Trong phòng yên lặng chốc lát. Tôn Giáp không nói không rằng đưa Tôn Đại Lâm sang đây cố nhiên là có suy xét tới thân tình thêm thắt chặt của hai bên. Triệu Tiến tất nhiên cũng nghĩ tới điều này. Song lời tiếp theo của Tôn Giáp nói ra cũng là chân tình, phụ mẫu quả thật bị khơi lên rất nhiều chuyện cũ.
Nhìn thấy Triệu Tiến đáp ứng dứt khoát nhanh gọn, Tôn Giáp sau khi sầu não mấy câu liền trở nên rất vui vẻ, nói lải nhải dặn Tôn Đại Lôi phải nghe lời, nói Triệu Tiến nên giáo huấn thế nào thì giáo huấn thế đó đều là người một nhà, ngàn vạn lần đừng nên khách khí, bỏ mặc. Triệu Tiến đều cười vâng dạ.
Tôn Đại Lâm ngược lại cả mặt hưng phấn, bộ dáng có chút rất nóng lòng muốn cho người khác thấy. Biểu hiện như vậy mới khiến cho người ta cảm thấy y không giống như Tôn Đại Lôi. Nếu như là Tôn Đại Lôi đối mặt với điều này, mười phần có tám chín trước hết sẽ giả vờ lưu luyến cha mẹ... Nhưng vừa nghĩ tới điều này, chỉ đau lòng chua xót.
Chuyện trò xong đâu đó, Tôn Giáp liền dặn dò Tôn Đại Lâm đi sang căn phòng khác. Y vừa đi ra, Triệu Tiến đã nói thẳng vào chuyện chính.
- Tôn thúc, con hôm nay muốn an trí cho ít nhất cho năm ngàn lưu dân ở phủ Hoài An. Chính ngay ở trong bãi cỏ hoang Thảo Oa Tử giữa hồ Lạc Mã và thành trì Hải Châu. Đồ đạc bọn chúng cần có khẳng định phải trù bị vận chuyển ở trấn Ngung Đầu bên đó. Tới lúc đó phải phiền Tôn thúc bên đó giúp đỡ một phen.
Nghe nói như thế, Tôn Giáp mới đầu là sững sờ, lập tức kinh ngạc hỏi.
- Cái này... còn chưa tới hai tháng, con lại chiêu mộ nhiều lưu dân như thế. Chắc chắn có năm vạn chứ?
Đều là người trong nhà, không có gì giấu diếm với nhau, trong thư đã nhắc tới con số này, Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Hiện giờ người sang đây càng lúc càng ít, tổng cộng cũng khoảng chừng được hai vạn sáu ngàn người, chỉ ít chứ không nhiều.
Nói tới cái này, Tôn Giáp càng thêm hồ đồ, nhíu mày trầm ngâm một lát nói.
- Nếu chỉ là những người này, bằng vào địa bàn khống chế của bọn tiểu Tiến con cũng đủ an trí rồi đa?
Tiệm buôn Tôn gia từ một khía cạnh nào đó coi như là nơi thay mặt buôn bán của Triệu Tự Doanh ngoài Từ Châu, hết thảy mọi thứ của Triệu Tự Doanh đều rất rõ ràng, Tôn Giáp này lại nhiều năm theo nghề buôn bán, rất dễ dàng tính toán ra một con số ước chừng.
Triệu Tiến gật đầu, khẳng định hồi đáp nói.
- Quả thật phải an trí. Ban đầu đoán chừng con số nhỏ, tính toán sơ sài. Ba vạn cũng thu nhận được, tuy nhiên sắp đặt năm ngàn người ở phủ Hoài An bên đó cũng không chỉ để an trí. Bãi cỏ hoang kia cùng loại với đất vô chủ. Con muốn chiếm lấy trước.
Thân mình Tôn Giáp chấn động, ngay sau đó mang theo chút lo lắng nói.
- Thảo Oa Tử nói là đất vô chủ, nhưng bên trong rồng rắn lẫn lộn, rất là phiền toái. Con muốn đi sang đấy, thị phi khẳng định không ít.
Triệu Tiến cười trấn an mấy câu.
- Tôn thúc cái này không cần lo lắng. Triệu Tự Doanh không sợ thị phi.
Tôn Giáp cũng đành cười trừ, cười xong nói.
- Nếu như chỉ là đồ đạc, lương thực cho năm ngàn người. Đây chẳng có gì đáng nói. Thúc lo liệu trước bên đó. Tới lúc báo một khoản mục sang đấy là được. Việc này coi như xong rồi, những thứ khác đều rất đơn giản.
Cát Hương không nhịn nổi hỏi.
- Đây đúng thật là năm ngàn người. Nhiều đồ như thế dựa vào trấn Ngung Đầu liệu làm được không? Sắp sửa sang đến tháng giêng rồi.
Nói tới cái này, trên mặt Tôn Giáp lộ ra chút ít tự hào, cười giải thích.
- Chớ nên coi thường trấn Ngung Đầu. Như nay Giang Bắc có ba nơi phồn hoa. Đứng đầu là Dương Châu, kế là cửa sông Thanh Giang, cuối cùng chính là trấn Ngung Đầu. Cửa sông Thanh Giang và trấn Ngung Đầu đều ở đầu mối then chốt của tào vận, không biết bao nhiêu hàng hóa lui tới trung chuyển. Trên sông nước trên bộ đừng nói tới, xe trâu xe ngựa chuyển hàng ở xung quanh trấn Ngung Đầu nào đâu chỉ ngàn chiếc. Hiện giờ đa số đều đang đón chờ năm mới, chỉ cần giá cả hợp lẽ ngay lập tức dùng được liền. Về phần lương thực và đồ đạc, nhà kẻ nào cũng trữ không biết bao nhiêu thứ, đều chờ đợi đổi bạc lâu rồi. Chỉ cần có ngân lượng, cái gì cũng đều mua được.
- Tôn thúc, chúng con thu nạp lưu dân, không chỉ là vào năm nay. Nhìn tình cảnh này, lúc giáp hạt sang năm vẫn còn có một đám nạn dân chạy loạn ra ngoài, tới lúc ấy còn phải an trí bên đó. Năm ngàn người thì trù bị được, nếu như nhiều người hơn thì sao?
Tôn Giáp sửng sốt chốc lát, lập tức cười khen ngợi một câu.
- Các ngươi thật đúng là có lòng nhân nghĩa thiện lương.
Trên mặt tất cả người trong phòng đều có chút tươi cười, Triệu Tiến biết Tôn Giáp nghĩ tới một số chuyện dính dáng không hay lắm, song hắn giả vờ không biết. Thương nhân trục lợi, trong đầu lo nghĩ kiếm tiền là lẽ đương nhiên. Mặc dù tiệm buôn Tôn gia ở trấn Ngung Đầu ở Bi Châu, nhưng sớm đã thành một thể khó mà chia tách của Triệu Tự Doanh. Không có rượu trắng của Từ Châu, tiệm buôn Tôn gia cái gì cũng không còn, không có Triệu Tự Doanh che chở, Tôn gia bất cứ lúc nào cũng sẽ bị người khác nuốt sạch sẽ.
Nếu như đã thắt chặt cùng nhau, vậy thì hà tất dò trước đoán sau, dồn tâm ra sức đi làm thì được rồi. Điểm này quả thật người đọc sách hiểu rõ hơn.
Khen xong câu này, Tôn gia ở nguyên chỗ trầm mặc hẳn đi. Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến trao đổi ánh mắt một cái. Nếu như hạ quyết tâm muốn triển khai khống chế chặt chẽ nhân đinh trong tay mình, thu nạp lưu dân, lưu dân thu nạp càng nhiều thì biến thành việc nhất định phải làm.
Thiên hạ tuy lớn, đều là đất đai của vua, có một số chuyện ậm ờ cho qua thì còn được, nhưng một khi làm hơi quá đà, quan phủ muốn ậm ờ bỏ qua cũng không được. An trí lưu dân, số lượng nào là việc thiện sẽ được người chúc tụng khen ngợi, số lượng nào biến thành chuyện tai họa sẽ bị cho rằng là bụng dạ khó lường, sẽ chuốc lấy kiếp nạn. Cho dù dùng trăm cách che đậy, nhưng đông người như thế đặt ở nơi đó, luôn sẽ làm cho người ta nghi kỵ.
Nếu như đất ở biên quan cũng bỏ qua, trời cao hoàng đế ở xa không có người nào để ý tới. Từ Châu ở Nam Trực Lệ, Nam Trực Lệ thì lại là cái rốn của thiên hạ. Triệu Tiến hiện giờ đã là người đi diễn tạp kỹ trên dây, dựa vào phần đông điền sản mình nắm quyền, lại có Vân Sơn Tự ra mặt che ở trước đài đây mới miễn cưỡng không bị người để mắt tới. Nhưng nhiều hơn chút nữa, tiếp tục triển khai như vậy nữa, kết cuộc tất cả đều nghĩ ra được.
Tuy nói là nơi cái rốn của thiên hạ, nhưng phủ Hoài An lân cận cũng có bãi cỏ hoang rộng rãi, kích cỡ không kém hơn bao nhiêu so với Từ Châu, không có thành trì châu huyện, chỉ có cỏ lau, cỏ hoang không bờ bến.
Những cỏ hoang này là củi khô nấu muối, để bảo đảm muối làm ra, để bảo đảm cốt lõi thuế má của Đại Minh, triều đình nghiêm cấm khai hoang làm ruộng ở bãi cỏ hoang này, cũng không cho phép dân chúng tiến vào.
Không bờ bến, kích cỡ rộng lớn cũng đủ an trí hộ dân đủ nhiều, ngập nước không có người ở, hoặc là không có hộ dân nào được quan phủ thừa nhận. Nay lén lút đưa nhiều đồ vật sang đấy tối thiểu sẽ không quá sớm bị người ta nhận ra.