Vừa thấy mặt, Tôn Giáp liền cười khổ nói.
- Tiểu Tiến, các con thật sự là làm ta giật cả mình, mấy ngày hôm trước còn gặp mặt nhau ở Từ Châu, bây giờ đã thấy nhau tại trấn Ngung Đầu rồi.
Mọi người cũng lui tới chặt chẽ làm ăn buôn bán cho nên cũng đã sớm có ước định đến nó. Nói chẳng hạn dụ như ám kí bên dưới bái thiếp, nhìn đến dấu hiệu đó, mọi người liền biết nên làm như thế nào.
Triệu Tiến cười giải thích.
- Tôn thúc, muốn an trí đám lưu dân tại Thảo oa tử, chúng con nhất định phải tự mình đi nhìn. Tuy nhiên chuyện này càng bí mật càng an toàn, cho nên mới không có báo trước cho thúc biết.
Không khách sáo quá lâu, Triệu Tiến giải thích xong, liền lấy ra một tờ danh sách đưa cho Tôn Giáp, sau đó hắn nói.
- Những đồ đạc này làm phiền Tôn thúc đặt mua đầy đủ hết trong vòng hai ngày, giá có tăng cũng không sao cả.
Tôn Giáp mở nó ra nhìn qua một lượt mới gật gật đầu nói.
- Trong một ngày cũng mua xong tất thảy.
Thấy vẻ mặt của đám người Triệu Tiến có chút kinh ngạc, Tôn Giáp cười nói.
- Nơi này là trấn Ngung Đầu, cái gì cũng không thiếu.
Triệu Tiến và đồng bạn cũng đều cười cười. Triệu Tiến lại nói thêm.
- Còn muốn phiền toái Tôn thúc mời hai người quen thuộc Thảo Oa Tử đến dẫn đường, giá cả có cao cũng không cần bận tâm, nhưng nhất định phải đáng tin cậy, tốt nhất gia quyến của bọn họ vào ở trong nhà Tôn thúc trước, có con tin, bọn họ cũng không dám lộn xộn.
Tôn Giáp sửng sốt, sau một lát trầm ngâm ông lại gật đầu nói.
- Người như vậy cũng không khó tìm.
Nghe thấy đối phương đều đảm bảo thật dứt khoát như vậy, Triệu Tiến cười, ôm quyền thi lễ nói.
- Sự tình khẩn cấp, sẽ không khách sáo với Tôn thúc nhiều nữa. Mong Tôn thúc mua những thứ này về và tìm được người giùm cho, Đợi sau khi tiểu điệt trở về từ Thảo Oa Tử sẽ nói chuyện với Tôn thúc nhiều hơn.
Tôn Giáp vội vàng đứng lên, gật đầu chắc chắn nói.
- Ta phải đi làm đây.
Đối với thân tình hai bên, trong lòng Tôn Giáp hiểu được rất rõ. Nói là thúc điệt, nhưng thật ra cũng là có qua có lại. Vinh hoa phú quý của Tôn gia, thậm chí tính mạng người nhà mình, bây giờ cũng đều nằm ở bên Triệu Tiến. Đối phương tôn trọng kính trọng khách khí, bất quá là bởi vì Tôn Đại Lôi đã mất đi mà thôi.
Nếu lần này Triệu Tiến bí mật trịnh trọng như thế, Tôn Giáp tất nhiên cũng không dám chậm trễ cái gì. Gã cũng không khách sáo, về đến nhà liền lập tức bắt đầu lo liệu.
Ngung Đầu trấn vốn là nơi tụ tập hàng hóa, chủng loại đầy đủ, số lượng khỏi cần nói tới. Hơn nữa đội của Triệu Tiến chỉ có hơn bảy mươi người, số lượng cần dùng cũng không phải quá lớn. Buổi sáng chưởng quầy tiệm buôn Tôn gia cầm bạc đi ra, buổi chiều hàng hóa và mấy thứ linh tinh đều được đưa tới cửa.
Từ lương thực, thịt khô, muối, đồ ăn, đệm chăn, lều trại vân vân, thậm chí còn có thức ăn bó sẵn cho ngựa nữa. Những loại đồ đạc không thuận lợi đến việc đi xa khác đều được chất đầy trên xe ngựa. Bản thân xe ngựa cũng là một loại đồ đạc được sửa soạn sẵn.
Những người dẫn đường cũng đã tới chỗ bên Triệu Tiến ở trước lúc trời tối. Tổng cộng có ba người, trong đó có hai người diện mạo gần giống nhau, tự xưng là chú cháu. Hai người này họ Bành, cũng là thủ lĩnh một đội lao dịch ven sông hồ. Người xưng thúc thúc tên là Bành Thất, cháu trai thì được gọi là Tiểu Bành, nhà nghèo khổ ngay cả cái tên cũng không có, đây cũng là lẽ bình thường.
Đường sông đường bộ, dỡ hàng chuyện gì cũng đều phải dựa vào sức người mới hoàn tất, trấn Ngung Đầu dĩ nhiên tụ tập rất nhiều lao dịch loại này. Gánh vác việc dỡ hàng tại trấn Ngung Đầu này bị chia làm mấy phe phái. Thế lực dân đất Bi Châu này lớn nhất, Túc Thiên có một đám người, Tuy Ninh có một đám người, mặt khác còn lại đều là người đi ra từ Thảo Oa Tử lập nên một thế lực. Lưu dân bên ngoài chạy trốn lánh nạn vào Thảo Oa Tử, có một số người dựa vào trồng trọt mà sống, có một số người còn lại là đi ra bán sức lao động. Chú cháu Bành gia này chính là thủ lĩnh của một đám người như thế.
Sở dĩ được an bài lại đây, bởi vì hai chú cháu Bành gia này thiếu Tôn Giáp một nhân tình rất lớn. Hai người bọn họ năm nay đã yên ổn gia đình tại trấn Ngung Đầu, còn làm mấy chuyện buôn bán riêng cho Tôn Giáp. Bởi vì danh tửu Hán Tỉnh buôn bán rất tốt cho nên Tôn Giáp cũng thịnh vượng, bọn họ cũng hưởng theo, tháng ngày trôi qua không tệ. Chú cháu Bành gia quen thuộc Thảo Oa Tử, lại có quan hệ chặt chẽ với Tôn gia, còn có người nhà ở trong trấn dĩ nhiên chính hợp đòi hỏi.
Một người họ Dịch, tên là Tiến Bảo. Người này cũng là người dân đất Bi Châu này, sở dĩ bị phái lại đây, bởi vì hắn chính là người làm việc buôn bán bên trong Thảo Oa Tử
Bọn cướp đường bên trong Thảo Oa Tử cũng chính là Thảo Oa Tặc, còn có những dân chúng chạy nạn tới đó tạo thành các trại làng, nếu có cần thứ gì thì có tự mình ra ngoài đi mua, cũng có người đem bạc giao cho người địa phương quen thuộc giá cả bên ngoài, nhờ bọn họ mua dùm. Như vậy không dễ dàng bị lừa, hơn nữa nguồn cung ứng cũng sẽ rất ổn định.
Vị Dịch Tiến Bảo này chính là người làm chuyện buôn bán ấy. Hắn vốn là tiểu nhị của Tôn Giáp, sau đó mới thoát ra đi làm ăn riêng, thiếu Tôn Giáp không ít nhân tình. Hơn nữa rất nhiều hàng hóa và nhiều thứ linh tinh khác đều nhập hàng từ tiệm buôn của Tôn gia nên gắn bó rất chặt chẽ. Cộng thêm việc hắn thường xuyên đưa hàng, rất quen thuộc đường xá bên trong Thảo Oa Tử cho nên lần này cũng bị phái đi qua.
Cách ngày tết đầu năm còn chưa tới hai mươi ngày, đột nhiên bị tìm tới, hơn nữa còn muốn đi tới bên trong Thảo Oa Tử, điều này làm cho ba vị dẫn đường đều cảm thấy rất bất an.
Hơn nữa sau khi ba người nhìn thấy đám người Triệu Tiến, không có nhãn lực cũng nhìn ra được đám người này không phải bá tánh lương dân gì. Cái loại khí chất dũng mãnh, cái loại khí thế sau khi đã giết qua người này cũng không phải nhăn mặt hay gì là đã bắt chước ra được.
Tuy nhiên Triệu Tiến bên này ra tay rất rộng rãi, vừa thấy mặt đã cho mỗi người hai mươi lượng bạc. Cầm thỏi bạc trắng bóng trong tay, ba người này đều ngây ngẩn cả người. Ngung Đầu trấn bên này thương nhân hội tụ, giá hàng tăng vọt, nhưng hai mươi lượng bạc cũng đầy đủ để gia đình ba người ấm no một năm, thậm chí thức ăn ngon không ngừng. Đây rốt cục là phú hào phương nào vây? Ai ngờ vừa ra tay mỗi người đã được hai mươi lượng.
Triệu Tiến cười nói.
- Đem số bạc này mang về nhà cho người thân các vị đi, trở về còn có chỗ tốt khác.
Sau khi đem bạc đưa về cho người trong nhà, mỗi người trở về cũng không chậm. Thứ nhất là đắc tội không nổi Tôn lão gia, thứ hai là đều ngóng trông chỗ tốt kế tiếp.
Lúc gần đón Tết còn phải đi xa nhà, người trong nhà đương nhiên sẽ không vui vẻ, nhưng nếu đi một chuyến mà được những hai mươi lượng bạc thì ai cũng sẽ không nói gì.
Sau khi ba người trở về, Triệu Tiến lại cho mỗi người năm lượng, sau đó nói.
- Lần này sau khi ra khỏi Thảo Oa Tử ta lại sẽ cho mỗi người bảy mươi lăm lạng bạc nữa.