Trên mặt Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài không có vẻ bất mãn hay nôn nóng, bởi vì bọn họ để ý đến Triệu Tiến cũng đang ngưng thần lắng nghe, những người khác cũng đều nghe rất kỹ càng, chỉ có trên mặt Thạch Mãn Cường hiện rõ lửa giận.
Đợi trả lời xong, Lưu Dũng nhẹ thở hắt ra một hơi, Thạch Mãn Cường lại giận dữ hỏi.
- Trong doanh có việc lớn thế này, tại sao ta lại không biết, các người coi ta là cái gì chứ?
Đến “tam ca” cũng không xưng hô, Thạch Mãn Cường quả thực là giận rồi. Bên kia Vương Triệu Tĩnh vừa muốn giải thích, Triệu Tiến khoát tay ngăn hai bên lại, hơi cao giọng nói:
- Triệu Tĩnh và Lôi Tử làm đúng đấy, việc này càng ít người biết càng tốt.
Nói xong câu này, Triệu Tiến trầm ngâm một lát, nhìn chung quanh phòng rồi nói.
- Giết nhiều người rồi, các đệ cũng đừng coi việc giết người là chuyện gì cả, đừng nghĩ nói cái gì không nói cái gì, nghĩ cho kỹ xem, chúng ta giết là loại người nào?
- Là Đông Xưởng, là Cẩm y vệ, là quan.
Triệu Tiến lại nhấn mạnh đôi câu.
Trong phòng an tĩnh lại, lần đầu tiên giết người là vì cứu Mộc Thục Lan, mấy người xông đến hang ổ bọn bắt cóc con nít, từng lần từng lần như thế, đến khi huyết chiến với đại quân lưu dân và hào cường tư binh, trên tay mỗi người nhuốm không ít mạng người, nhưng những thương vong này lại không dính dáng gì đến quan phủ cả.
Mỗi lần giết người, hoặc là bí ẩn, hoặc là công khai, về bề mặt thì thế nào cũng chẳng nói được, nhưng giết Cẩm Y Vệ thì việc này hoàn toàn không giống thế.
Nghĩ cẩn thận một chút, Cẩm Y Vệ và quan sai bình thường khác nhau, chúng là bên trên phái xuống, chúng là nanh vuốt quan gia, hơn nữa không phải những bạch dịch nhanh tay đó không hề có thân phận, chỉ có điều thân phận thật sự chính là đám ưng khuyển triều đình.
Kỳ thực không phải chỉ có thế, những người trong phòng từng trải nhiều, tầm mắt cũng rộng, những thứ biết được nghĩ đến càng nhiều, có mấy hướng buộc phải nghĩ đến, nhưng mọi người không muốn nghĩ, thậm chí không dám nghĩ, chẳng hạn như “giết quan tạo phản”.
Giết hại quan sai triều đình, vẫn là tiếng tăm thiên hạ, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ người người biến sắc, đây có nghĩa là mạo phạm quyền uy của triều đình, đồng nghĩa với mưu phản.
Suy nghĩ nhanh liền sẽ nghĩ được đến đây, tư duy chậm cũng có nghĩ tới được, vẻ mặt mọi người trong phòng biến ảo, đều bắt đầu có chút bất an.
Sự việc Vương Triệu Tĩnh và Lôi Tài tự tay làm, lúc này thần sắc thản nhiên nhất, yên tĩnh ngồi ở một bên, Vương Triệu Tĩnh thậm chí còn đang xem sắc mặt của mọi người trong phòng.
Thần sắc Triệu Tiến thận trọng, hắn thận trọng cũng không phải hai tên Cẩm Y Vệ bị giết, việc này bản thân không có gì, nếu đổi lại là hắn xử lý, cũng sẽ làm quyết đoán như thế. Triệu tiến lại nghĩ đến phần sau của sự việc, cho dù quan phủ sẽ hàm hồ kéo dài, nhưng sớm muộn có một ngày sẽ phát giác ra hai người này không quay về, sẽ tiếp tục cử người đến, sẽ tiếp tục tra xét, đến lúc đó làm sao mà ứng phó được?
Cát Hương sau khi nghe được những lời này cả người chấn động, sau đó cúi đầu, người bên cạnh cũng không nhìn rõ biểu cảm của y, chỉ là một lúc sau mới ngẩng đầu, chỉ là nhìn chằm chằm người khác.
Trên mặt Thạch Mãn Cường có chút sợ hãi, có chút hoang mang, dường như hiểu ra được việc này rất nghiêm trọng, lại giống như phán đoán không ra nặng nhẹ.
Căng thẳng nhất không ai bằng Đổng Băng Phong, y sau khi nghe được những tin tức này xong sắc mặt liền thay đổi, hai tay xoa xoa vào nhau, nhìn trái ngó phải, muốn có được đáp án từ những người khác.
Trần Thăng ngẩn người ra, sau đó trầm mặc không nói gì, trên mặt thản nhiên không gợn sóng, Lưu Dũng đầu tiên là khiếp sợ, nhưng lập tức lại giống như bình thường không có gì khác, thỉnh thoảng nhìn về phía Triệu Tiến, giống như đợi Triệu Tiến quyết định.
- Giết đều giết rồi, còn nghĩ nhiều thế làm gì.
Mở lời chính là Trần Thăng, trong giọng nói của y mang theo chút không kiên nhẫn.
Không đợi người bên cạnh nói gì, Đổng Băng Phong nãy giờ trầm mặc lại vội vàng nói.
- Đây là Đông Xưởng đấy, là Cẩm Y Vệ, nếu quan phủ mà thực sự điều tra, chúng ta còn có cả gia đình chúng ta nữa, tất cả sẽ bị bắt hết đấy.
Giọng điệu rất hoảng loạn, sắc mặt Cát Hương thay đổi lập tức nhìn sang Triệu Tiến, Thạch Mãn Cường gãi gãi đầu, cũng nhìn sang. Trần Thăng chau mày, sắc mặt đều trở nên bực bội khác thường, vừa muốn mở miệng lại bị Triệu Tiến nhìn ra hiệu.
Triệu Tiến hắng giọng nói.
- Việc đã đến nước này...
Nghe Triệu Tiến nói câu đầu tiên, Vương Triệu Tĩnh đột nhiên mở lời ngắt lời.
- Đại ca, để tiểu đệ nói mấy câu.
Vương Triệu Tĩnh dòng dõi thư hương, quen nói lễ mão, đối với Triệu Tiến lại rất có tôn trọng, hôm nay ngắt lời khiến mọi người đều cảm thấy rất kỳ quái.
- Các huynh đệ, đệ muốn hỏi mọi người.
Vương Triệu Tĩnh cười hỏi ra câu hỏi này.
Nếu không có Triệu Tự Doanh, các huynh đệ bây giờ thế nào, tháng ngày sau này lại ra sao, mọi người đều nói xem. Đại ca, huynh nói trước đi.
Triệu Tiến nhíu mày nhăn mặt, sau khi thấy ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh thì trầm giọng trả lời.
- Nếu không có Triệu tự Doanh, hôm nay ta hẳn là làm đao phủ ở nha môn, hoặc là chết trong vòng vây của đám lưu dân.
Trần Thăng lườm Vương Triệu Tĩnh một cái, cũng mở lời nói.
- Huynh hẳn là làm Bổ khoái ở nha môn, cái ghế Tổng Bộ đầu cũng chỉ tranh đấu chút, Nhị Hoành có lẽ sẽ đi trông coi cái bãi than đó.
- Đệ chắc là đến nhà ai đó làm thân binh gia đinh rồi.
Đổng Băng Phong mở lời, y không phải là con lớn trong nhà, cái chức Thiên hộ tất nhiên không phải việc của y, y có một thân võ nghệ, lại có giao tình của trưởng bối, đến quân tướng các lộ làm chức danh thủ hạ gì đó không cần lo, nếu may mắn còn được đảm đương riêng một phía.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường nhìn nhau, một người nói ra lời của hai người.
- Đệ lăn lộn trên phố làm con buôn, Thạch Đầu ở nhà rèn sắt.
Lưu Dũng bình tĩnh nói.
- Không có đại ca, không có Triệu Tự Doanh, hiện giờ đệ chắc là chết trên đường rồi.
Lưu manh chợ búa, tam giáo cửu lưu trên giang hồ, có cái bộ dạng này còn được, loại người bơ vơ không có gốc rễ như Lưu Dũng, đến tám chín phần bị coi là con tốt thí, chết rồi cũng không có người nào tẩm liệm.
Trên mặt Lôi Tài lộ ra ý cười, thanh âm lại buồn bã.
- Đệ không có tư cách nói gì, không có Triệu Tự Doanh, không có đại ca và Dũng ca, đệ chắc là chết đói rồi.
Tình cảnh lúc y vào Triệu Tự Doanh rất thê thảm, mọi người đều nhìn thấy, hôm đó cũng mạnh hơn chút so với người chết đói bên đường, hiện giờ Lôi gia ở Từ Châu cũng là một nhân vật có máu mặt rồi.
Mọi người đều nói xong, cuối cùng Vương Triệu Tĩnh vười nói.
- Đệ ở đây nếu không có Triệu Tự Doanh, lúc này hẳn là đến kinh sư luyện tập quan trường. Năm nay có lẽ thi nhất khoa trước, nếu đi đỗ thì cứ tiến lên trên con đường làm quan, nếu không đỗ đạt thì ba năm sau lại thi. Nếu như đó lại không có phúc phận đề tên bảng vàng lần nữa, thì giúp gia phụ chút việc, hoặc là về Từ Châu làm một thân sĩ sống an nhàn, phú quý cả đời.