Chiếu theo lời Đinh Quân, từ thôn Đinh gia đi tiếp về hướng đông nửa ngày, thì có ba cái ngã ba, dọc theo don đường đi độ nửa ngày sẽ tới một trại nhỏ hơn trăm hộ dân.
Đinh Quân nói rất rõ ràng.
- Mấy cái ngã ba bên đó, trên đường đều có thôn trại, trước khi trời gần tối đều sẽ tới được. Tuy nhiên bên đó đều phải giao thiệp nhiều với Lưu Gia Trang, lễ vật này nọ cũng không được thiếu. Các vị lão gia đi bên đó không làm ăn buôn bán được.
Tối qua những lời tìm người hoài nghi của Triệu Tiến dò hỏi Đinh Hoành, chính bọn họ mặc giáp cầm vũ khí, cả người đẫm máu, nhìn cũng không ổn lắm. Tuy nhiên vẫn là bị cho rằng là đội thương buôn hoặc là đội ngũ buôn muối, thu mua muối. Buôn muối lậu đó chính là việc làm liều mạng, mang võ bị cũng không kỳ quái, chỉ có điều một đội người này của Triệu Tiến võ trang rất tốt, rất đầy đủ, đã vượt quá mọi người ở thôn Đinh gia này nhìn thấy nghe thấy.
Triệu Tiến cũng không có nói muốn đi nơi nào, chỉ có điều dặn dò thu dọn nấu cơm. Cả ngày hôm nay đi trên đường sẽ rất lâu, ăn bữa sáng nhất định phải no.
Đồ ăn chẳng có gì khác với hôm qua, trấu cám, đậu bắp nấu nhừ thành cháo loãng, tuy nhiên cắt thêm hai cái đùi dê tẩm ướp tối qua kia thành miếng nhỏ vứt vào trong nồi. Điều này khiến cho Đinh Quân hết sức kinh ngạc, y dĩ nhiên nhìn ra được Triệu Tiến và bọn huynh đệ là đầu lĩnh của đám người này, còn cho rằng hai cái đùi dê kia sẽ bị bọn họ tự mình ăn sạch, không ngờ rằng Triệu Tiến sẽ chia cho mọi người cùng nhau ăn.
Trấu cám đậu bắp còn có rau cỏ ăn cùng nhau dĩ nhiên khó nuốt cho trôi được, song có thịt chân dê tẩm ướt cắt thành miếng nhỏ, mùi vị biến thành ngon hơn rất nhiều, trong nồi cháo loãng nổi lên, tỏa ra mùi hương đậm đà.
Hộ dân thôn Đinh gia ở bên trong tường đất trừ người vận chuyển cỏ khô cung ứng cho bên này, người khác cũng không lộ mặt, nhưng lúc bữa sáng nấu chín, đã có ba đứa bé bu lại.
Ba đứa bé cũng không lớn, hẳn đều không được mười tuổi, gầy teo gầy tóp, nhìn bộ dáng không biết mấy ngày chưa rửa mặt, trên người phủ tấm áo da rách nát không vừa người, rụt rè nép tới gần nồi, không nhìn được nuốt nước miếng.
Đinh Quân đi sang đuổi bọn trẻ đi.
- Quay về! Quay về!
Ba đứa bé vội vàng chạy đi, chạy ra ngoài mấy bước lại quay đầu dõi mắt trông mong.
Đinh Quân nhìn không phải người tánh tình tốt bụng, nhưng đối với ba đứa bé này lại không tức giận lớn tiếng.
- Có hai đội đi phía đông đổi muối, một đội đi phía tây bán muối. Ba đội người này đều không trở về, ba đứa bé này chính là người hai nhà trong số đó. Hiện giờ ngủ nhà đông một ngày, ăn nhà tây một bữa. Tuy nói tất cả có chiếu cố, nhưng dù sao không phải con cái nhà mình, cũng chỉ đành như vậy.
Nghe xong giải thích của Đinh Quân, Đổng Băng Phong thuận miệng hỏi.
- Mẹ của bọn nhỏ đâu?
Nam nhân đi ra ngoài, nữ nhân lưu lại trong nhà.
Đinh Quân cười khổ nói.
- Chúng tôi nơi này không có bận tâm nhiều như vậy. Kẻ nào có sức lực đều phải đi làm việc. Mua muối bán muối này kiếm được chút đỉnh cho nhà của mình, đều phải cả nhà đi.
Sắc mặt mọi người đều trở nên có chút không tốt, nghĩ cũng nghĩ được rõ ràng, ba đứa bé này đã là cô nhi rồi. Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, đưa tay vẫy gọi nói.
- Lại đây! Lại đây!
Ba đứa bé đi một chút dừng một chút lập tức xoay người lại, bọn chúng đầu tiên là nhìn về hướng Đinh Quân. Gã chỉ cười. Ba đứa bé vội vàng chạy nhanh trở lại. Triệu Tiến tự tay múc ba chén đặc cho bọn nó, còn cố gắng vớt nhiều thêm chút thịt.
Chén gỗ và muỗng gỗ đều là của chính Triệu Tiến mang theo, nhìn dáng vẻ đó, không cho muỗng ba đứa bé sẽ dùng tay mà ăn. Ăn như sói nuốt hổ ngốn. Trong thôn Đinh gia này, nghĩ chắc có thịt cá cũng không dễ dàng, bọn trẻ đứa nào cũng vui vẻ ra mặt.
Triệu Tiến nói một câu.,
- Các ngươi trông nom không tệ.
Ba đứa bé thập thò nhìn sang đấy. Đó là bởi vì không ai để ý tới, nhìn y phục trên người bọn nó tuy rằng rách nát bụi bặm, nhưng che chắn rất kín đáo, sẽ không bị lạnh cóng, trên mặt tuy rằng có xanh xao, cũng không có khác nhiều so với người khác trong thôn. Đây nói rõ thôn Đinh gia còn có chiếu cố ba đứa cô nhi này.
Đinh Quân có chút tự hào nói.
- Tất cả đều là từ Sơn Đông bên kia sang đây. Thật vất vả có chỗ yên ổn sống tiếp, dĩ nhiên chiếu cố lấy nhau. Cha tôi nói, phải nuôi mấy đứa nhỏ này tới lớn.
Bọn nhỏ ăn rất vui vẻ, đám người Triệu Tự Doanh cũng ăn rất ngon, Lưu Dũng chớp nhoáng đã ăn xong, lại đi tới bên cạnh xe ngựa lôi ra một bao phục nhỏ, lấy từ bên trong ra ba miếng điểm tâm. Ba đứa bé đã húp xong cháo bên trong chén, cái chén gỗ kia còn phải sạch hơn so với trước khi bọn nó dùng, đang do dự có nên xin thêm chén nữa không.
Lưu Dũng bên kia đưa ba miếng bánh nhân đào cho bọn trẻ. Ba đứa bé kia tức thì tròn xoe hai mắt nhìn, đứa nào đứa nấy dè dặt cẩn thận cắn chặt răng, đều mặt mày hớn hở, bọn nó không có tức thì ăn ngay, ngược lại bỏ điểm tâm vào trong ngực.
Lưu Dũng mang điểm tâm ra cũng không có gì kỳ lạ, trong túi bao phục kia của y thậm chí còn bỏ son phấn, màu nhuộm, các cục diện dọc trên đường đi, y cũng đều ứng phó được.
Ba đứa bé này vui vẻ muốn chết, ngoại trừ điểm tâm, lại có người múc đầy nhóc một chén cho bọn nó. Bọn nó lại ở tại chỗ ăn ngốn ăn ngáo.
Nhưng vẻ vui sướng của bọn con nít lại khiến cho bọn người Triệu Tiến không được thoải mái. Lưu Dũng đã giơ tay vào trong ngực nhìn như muốn móc bạc ra.
Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Đủ rồi. Đệ có cho nhiều hơn nữa, đối với ba đứa bọn nó chưa chắc là việc tốt gi. Nếu như thật cảm thấy đáng thương, đợi lúc quay trở lại lần nữa mang đi thì được.
Lưu Dũng không nhìn được con nít chịu khổ, tất cả đều biết rõ cái này, cũng hiểu được đây có lẽ dính dáng tới lai lịch của chính Lưu Dũng.
Nghe thấy lời Triệu Tiến, Lưu Dũng chần chừ chốc lát vẫn phải gật đầu.
Bọn nhỏ ăn uống đầy đủ, lại cầm được một miếng điểm tâm, cười vui trở về lại thôn Đinh gia. Bọn Triệu Tiến thấy ra được rất nhiều thứ từ thái độ của ba đứa bé này.
Lúc thu dọn lều vải sắp sửa lên đường, trong thôn Đinh gia có không ít người đi ra giúp đỡ, nữ nhân cũng dẫn con cái đứng từ xa ngó nghiêng, thôn Đinh gia hôm qua lạnh lẽo yên ắng sáng sớm nay chốc lát đã náo nhiệt hẳn lên.
Cát Hương thấp giọng nói.
- Không có kẻ nào vượt quá năm mươi tuổi, nơi này đa số là lưu dân, sống sót được đều là tráng niên, giống như bên kia của chúng ta.
Đinh Chí này rõ ràng còn biết cưỡi ngựa, chiếu theo lời gã nói, thôn Đinh gia nuôi mấy con ngựa, chính là để giành lúc có việc gấp hoặc là đi đường xa, y từ khi còn rất nhỏ đã học được. Đinh Chí được cho đi ở đằng trước, Tề Tam và ba người dẫn đường kia ở cùng một chỗ với gã.
Triệu Tiến ở trên ngựa nói.
- Đợi sau khi về lại Từ Châu, phải hỏi thử những lưu dân này, con cái của bọn họ lưu lại bên cạnh cũng là gánh nặng, có sẵn lòng cho chúng ta chăm nom, bao ăn bao ở. Những đứa con nít đó từ nhỏ được chúng ta dạy dỗ trưởng thành, trung thành vân vân đều không có vấn đề.
Tất cả đều gật đầu.