉ có người trong quan phủ mới sẽ nói ra, nhưng nhìn tuổi tác mấy người Triệu Tiến, còn có tác phong điệu bộ đội xe này của bọn họ, toàn bộ không phải cách làm của quan phủ. Về phần giáp trụ trên người, binh khí trong tay kia thậm chí còn có vết máu dính vào vân vân, càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái.
Sau khi sửng sốt chốc lát, Đinh Hoành cười bồi nói.
- Tiểu nhân thật giúp đỡ không được cái này, kính xin Kim lão gia thứ lỗi.
Nói xong câu này lại khách khí một phen, lúc này mới dẫn hán tử tráng niên kia rời khỏi. Hai người bọn họ rời khỏi, nhưng lưu lại người trung niên lúc nãy đi ra ngoài tiếp đón kia.
Vị trung niên kia cũng có thái độ như chưởng quầy khách điếm nói.
- Các vị khách quan, tiểu nhân Đinh Chí. Các vị có gì cần xin cứ việc nói ra. Thôn Đinh gia nơi này có thứ gì tiểu nhân đều sẽ tận hết sức thu xếp cấp cho các vị.
Đinh Chí thật sự cũng là dáng vẻ người làm việc nặng nhọc, vóc dáng không cao, lại rất khỏe khoắn. Vừa rồi Đinh Hoành kia khéo léo từ chối Triệu Tiến, tất cả đều có chút không vui vẻ, đối với dáng vẻ ân cần này của Đinh Chí đều rất không hứng thú. Tuy nhiên Đinh Chí nhìn có chút khôn khéo cũng như không để mắt tới chút xíu nào, chỉ ở nơi đó nói.
- Đùi dê này ăn rất ngon. Dê béo giết xong, sau đó dùng muối biển chà sát gạt sạch, mùi vị đều thấm vào, mùi tanh lại gần như tán mất. Nướng qua một lần trên lửa đã ăn được rồi, làm món nhắm rượu càng phải ngon hơn nhiều.
Cát Hương chân mày dựng đứng đã muốn quát lớn đuổi người đi, Lưu Dũng kịp nghĩ ra một chuyện, mở miệng hỏi.
- Bên này của ngươi nào có muối biển đưa tới, sao còn có nhiều muối như thế để ướp đùi dê?