Liếc mắt nhìn đầu tiên là sửng sốt lập tức dụi mắt nhìn lần nữa, theo đó tay liền run lên. Nhìn thấy bộ dạng này của gã, lưu manh và sai dịch bên cạnh cũng thấy tò mò, mở miệng hỏi rằng rốt cuộc đây là cái gì. Trên mặt lúc này của chưởng quầy đã không còn huyết sắc gì nữa, thần tình do dự bất định, nhưng vẫn không mở miệng ra trả lời.
Lúc bọn lưu manh đã không nhẫn nhịn được nữa, không ngờ chưởng quầy này còn muốn đi gặp lão thái gia Triệu Chấn Đường, hiện tại cũng đã quá nửa đêm rồi, lão thái gia khẳng định đã nghỉ ngơi, lúc này muốn gặp há chẳng phải là đi quấy rầy, bọn sai dịch lúc này biến sắc nạt ngang.
Không ngờ rằng chưởng quầy vẫn luôn cười giả lả phục tùng lại đột nhiên cứng cỏi hẳn ra, gần như là rầm lên nạt lại. Cái này thật khiến cho bọn sai dịch, lưu manh kinh hãi.
Sắc mặt chưởng quầy vẫn trắng bệch, thân mình không ngừng lẩy bẩy, nhưng vẫn nhớ ra được bảo ả kỹ nữ kia tiếp tục quay trở về bồi tiếp, dùng mực thoa lên tấm thiết bài dập ra một tờ giấy sau đó lau chùi sạch sẽ cũng bảo ả kỹ nữ đem trả về còn dặn dò ngàn vạn lần cẩn thận, thậm chí còn uy hiếp mấy câu.
Hiện giờ cả đám ngược lại bị chưởng quầy này dọa cho ngây ngốc rồi, mọi chuyện nghe theo gã sai bảo, tất cả vội vàng rời khỏi khách điếm đi về hướng Triệu gia bên đó.
Xung quanh Triệu gia có gia đinh thủ vệ, hiện giờ Từ đại tiểu thư trú ở nơi này, bởi vậy chính Từ gia cũng đưa một số hộ vệ tới. Một đám người chưởng quầy mới kéo sang đã bị lục soát, những gia đinh hộ vệ này cũng cảm thấy chưởng quầy khách điếm Thông Hối này chẳng hiểu ra làm sao cả, muộn như vậy thì không nên tới quấy rầy mới phải.
Song chưởng quầy này nghiến răng nghiến lợi cứng đầu không đi thậm chí nói không để cho gã vào, gã liền ở bên ngoài này hô, nhất định phải gặp bằng được.
Cổng bị gõ vang, trong sân vắng ngắt như tờ, mãi đến khi gia đinh lên tiếng cửa nhà mới được mở ra, nhìn cũng thấy được Triệu Chấn Đường rất là cẩn thận, không bao lâu sau Triệu Tam mở cổng từ bên trong mời chưởng quầy khách điếm Thông Hối vào.
So với vẻ khó chịu ra mặt của Triệu Tam, ánh mắt của Triệu Chấn Đường rất trầm tĩnh, thậm chí còn mang theo chút nóng vội, bởi vì ông biết nếu như không có đại sự, chưởng quầy khách điếm Thông Hối sẽ không đêm hôm khuya khoắt thế này gấp gáp tới tìm.
- Lão thái gia.
Triệu Chấn Đường cười nói.
- Gọi ta là lão Triệu được rồi, quen biết nhiều năm như vậy, gọi kiểu này nghe không được thuận tai.
Chưởng quầy vẫn lễ độ như trước nói.
- Triệu gia, hai kẻ kia đêm nay gọi kỹ nữ tới ngủ cùng, thừa cơ tra xét chút manh mối. Không ngờ đại sự khó lường.
- Đại sự.
Chân mày Triệu Chấn Đường nhăn lại. Chưởng quầy hạ giọng thật thấp nói tiếp.
- Cũng may mấy kẻ tới đều không nhận được mặt chữ, tin tức còn chưa lộ ra.
Còn chưa chịu nhắc tới chuyện chính. Triệu Chấn Đường có vẻ hết sức nóng nảy, hối thúc chưởng quầy nói ra đáp án. Gã lấy từ trong ngực ra tờ giấy dập chữ kia ghé sát tới gần thấp giọng nói.
- Triệu gia, hai người đó là Đông Xưởng Cẩm Y Vệ.
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Triệu Chấn Đường đã mở trừng thật to, cả người run rẩy một trận, chén trà trong tay cũng rơi vỡ trên mặt đất, trong bóng đêm yên ắng có vẻ vang dội khác thường. Hà Thúy Hoa ở buồng trong truyền ra âm thanh dò hỏi.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Triệu Chấn Đường cao giọng quát.
- Không việc gì. Bà đi ngủ đi.
Quay đầu soi mói chưởng quầy, chưởng quầy cầm bản dập hiểu ý nói.
- Nam Kinh Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Đệ Tứ Bách Hộ Lực Sĩ Hàn Tùng, Lực Sĩ Nghiêm Thiếu An.
Thanh âm hai người đều đè ép rất thấp, sắc mặt của Triệu Chấn Đường đã trở nên rất khó coi, ông cũng không nhận được mặt chữ, nhưng khuôn khổ bản dập chưởng quầy cầm ra này lại từng nhìn thấy qua, đó đúng thật là lệnh bài giắt lưng của Cẩm Y Vệ.
Xưởng Vệ ở thời Đại Minh vẫn luôn khiến cho người ta nghe mà biến sắc, vượt qua quyền hạn của quan phủ thẳng thừng bắt người, thám thính việc che giấu riêng, thêu dệt tội danh vân vân. Triệu Chấn Đường là người xuất thân từ sai dịch, đối với quan phủ chưa bao giờ sợ hãi, mặc kệ là bị bắt bị phạt, cũng có rất nhiều kẽ hở và ân tình, ban đầu đều thương thảo nể mặt nhau được. Còn Cẩm Y Vệ cao cao tại thượng, vốn dĩ không phải cùng tầng lớp như ở trên. Không hề giao thiệp với ai, hơn nữa quan viên các phẩm bậc đều sợ chúng như sợ cọp, một khi bị bắt thường thường chính là án có chứng cứ rõ ràng, không chết cũng phải bị lột mất lớp da.
Triệu Chấn Đường lẽ dĩ nhiên biết đứa con nhà mình ở Từ Châu làm gì, một khi bị Cẩm Y Vệ theo dõi, một khi bị tống giam, chắc chắn sẽ không chỉ bị lột da, không nghi ngờ gì chỉ có con đường chết.
Lặng lẽ rút tờ bản dập trong tay chưởng quầy kia đốt trên ngọn nến, Triệu Chấn Đường vẫn không có lên tiếng. Chưởng quầy ở bên cạnh cũng không dám thở mạnh, chỉ nhìn thần sắc Triệu Chấn Đường không ngừng biến hóa.
Ngọn nến kia cháy hết nửa đoạn, Triệu Chấn Đường ép ra một nét tươi cười nói.
- Lão Chu, chúng ta quen biết cũng có hai mươi năm rồi. Xưa kia hai nhà chúng ta có lẽ nhiều chuyện hiểu lầm.
Chu chưởng quầy vội vã nói.
- Triệu gia, ông mau bảo phải xử trí ra sao. Nếu như vẫn còn hiểu lầm, tôi sẽ nửa đêm tới tìm sao?
Gã cũng có chút kìm không được nóng nảy, điều này cũng khó mà trách được. Mặc kệ ai liên lụy tới Cẩm Y Vệ, đều sẽ không trấn định thoải mái.
Triệu Chấn Đường bật cười một tiếng, trịnh trọng lạ thường nói.
- Phần nhân tình này tôi sẽ nhớ kỹ. Đứa con không nên thân của tôi cũng khẳng định sẽ nhớ kỹ. Về phần xử trí, bọn họ có giấy dẫn đường, vào thành nghênh ngang, lại bỏ ra bạc ở trọ. Ai đào ra được chỗ không đúng. Để bọn họ nhìn cho đã đi.
- Cứ để cho bọn họ xem như thế sao?
Triệu Chấn Đường nói như chém đinh chặt sắt.
- Cứ để cho bọn họ xem như thế. Trong thành Từ Châu có cái gì không nhìn được. Chỉ cần bọn họ ngầm tra hỏi, chỉ cần bọn họ không lộ thân phận, cứ để bọn họ nhìn tùy thích.
Bọn Triệu Tiến dọc theo hồ Lạc Mã một đường về phía đông, tránh được địa phận thành Túc Thiên, nương theo bờ hồ và con sông đóng băng rắn chắc cứ thế tiến vào vùng đất Thảo Oa Tử.
Chú cháu Bành gia còn có vị Dịch Tiến Bảo kia dẫn đường, quá mức quen thuộc với đường lối bên này. Chiếu theo lời họ nói, có một số con đường nhỏ đi càng mau hơn, song lần này trong đội ngũ có quá đông xe ngựa, cho nên chỉ đành đi con đường lớn kia.
Chú cháu Bành gia và Dịch Tiến Bảo cũng từng bàn bạc riêng với nhau, nói những kẻ này quá lạ lùng. Nói là làm chính sự nhưng dẫn theo nhiều ngựa thế kia, gần hai mươi chiếc xe ngựa, giống như là đội ngũ nhà giàu ra ngoài du ngoạn. Nhưng trong tháng chạp không ở nhà sửa soạn đón năm mới, ngược lại gióng cờ khua chiêng thế này tiến vào bãi cỏ hoang, ai sẽ tới nơi này du ngoạn?
Tiểu Bành nói như vầy.
- Cũng may hiện giờ trời lạnh, đất đai đóng cứng ngắc. Nếu như lúc trời nóng mà tới, nơi này khắp chốn bùn lầy, ngay cả cưỡi ngựa cũng không được dễ dàng.
Sau khi qua khỏi thành Túc Thiên tiến vào địa phận Thảo Oa Tử, Triệu Tiến và bọn huynh đệ vốn dĩ không cảm giác được chỗ mình tới được gọi là Thảo Oa Tử. Bởi vì nơi này và thôn làng bên ngoài thành trì bình thường không có gì khác biệt, cũng đều có đồng ruộng và thôn xóm. Nếu không phải Tề Tam nói không đi sai đường, tất cả đều đã hoài nghi người dẫn đường kia có vấn đề.
Ngày đầu tiên đi ngang qua những ruộng vườn thôn trang đó khiến cho người ta cảm giác có chút không đúng chính là. Mỗi một nơi đi qua, chỗ nào cũng có người hoặc rõ ràng, hoặc lén lút chạy về hướng đông, sau đó những thôn trang đó phòng bị nghiêm ngặt, còn nhìn thấy tráng đinh tụ tập cầm ra các loại nông cụ. Sau khi nhận ra được đội người này của bọn Triệu Tiến vô hại thái độ lại trở nên vô cùng khách khí, mặc kệ là mua cỏ khô hay là hỏi đường đều không có gì che đậy.
Nhưng vẫn cảm giác được một chuyện, đó chính là càng đi về hướng đông, thôn xóm càng thưa thớt, bãi cỏ chưa khai khẩn càng ngày càng nhiều, dõi tầm mắt ra xa càng nhìn thấy được bãi cỏ hoang khô quắt dường như không có bến bờ.
Dịch Tiến Bảo kia giải thích rất cặn kẽ.
- Lão gia, những thôn làng kia đều là đất đai các gia đình giàu có Túc Thiên chiếm cứ. Bá tánh trong thôn làng đều là nạn dân, lưu dân các nơi chạy nạn tới đây. Những khoảnh ruộng đất đó ngay cả khế đất công văn cũng không có, quan phủ thật sự tra xét, vậy thì sẽ nuốt sạch hết.
Mặc dù ba người dẫn đường cảm thấy đội người này của Triệu Tiến làm cho lớn chuyện, nhưng lúc hạ trại lộ ra được mặt tốt. Xe ngựa vây thành vòng xung quanh hiển nhiên hình thành doanh địa, người ở một chỗ, vật cưỡi ở một chỗ. Không nghi ngờ gì hạ trại ở nơi đất bằng phẳng ít nhiều rất mạo hiểm, vả lại đồ đạc mang theo đầy đủ, cho dù là người ăn hay ngựa nhai đều rất dư dả, thậm chí còn có mấy bầu rượu uống, dùng để đuổi giá lạnh.
Một đám người Triệu Tiến không đụng tới rượu, chỉ đưa cho ba gã dẫn đường uống. Một ngụm xuống bụng, chỉ cảm thấy cả người đều ấm áp hơn hẳn. Tất cả rất thoải mái, nói chuyện cũng nhiều lên, không cần hỏi nhiều, anh một lời, tôi một lời đã nói rất tỉ mỉ, cặn kẽ.
- Trong những thôn làng đó không ít kẻ đều là từ phủ Phượng Dương chạy tới, cũng có người Sơn Đông. Lúc ấy thảm như vầy nè, đại cô nương trong trắng như nước chỉ cần cho miếng ăn đã mua đi được rồi.