Có người hơi thở hổn hển hét to.
- Tản ra, tản ra.
Những người ở ven rìa, có người thì bị giết, có người may mắn trốn được, đã không kịp chống đỡ, chỉ là ra sức chạy vào trong. Bọn chúng điên cuồng chạy loạn cả lên, ngay cả đám đồng bọn ở bên trong muốn chống cự chiến đấu cũng bị xô vào. Đám người bị xô vào cũng không chạy được, nếu không chạy, căn bản không có cách nào ra tay chống lại, chỉ có một con đường chết. Trong đám loạn quân, kẻ địch vẫn đang duy trì đội hình, đánh thế nào cũng đều là lấy ít đánh nhiều.
- Lui, tất cả lui.
Có người cao giọng hô lên.
- Nếu còn chạy loạn thì giết luôn. Không giết thì ngay đến cả đám người của chúng ta cũng bị liên lụy.
Người kêu gọi rất có uy tín, đã nhìn thấy được người bên trong không còn do dự, ngay lập tức tản ra xung quanh, càng có một số người vì chạy quá nhanh, bị chém ngã lăn quay xuống đất.
Triệu Tiến giơ trường mâu lên hô to.
- Dừng, dừng.
Hắn vừa cử động, đám huynh đệ ở xung quanh cũng hô to lên theo. Cho dù cả đội ngũ hơi có chút loạn, nhưng vẫn là dừng lại.
Xông vào truy sát, đã giết được mười mấy tên, máu chảy lênh láng dưới đất. Ở nơi cách hai mươi bước, hơn trăm tên hán tử tay cầm binh khí hung hăng nhìn bên này.
Người cầm đầu kia thân hình cao lớn khác thường, trong tay cầm một ngọn phác đao, trên người mặc một bộ tỏa tử giáp, ngay trên khóa giáp được khảm một bản sắt mỏng hay là bản đồng, dùng để phòng hộ bộ vị quan trọng. Không chỉ là y mặc áo giáp, mười mấy người vây quanh lấy y cũng là mặc giáp sắt.
Những người còn lại cũng không hề kém, cầm trong tay đều là những binh khí cực tốt như phác đao, nhạn linh đao. Cho dù là trong lúc vội vã tập hợp lại, cũng lập tức dàn ra đội hình trước sau, có khoảng cách, khe hở cho nhau, tránh cho lúc chém giết không thi triển được.
Người cầm đầu đội nhân mã của Phùng gia trên mặt có hai vết sẹo, râu quai nón, nhưng trong ánh lửa trại soi chiếu cũng không hung ác, ngược lại là một tướng mạo rất đường hoàng.
Hỗn loạn ban đầu thoáng qua xong, đôi bên đối đầu, người của đội nhân mã Phùng gia lập tức có lại khí lực. Cho dù xem ra đám người của Triệu Tiến trang bị rất tinh mỹ, nhưng dẫu sao thì người cũng ít. Người đông đối đầu với người ít tất nhiên là có ưu thế, mọi người đao thương đã lăn lộn nhiều năm như vậy, đương nhiên là hiểu ra lý lẽ này.
Triệu Tiến hạ giọng nói một câu.
- Chỉnh đốn đội hình.
Trần Thăng lập tức giơ cánh tay lên ra hiệu. Trong đội ngũ này ngoài đám giang hồ ra đều là gia đinh cũ của Triệu Tự Doanh, trước khi xuất phát sớm đã có diễn tập, gặp phải trường hợp này, đám gia đinh cũ xếp hàng ở phía trước, đám giang hồ ở phía sau, hai hàng ở ngay trước mặt thì là Triệu Tiến và những người khác mặc khôi giáp.
Ánh lửa ban đêm chiếu rọi nói chung cũng không được rõ lắm, chỉ nhìn thấy được một đám người ở phía sau Triệu Tiến xếp hàng, nhìn sơ qua có vẻ hoảng sợ, hỗn loạn.
Người cầm đầu của đội nhân mã Phùng gia nheo mắt nhìn lướt qua, trầm giọng nói.
- Phùng gia của Dương Châu hành xử trong Thảo Oa Tử, đã đánh tiếng chào hỏi với rất nhiều nơi, không biết các vị hảo hán là từ đâu tới?
Có người phẫn nộ nói.
- Mặc kệ con mẹ chúng nó từ đâu tới, không có mắt như vậy, hôm nay băm bọn chúng ra cho chó sói ăn.
Đội nhân mã của Phùng gia bên này lập tức theo đó mà tức giận chửi rủa. Bất ngờ bị người giết vào, mười mấy tên đồng bọn chết nằm dưới đất, không ai muốn từ bỏ ý đồ.
Người cầm đâu kia chỉ là giơ tay lên, đám đông lập tức yên ắng trở lại, nhìn ra vị đại hán này uy danh không hề thấp.
Vị đại hán kia trầm giọng nói.
- Các vị, Phiên Thảo Xà bên kia cũng là bạn thân của bọn ta, Thuật Dương Thiên Tổng và Thủ Bị Bi Châu đều là vãn bối của Phùng gia. Đã gây ra như thế này, các ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp gì cả, quan quân và lục lâm đều sẽ không bỏ qua các ngươi.
Cái tên Phiên Thảo Xà này Triệu Tiến từng nghe qua, là đám giặc cỏ lớn nhất của phủ Hoài An, phảng phất có dáng vẻ của ông lớn. Tuy nhiên đám giặc cỏ này có dính líu rất sâu với đám buôn muối lậu. Thật ra cũng là một tư thương buôn muối lớn nhất trong Phủ Hoài An, là người mà Phùng gia ngầm nuôi dưỡng.
Chuyện lớn chuyện nhỏ trong đám giặc cỏ, có người của Phiên Thảo Xà này ra mặt, luôn luôn chủ trì được đúng sai, mọi người cũng đều thừa nhận.
Về phần Thiên Tổng và Thủ Bị của Thuật Dương và Bi Châu, đó đều là quan binh quân tướng, lẽ dĩ nhiên là người trong bãi cỏ hoang không đắc tội nổi rồi. Vị đại hán này vừa mở miệng ra là lấy quan binh và lục lâm to nhất ra để gây áp lực.
Nói xong câu này, vị Đại Hán nhìn chằm chằm vào Triệu Tiến bên này. Nhưng Triệu Tiến bên này, mấy người ở ngay phía trước đều đeo giáp mặt, căn bản nhìn không rõ cử chỉ trên mặt. Đại hán hơi cao giọng lên nói.
- Nhưng lúc tắt lửa tối đèn này, ra tay có lẽ là hiểu lầm, các hảo hán cứ như vậy mà đi thôi. Bọn ta sẽ không truy cứu.
Vừa dứt lời, mã đội của Phùng gia bên này liền ồn ào lên, chết quá thảm như vậy, không ngờ lại tha cho bọn chúng đi.
Đừng có nói Phùng gia bên này, ngay cả Triệu Tiến ở đây cũng là kinh ngạc. Triệu Tiến quay đầu nhìn lướt qua một lượt, đội ngũ gần như đã tập hợp lại với nhau, xếp thành một đội ngũ mười hàng ngang, bảy hàng dọc.
Triệu Tiến ở dưới giáp mặt cười lạnh lùng một tiếng, trường mâu vung lên phía trước, hét to lên.
- Giết tới.
Hô câu này ra, vị đại hán kia lại dường như nhận ra điều gì, hô to một tiếng.
- Mấy tên Thảo Oa Tặc giữa đường bị giết sạch. Đây có phải là các ngươi làm không?
Không có ai đáp, mệnh lệnh vừa ra, đội ngũ xung phong của Triệu Tự Doanh này sớm đã được rèn luyện, không quen dù sao cũng ở hai hàng phía cuối, cũng không can hệ gì đến đại cục. Mệnh lệnh hô ra, đám đông lập tức xung phong lên phía trước.
Đám người trong đội nhân mã của Phùng gia nhìn thấy cục diện này càng thêm phẫn nộ, hô hào cầm binh khí xông lên. Chỉ có vị đại hán cầm đầu kia nhìn chằm chằm đội ngũ chính tề xông tới, khóe mắt có chút giật giật, không tiến lên nghênh chiến, ngược lại lùi từng bước một, trong mồm hét to lên.
- Phó tướng Lang Sơn nói chuyện ngang hàng với lão gia nhà ta, có chuyện gì đều bàn bạc được.
Nam Trực Lệ không thiết lập Tổng Binh, do võ thần quý tộc đảm nhiệm thống lĩnh Thủ Bị Nam Kinh. Tuy nhiên Thủ Bị Nam Kinh theo lệ thường chỉ quản hạt khu vực Nam Kinh. Các nơi còn lại đều do Tham tướng trấn thủ, chỉ có thiết lập một Phó Tổng binh nắm giữ chỗ yết hầu tào vận và Trường Giang. Đó là Phó Tổng binh Lang Sơn, Phó Tổng binh quen gọi là Phó tướng, không có quyền quản hạt Tham tướng, chỉ là địa vị cao hơn một chút.
Địa vị cao đương nhiên khác nhau, Phó Tổng binh Lang Sơn phải nói chõ rõ ra là người quý tộc luyện võ cao nhất của Nam Trực Lệ, mọi người đều phải nể mặt mũi.
Đối phương sở dĩ hô ra cái tên này, Triệu Tiến cũng hiểu ra nguyên do. Bọn thổ phỉ thảo mãng, bọn cướp đường mã tặc, trong đám đông ô hợp này căn bản không có được cách thức xung phong tác chiến mức này của nhà mình. Dàn đội hình mức này sẽ khiến cho người khác nghĩ đến quan binh.