Từ Trân Trân bậm môi chốc lát mới trả lời thế này.
- Thiếp biết rõ rồi, phu quân cũng nên cẩn thận.
Nàng tất nhiên hiểu được lời Triệu Tiến thay mặt cho ý gì.
Triệu Tiến nhìn nóc giường nói.
- Mặc kệ là trong thành Từ Châu hay ở Hà Gia Trang này, đều không cần lo sợ gì cả, nhưng chỉ sợ nếu chẳng may...
Bên đó Từ Trân Trân im lặng chốc lát, thanh âm mềm mại hỏi.
- Phu quân kế tiếp sắp sửa làm cái gì?
Triệu Tiến bật cười hai tiếng nói.
- Nếu như định rồi, vậy thì phải nhanh.
Đêm trừ tịch (ba mươi tết), người nào người nấy đều phải đón giao thừa sang năm mới, ngày hôm sau cả nhà đều sẽ không thức dậy quá sớm. Sắp xếp ở các nơi trong Hà Gia Trang cũng chiếu theo cái này tới lui. Khiến cho người ta không ngờ được chính là, sáng sớm tinh mơ mồng một tháng giêng năm Vạn Lịch thứ bốn mươi lăm, mặt trời vừa ló dạng, đã có người đưa bái thiếp, muốn chúc tết cho Tiến gia, lão thái gia, lão phu nhân, hơn nữa khách khứa như vậy không phải chỉ một vị.
Tính toán chút giờ giấc, những người khách chúc tết này chỉ sợ trời không có chút ánh sáng đã phải chạy đi, có mấy vị ở rất xa, nói không chừng lúc hết năm cũ nghênh đón năm mới đã phải lên đường, đúng ngay lúc trời lạnh, không ngờ lại cứ như thế chạy cả đêm tới đây.
Binh lính thay phiên trực gác của Triệu Tự Doanh vẫn như thường lệ, kỵ binh chạy lảng vảng tuần tra xung quanh ban đêm quay về đổi lượt trên mặt đầy vẻ kinh ngạc nói ra tin tức này.
- Trên đường toàn là khách khứa, đều tới bên này của chúng ta.
Khách nhân sớm như vậy tới rồi, chủ nhân tất nhiên không có lý nào ngủ tiếp được nữa, Triệu Tự Doanh còn chưa nghỉ ngơi ra làm sao đã phải bị gọi tỉnh dậy.
Nói là chúc tết cho Triệu lão thái gia, ai cũng biết rõ chủ nhân chân chính là Triệu Tiến, việc trong quân doanh cơ mật không để người khác vào được, đặt hẳn đại sảnh quán trọ bên kia mở tiệc, tiếp đón khách và bằng hữu.
Tới càng sớm, càng chứng tỏ được thành ý của mình, trên dưới Từ Châu đều biết rõ đạo lý này. Trước giờ cường hào Phong huyện bờ bắc Hoàng Hà không tới lui nhiều với Triệu Tiến, kết cuộc chưa quá chính ngọ, bên đó cũng có người chạy sang đây rồi.
Từng người ân cần chúc tụng năm mới, dâng tặng lễ vật. Người tới trước nhất chúc tết thăm hỏi, làm xong những quy củ lễ số này lại không rời đi, người tới sau đó cũng đều như vậy, người càng tụ tập càng nhiều. Bên trong khách điếm người hầu hạ đã không đủ dùng nữa, không cách nào chỉ đành điều một liên đội Thân Vệ của Triệu Tự Doanh tới, tôi tớ Từ gia cũng lại đây vài người, lúc này mới coi như đủ.
Phụ thân Cát Hương đã không màn tới cả nhà đoàn viên, mới đầu đã phái người đi mấy chỗ liên bảo điều người làm, đầu bếp vân vân tới, nhiều khách khứa như vậy nhìn coi bộ phải lưu lại bên này ăn cơm trưa rồi. Nhìn từng người dáng vẻ ở lì không muốn đi, cơm chiều cũng có khả năng, đây còn có cho người ta đón năm mới hay không nữa.
Sau đó từng người một cùng dò hỏi một việc, Tiến gia lúc nào thì dẫn cả đám người mở mang ra ngoài.
Triệu Tiến ngồi chính giữa đại sảnh, nhân mã các lộ Từ Châu chiếu theo thân phận địa vị cao thấp, từ trong ra ngoài hoặc ngồi hoặc đứng, đa số đều là hạng người võ dũng, tuy vậy mấy vị thân sĩ như Thái cử nhân, Trâu tú tài còn có mấy người xuất thân nhà đọc sách hiểu chữ nghĩa cũng tới rồi, tới không muộn hơn bao nhiêu so với người khác.
Có người thanh âm thô bạo nói.
- Hán tử Từ Châu chúng ta chịu đắng khổ quá lâu rồi. Trong tay chúng ta có đao, võ nghệ thuần thục, cũng dám liều mạng đánh nhau, bằng vào cái gì phải chịu khổ hơn nơi khác.
Không biết ai khơi mào ra cái này, tất cả đồng thanh hòa cùng một điệu, càng có người cả mặt đầy vẻ bất bình nói.
- Từ Châu chúng ta là chỗ nào. Từ xưa chính là đất lành xuất ra tinh binh mãnh tướng. Hán tử tầm thường trong thôn làng đi nơi khác cũng được xem là võ dũng hào kiệt. Một người Từ Châu chúng ta đánh mấy người bọn họ. Nhưng mấy năm vừa qua thật là thảm. Bi Châu bên kia ỷ vào có mấy đồng tiền bẩn thỉu, bảo chúng ta liều mạng đi đầu, đổ máu bán mạng cầm được đồng tiền vất vả, chính bọn chúng thu vào núi vàng biển bạc. Trên đời nào có việc khốn khiếp như thế.
Mọi người nhìn sang, nhận ra đó là Khương Mộc Đầu của Phòng Thôn Tập, cả đám đều biết rõ vị này bợ đỡ Triệu Tiến, trong việc coi như là "ngàn dặm cứu chủ" được chỗ tốt lớn nhất. Khương Mộc Đầu cũng là một người những người sớm nhất sang đây chúc tết, tính toán giờ giấc, chỉ sợ cái đêm giao thừa cũng đang trên đường rồi.
Quen biết thì cũng chỉ là quen biết, những lời này nói ra chạm đúng vào lòng mọi người, mọi người đồng loạt lên tiếng phụ họa. Khương Mộc Đầu nhìn thấy Triệu Tiến khẽ gật đầu, lại càng tinh thần vững vàng nâng cao thanh âm nói.
- Chúng ta bán mạng đổ máu, người khác kiếm được món lợi lớn. Bằng vào cái gì muối phủ Hoài đi ngang qua đất Từ Châu. Đó chính là món lợi lớn tựa rừng vàng biển bạc, nhưng chúng ta ăn được miếng nào.
Tề Nhị Khuê bên cạnh nhảy dựng lên, lớn tiếng phụ họa.
- Không sai. Lão Khương nói đúng lắm. Nhiều muối như thế, Từ Châu chúng ta cũng chỉ chắt mót được chút nhỏ nhoi cho mình, cái khác chỉ đành phải trơ mắt nhìn. Bọn người phủ Hoài An kia ánh mắt hất ngược lên trời bước ngang qua, cũng không thèm bận tâm tới.
Khương Mộc Đầu một chân giẫm trên ghế, lớn tiếng quát lên.
- Trước kia Vân Sơn Tự chỉ chăm lo riêng chính mình phát tài. Một đám hòa thượng bọn chúng theo đó chẳng được ai xem là người Từ Châu, chúng ta chẳng những không hề có được chỗ tốt, còn khắp chốn bị hãm hại.
Nói tới đây, Khương Mộc Đầu để ý tới mấy người kinh ngạc nhìn về phía gã, sau đó hai gã văn sĩ hơn ba mươi mấy tuổi đi vào, không ít người đều đi sang chào hỏi, nhìn ra đã biết thân phận không thấp. Khương Mộc Đầu dừng lại chốc lát nói tiếp.
- Có Tiến gia đại anh hùng như vậy đi đầu, đó chính là vận may của chúng ta tới rồi. Có Tiến gia dẫn dắt, tất cả còn sợ cái gì. Dám liều mạng, dám đổ máu. Chẳng lẽ còn lo lắng Tiến gia bạc đãi tất cả sao?
Bên dưới có người hô to hòa điệu nói.
- Sao lại thế được, Tiến gia nhân nghĩa vô song.
Mọi người sớm như vậy chạy sang đây chúc tết, còn không phải vì tin tức mấy ngày trước truyền ra. Tiến gia dẫn mọi người đánh ra khỏi Từ Châu, đi nơi khác chiếm đoạt địa bàn tốt. Ôm lấy chỗ khỉ ho cò gáy như Từ Châu này, cả đời tranh đấu với người khác còn không có chỗ tốt nào, càng chớ nói tới hiện giờ Triệu Tiến nổi lên, mọi người đều phải cúi đầu khép nép đi theo, ngay cả tới làm loạn cũng không dám.
Trên đất của mình bị uất nghẹn quá mức, nhà mình lại không biết ủ rượu, chỗ tốt gần như đều ở trong tay Triệu Tiến, con đường buôn muối lậu cũng chỉ có mấy vị chiếm cứ, những người khác không được chia lời lãi, chỉ đành phải kiếm ăn trong đất của mình, hoặc là ra ngoài kiếm chút tiền lao khổ trên mũi đao lưỡi kiếm, thật sự khó chịu.
Cho nên Triệu Tiến đề xướng bên phía Phòng Thôn Tập, lập tức người nhà nhà người người động lòng. Lời người khác nói giống như vậy, có lẽ bị người ta cho rằng to mồm khoác lác, hoặc giả bị cho rằng không đáng trông mong.