Lúc nói tới điều thứ hai, thanh âm Triệu Chấn Đường hạ thấp chút.
- Nếu như bọn chúng tự mình đi Hà Gia Trang, những thứ đồ kia của Triệu Tự Doanh rất là phiền phức. Mặc dù trên đất Từ Châu đều biết rõ chúng ta là bảo cảnh an dân, nhưng cài cho tội danh tụ chúng mưu phản cũng nói được.
Thanh âm Vương Triệu Tĩnh lúc này ngược lại rất bình tĩnh.
- Triệu thúc có tính toán gì không?
Thanh âm Triệu Chấn Đường thấp càng thêm thấp, gần như thì thầm, Vương Triệu Tĩnh không ngừng nhích lại gần mới miễn cưỡng nghe rõ.
Mắt thấy đã sắp đi tới nha môn Tri châu bên đó, một kẻ dáng vẻ như người nhàn rỗi sải bước chạy tới, Vương Triệu Tĩnh tay đè ở trên chuôi kiếm rất cảnh giác, Triệu Chấn Đường lại vẫy tay gọi sang.
- Triệu gia, hai gã kia muốn rời khỏi thành, đã tính tiền ở trong khách điếm, còn hỏi đường đi Hà Gia Trang.
Kẻ nhàn rỗi kia hạ thấp giọng nói xong sau đó quay đầu rời khỏi.
Sắc mặt Triệu Chấn Đường và Vương Triệu Tĩnh đều trở nên khó coi, Triệu Chấn Đường nghiêng đầu nói với Vương Triệu Tĩnh.
- Con tiền đồ rộng lớn, nếu như không muốn làm, thúc và tiểu Tiến đều sẽ không trách con gì cả.
Vương Triệu Tĩnh trầm ổn nói.
- Triệu thúc, đó cũng là sản nghiệp của tiểu điệt. Lại nói Triệu thúc thân thể không tốt có lý đâu để cho thúc lao lực.
Triệu Chấn Đường gật đầu vỗ bả vai nói.
- Cánh tay này của thúc hỏng rồi, cho dù ra tay e rằng cũng không suông sẻ.
Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An ra tay hào sảng tính tiền, bọn họ trọ ở khách điếm Thông Hối rất là thoải mái, rượu thịt không tệ, kỹ nữ cũng không tệ, từ trên xuống dưới hầu hạ ân cần, khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện cho ngân lượng thưởng lớn.
Hỏi rõ ràng đường đi Hà Gia Trang, hai người thu dọn sơ sài đã lên ngựa khởi hành, nghĩ thầm dù sao cũng chạy về không kịp tết không bằng ở khách điếm Thông Hối sung sướng vài ngày.
Chu chưởng quầy khách điếm Thông Hối cúi đầu khom lưng tiễn khách nhân đi, trước sau đều phải lau mồ hôi lạnh, sau đó chắp tay dâng hương dập đầu với Bồ Tát. Lúc buổi tối thì cấp tiền công trước cho từ trên xuống dưới, bảo về nhà nghỉ phép, nói là sau mười lăm tháng giêng hãy quay lại, tiền lương vân vân vẫn như cũ.
Bởi vì người khách điếm Thông Hối tiếp đãi đều là nhân sĩ giàu có, cho nên tết cũng chỉ nghỉ được mùng một tới mùng ba, có lúc trong điếm có khách nhân thì không nghỉ được, tuy nhiên lần này lại trước nay chưa từng có đóng chặt cửa nửa tháng.
Lúc đóng cửa, trong điếm còn có ba thương khách nơi khác tới, Chu chưởng quầy bồi thường ngân lượng cũng tiễn người tới nhà khác. Những điều này đều sắp đặt xong xuôi, gã thuê chiếc xe ngựa, mang theo vợ con về quê đón năm mới. Lần này Triệu Chấn Đường tạ lễ cho gã chừng hai trăm lượng, cũng đủ qua một cái tết phủ phê.
Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An thật ra tâm tình tốt hơn rất nhiều so với lúc tới, cố ý đặt làm hai hồ lô, trong hồ lô chứa đầy danh tửu Hán Tỉnh, ở trên ngựa thỉnh thoảng uống một ngụm, cũng là thích thú an nhàn.
Trong ngày đông không có người nào, trên đường chỉ có người qua lại thưa thớt, có kẻ đi bộ, có kẻ cưỡi ngựa, tất cả mọi người đều tiêu sái đi không nhanh không chậm.
Lúc bọn người Triệu Tiến rời khỏi thôn Đinh gia, Đinh Hoành cố ý bảo bọn họ mang một túi muối đi.nói đi vào sâu bên trong, có mấy thôn làng không ở ven đường, vẫn luôn thiếu muối, nếu như đi được, cầm ra túi muối này làm lễ vật, khẳng định dễ dàng giao thiệp một số nơi.
Trước khi từ thôn Đinh gia lên đường, Triệu Tiến cũng không có nói rõ chỗ sẽ tới tiếp theo, Đinh Hoành kia cũng biết điều không có hỏi. Sau khi đi ra được mấy dặm, Triệu Tiến đã gọi Đinh Quân tới trước mặt, dò hỏi tình hình bên trong Thảo Oa Tử.
Dịch Tiến Bảo chỉ hiểu biết mấy tuyến đường, Tề Tam chỉ biết rõ một phần, chú cháu Bành gia biết rõ một phần nhỏ hơn nữa, còn Đinh Quân này hiểu rất rõ toàn diện Thảo Oa Tử.
Các thôn trại bên trong Thảo Oa Tử chia làm mấy nơi, lưu dân, nạn dân Sơn Đông đều là mấy năm gần đây mới tới. Thật ra các nơi khác trừ người Sơn Đông đều chưa chắc là nạn dân gì, rất nhiều người chuyện xưa đủ loại đủ dạng sau lưng.
Ở thôn Đinh gia họ Đinh là thế gia vọng tộc, cũng có không ít người họ khác, phụ tử Đinh gia là mười năm trước tới được nơi này, nhưng cũng không có cố định tổ ở đây, mà là vẫn tiếp tục thu nhận nạn dân mới.
Sơn Đông mấy năm gần đây nhiều lần gặp kiếp nạn, nạn dân chạy loạn ra bốn phía, Đinh Hoành năm năm trước đã từng muốn về quê hương, nhưng một lần về quê đó kết cuộc chính là lần nữa y mang thêm mười mấy người đồng hương đồng tộc về Thảo Oa Tử. Sau đó nữa, hàng năm đều phải đi ra ngoài vài lần, nhìn thử giúp được bà con một tay như trước kia nữa không.
Chính bởi vì không ngừng đi ra ngoài, cho nên phụ tử Đinh gia rất thông thuộc với Thảo Oa Tử, hơn nữa lúc vừa mới tới nơi này, người Đinh Hoành dẫn dắt cũng không phải trú ở nơi chốn này, mà là ở vùng gần hơn về phía bắc Ca Hà và phụ cận huyện thành Sơn Đông.
Sau khi Vận Hà đổi dòng bên ấy, nơi đó phồn thịnh hẳn lên, cường hào nhà giàu có cùng với thế lực các nơi đều bắt đầu vạch đất dọn ruộng, bọn họ chỉ đành đi về phía nam. Tuy nhiên trong Thảo Oa Tử sớm có thế lực các nơi, thậm chí lưu dân tới từ sớm đã không sẵn lòng chia cho người tới sau một chén canh, thậm chí còn muốn bắt những người tới sau này lại làm trâu làm ngựa. Bọn họ chỉ đành đi tiếp và hướng nam, cuối cùng tới được chỗ ven rìa này.
-... Từ huyện thành Thuật Dương tới Hải Châu, tới cửa sông Thanh Giang, tới Túc Châu có tổng cộng ba con đường lớn. Ba con đường này chia Thảo Oa Tử làm ba vùng. Hai bên con đường lớn này đều là thôn trang, ruộng đất của dân vùng này. Tới một dãi gần phía đông bờ biển kia đều là đồng muối, trên bờ Vận Hà, Hoàng Hà cũng đều là thôn trang nối tiếp thôn trang.
Nghe thấy Đinh Quân này kể lể, Triệu Tiến đối với cái gọi là "Thảo Oa Tử" này càng khắc sâu cũng mường tượng được. Hóa ra bên này không giống với trên thảo nguyên, cũng không phải biển cỏ bát ngát vô bờ mà là chia làm mấy vùng.
-... Con đường lớn phía đông từ huyện thành Thuật Dương tới được cửa sông Thanh Giang đó đều là đồng cỏ, bọn dân đốt lò mỗi năm đều phải ra đấy cắt cỏ, bên đó cũng không cách nào ở quá nhiều người. Bị bắt được liền bị đưa đi đồng muối làm trâu làm ngựa, cả đời này đều không thoát ra được. Người ở nơi đó cũng không phải kẻ đứng đắn. Rất nhiều dân buôn muối cũng có không ít kẻ bỏ mạng giấu ở bên đó. Nghe cha tôi nói, chính đồng muối cũng nuôi không ít người.
Đinh Quân cũng là biết gì nói đó, một là trẻ tuổi không có lòng dạ gì, hai là Triệu Tiến buổi sớm đối với ba đứa bé kia khiến cho gã không còn e dè gì, còn có một nguyên do chính là Đinh Quân rất muốn hiển lộ bản thân. Mặc dù bọn người Triệu Tiến tuổi tác không lớn hơn so với gã, nhưng gã chính là muốn hiển lộ bản thận thật tốt một phen trước mặt Triệu Tiến, hy vọng có được coi trọng.
Ngay khi được hỏi tại làm sao phải bất chấp nguy hiểm đi đón lưu dân sang đây Đinh Quân vội giải thích.
- Cha tôi nói, trong Thảo Oa Tử này đều là đất tốt, chỉ là thiếu người trồng trọt. Đón nhiều thêm mấy người bà con sang đây, đất trồng trọt sẽ càng nhiều. Cuộc sống bọn họ khá giả, cuộc sống của mỗi người cũng khá giả hơn.