- Chúng ta hiện giờ là người trên một con thuyền, ngươi không phải không phân rõ nặng nhẹ. Ta cũng nói rõ cho ngươi biết, thật nếu như có chuyện gì xảy ra, ngươi nhất định chết trước chúng ta.
Triệu Tiến ném ra lời dọa dẫm, ngay sau đó đuổi thẳng Dịch Tiến Bảo đi.
Mặc kệ nói thế nào, Dịch Tiến Bảo này thừa nhận lòng dạ riêng của mình, đó vẫn còn dùng được, cũng không sợ gã làm ra chuyện lạ lùng gì, dù sao ở trong đội ngũ có người theo dõi rất sát.
Dịch Tiến Bảo bên đó bị mang đi, Tề Tam cũng vẻ mặt hổ thẹn đi sang, sau khi tới trước mặt liền quỳ xuống dập đầu hối lỗi.
- Lão gia, tiểu nhân trước giờ là kẻ sống ở Thảo Oa Tử phía bắc thành Thuật Dương, nơi đó là phía nam trước giờ rất ít bước chân lại đây. Vả lại rời khỏi mấy năm, những bọn trộm cướp này đều không quen thuộc gì cả, không giúp được lão gia. Tiểu nhân vô năng.
Triệu Tiến đuổi người đi ngay nói.
- Đi làm việc của ngươi đi. Còn đường này là ta chọn. Ngươi không quen với nơi này, nhưng trong bãi cỏ hoang này, ngươi khẳng định so với chúng ta biết rõ sống sót thế nào.
Về Tề Tam này, từ lúc mới đầu đã không có hoài nghi gì, vả lại trong cuộc chiến ác liệt mới rồi, Tề Tam cũng toàn thân đẫm máu, chém giết tiến lên, liều mạng tới nước đó, khẳng định sẽ không có vấn đề gì.
Lúc lên đường lần nữa, ai cũng có chút đói bụng, sáng sớm thức dậy thật sớm, lại vượt qua cuộc chém giết lần này, thứ chứa trong bụng đều tiêu hao hầu như chẳng còn lại gì, tuy nhiên tất cả đều phải nhịn, lúc vào tới được thôn làng mới vào nghỉ ngơi ăn uống được.
Người nhịn còn được, ngựa, gia súc lại không được, bọn kỵ binh đều là bẻ bánh bột lương khô thành miếng nhỏ cho ngựa của mình ăn, lương khô cứng như vậy càng khiến cho ngựa có khí lực.
Lòng dạ riêng thì giữ lấy trong lòng, đám dẫn đường vẫn là không có sai sót, lúc mặt trời ngã về tây đã tới được một chỗ gọi là thôn Đinh gia chỗ dừng chân đầu tiên kể từ lúc tiến vào Thảo Oa Tử.
"Thôn" tên gọi này rất thường thấy trên mặt đất Từ Châu, thôn trại dùng cái tên gọi thôn Đinh gia này thì có hai nơi, tuy nhiên trước mắt thôn Đinh gia này nói rất rõ ràng được hình chữ "thôn" này.
Sau khi tiến vào địa phận thôn Đinh gia, cỏ khô đã nhìn không thấy được, từng mảnh ruộng đồng, còn có thôn trang giữa các ruộng đồng. Ruộng đồng bị phân chia thành mảnh, xung quanh mỗi một mảnh đều phải kè đất thấp lè tè. Còn phòng ốc thôn trang phần lớn đều là nhà tranh vách đất, bên ngoài đã nhìn thấy được tường đất cao ngang người vây thôn trang ở bên trong.
Đối với cảnh tượng này, Bành thất rất hiểu rõ.
- Lão gia, nơi này phần lớn là đầm hồ, đất nhão, đọng nước nhiều lắm, chỉ có đắp đất dựng kè, dẫn nước vào mới trồng trọt được.
Lúc này đã giữa tháng chạp, dĩ nhiên không phải ngày mùa gì, ruộng đồng bên ngoài nhìn không thấy người nào, chỉ có mấy đứa bé đang vui vẻ chơi trò đuổi bắt la hét ầm ĩ, nhưng từ xa vừa nhìn thấy đội ngũ của bọn Triệu Tiến, lập tức chạy trở về bên trong tường đất.
Chú cháu Bành gia lúc đang nói chỗ mình quen thuộc, chỉ nghe được tiếng huýt sáo lanh lảnh vang lên bên trong thôn Đinh gia. Thời điểm cách bên ngoài tường đất kia gần thêm chút nữa, hơn trăm tráng niên cầm nông cụ từ bên trong thôn Đinh gia xông ra, xem sơ qua liền thấy rất có địch ý nhìn đội người của Triệu Tiến. Đằng sau những tráng niên này, còn nhìn thấy được không ít người ở bên trong tường đất thò đầu ra nhìn.
Triệu Tiến trước hết nói với Dịch Tiến Bảo.
- Ngươi đi nói rõ, tối nay chúng ta muốn nương nhờ ở tạm nơi này. Bảo bọn họ sửa soạn thức ăn đồ dùng cho người ngựa.
Dặn dò xong bên này, Triệu Tiến quay đầu nói.
- Dừng xe lớn lại, tất cả cưỡi ngựa sang đây xếp thành hàng.
Dịch Tiến Bảo bên kia vừa quơ tay hét to, vừa rảo bước chạy tới, gã hiện giờ chính là muốn ra sức biểu hiện trước mặt Triệu Tiến. Còn một đội người Triệu Tiến, bao gồm xa phu bên trong đó cũng đều lên ngựa xếp thành hàng, người lần này mang tới ai ai cũng biết cưỡi ngựa.
Tráng niên bên phía thôn Đinh gia kia, cũng có người trung niên bước ra trao đổi với Dịch Tiến Bảo, còn bảy mươi người bên này Triệu Tiến đã cầm binh khí cưỡi ngựa xếp thành hàng.
Sau khi đã trải qua cuộc chiến mới rồi, trên mình mọi người đều còn đang mặc khôi giáp, có kẻ trên mặt còn dính vệt máu, đội ngũ cưỡi ngựa có vẻ vô cùng cao lớn, đội ngũ chỉnh tề càng tản mát ra một cỗ khí thế rúng động lòng người.
Tráng niên thôn Đinh gia vốn dĩ tiếng người huyên náo, người trung niên trao đổi với Dịch Tiến Bảo kia cũng hét to hai tiếng có phải hay không, đợi lúc đội ngũ Triệu Tiến bên này xếp thành đội ngũ xong xuôi, bên đó liền trở nên im ắng lạ thường.
Đội ngũ hoàn tất không bao lâu, Dịch Tiến Bảo và vị trung niên được giao việc điều đình kia cùng nhau quay trở lại. Khoảng cách càng gần, thần tình chấn động trên mặt người trung niên kia càng lúc càng đậm đặc. Đợi tới lúc đến trước mặt đã trở thành cả mặt cung kính nghe lời thậm chí còn mang chút nịnh nọt.
Vừa thấy mặt đã vô cùng ân cần.
- Vị lão gia này mời vào bên trong ngồi, ở đó đã đun nước pha trà cho ngài.
Triệu Tiến ở trên ngựa nói.
- Không cần, chúng ta cắm trại ở ngoài trang, các ngươi bây giờ hãy sửa soạn nồi và bếp nấu nước, làm cơm. Hết thảy đều sẽ trả tiền theo đúng giá.
Sau khi nói xong Triệu Tiến quay đầu liếc nhìn, Cát Hương móc ra một nén bạc từ trong ngực vứt sang. Người trung niên kia luống cuống không kịp giơ tay đón nhận, vừa tính toán sơ qua phân lượng, nét cười trên mặt tức thì thân thiết hơn rất nhiều, vội vàng khom người nói.
- Nào dám, nào dám. Các vị mời đi theo tôi sang đây.
Ngay chỗ này lấy được đồ đạc thêm vào, không cần động tới đồ mang theo, đây cũng là để suy xét vẹn toàn.
Đợi người trung niên kia chạy trở lại, Dịch Tiến Bảo cúi đầu khom eo nịnh nọt nói.
- Lão gia bắt bí đúng mực như vậy quả thật tốt lắm. Tiểu nhân đi sang bên ấy nói chuyện, vốn dĩ đám mọi rợ phương bắc thôn Đinh gia này cao giọng ngạo mạn, vừa nhìn thấy uy vũ của lão gia, ngay lập tức hiền lành ngoan ngoãn rồi.
Người phương nam gọi người phương bắc là bọn mọi rợ, người phương bắc cũng gọi người phương nam như thế. Từ khẩu âm của người trung niên mới nãy cũng nghe ra được chút ít dấu tích. Thôn Đinh gia này hẳn là nạn dân, lưu dân tới từ Sơn Đông. Đổng Băng Phong ở bên cạnh nói thầm một câu.
- Đám bá tánh này cũng thật là đáng thương, ở nơi hoang vắng này tìm kế sinh nhai, còn phải cẩn thận bọn thổ phỉ Thảo Oa Tặc.
Triệu Tiến cười lắc đầu. Tiểu Bành đứng ở bên cạnh ngựa cũng ngứa mồm không chịu nổi nói.
- Lão gia đừng cảm thấy bọn họ là dân lương thiện gì. Bọn họ cũng chỉ là không có ngựa. Nếu như có, bọn họ không kém cạnh gì so với Thảo Oa Tặc.
Lưu Dũng nhỏ giọng nhắc một câu.
- Nếu như chúng ta chỉ là thương nhân, thôn Đinh gia này giết người đoạt hàng, ai biết được gì nào?
Đổng Băng Phong giờ mới hiểu rõ chỗ này.
Vùng đất vô pháp vô thiên vẫn phải có khuôn phép, khuôn phép chính là mạnh được yếu thua. Một đội người này của Triệu Tiến hiển hiện thực lực ra, thôn Đinh gia dĩ nhiên phải khách khí lễ độ. Nếu như một đội người này của Triệu Tiến chỉ là thương nhân, e rằng đám tráng niên thôn Đinh gia nọ đã xông tới rồi.
Nhưng hiện giờ tất cả đều rất khách khí niềm nở với nhau, bãi đất trống phía nam thôn Đinh gia làm chỗ hạ trại của đội ngũ Triệu Tự Doanh. Bên này hướng về phía mặt trời hẳn là nơi thôn Đinh gia phơi khô lương thực, đất cứng chắc khô khan, tuyết đọng trên mặt cũng được quét dọn sạch sẽ.
Lương thực trong thôn Đinh gia cung ứng được rất bình thường, chỉ trấu cám ngô đậu còn có rau cỏ dại trộn lẫn với nhau, chỉ đành nấu thành cháo và làm bánh bột. Trừ cái đó ra, trong thôn còn cung ứng mấy con thỏ hoang, xem như thịt thà, cỏ khô cũng không thiếu, trong thôn cũng có gia súc, xung quanh đây lại không thiếu cỏ khô, cắt cỏ bó lại từ sớm.
Triệu Tiến bên này vẫn dùng xe ngựa vây thành doanh trại như trước, chỗ nên bố trí thì đã bố trí xong xuôi mới bắt đầu nhận lấy đồ đạc cấp dưỡng trong làng cung ứng.
- May nhờ lão gia ngài cầm ra ngân lượng từ trước. Bằng không đồ vật cầm ra càng kém hơn. Nơi này rất thiếu thốn. Đi ra bên ngoài chỉ dùng ngân lượng mua được. Vừa nhìn thấy bạc thật đã động lòng rồi.
Dịch Tiến Bảo hiện giờ đang không ngừng dông dài, ra sức muốn biểu hiện ra vẻ ân cần của mình.
Nấu được nồi cháo loãng, làm lông sạch sẽ thỏ hoang cắt thành từng miếng ném vào, thêm vào rau muối và thịt khô mình mang theo, bữa cơm chiều này coi như ăn được.
Ngay sau khi Triệu Tiến rất mau mắn trả ngân lượng mua cỏ khô lương thực, vẻ ân cần của thôn Đinh gia lại tăng thêm một bậc. Bọn họ cũng biết rõ mấy người Triệu Tiến là đầu lĩnh, còn cố ý phái tám cô nương trẻ tuổi sang đây hầu hạ. Tám cô gái này tuổi chừng mười lăm, mười sáu, cùng lắm thì coi như điệu bộ ngay thẳng, trẻ trung hoạt bát, những thứ khác đều không cần nói tới.
Dịch Tiến Bảo nịnh nọt nói.
- Lão gia nhìn trúng người nào thì mang đi ngay cũng được. Bọn họ bên đó ngược lại còn sẽ cho rằng là hỷ sự. Thay vì ở trong Thảo Oa Tử này chịu khổ, còn không bằng đi ra ngoài làm nha hoàn.
Ngoại trừ nữ nhân, thôn Đinh gia còn tặng hai vò rượu, rượu lạt như nước lã, thời điểm mua tới hẳn cũng đã trộn lẫn nước. Mấy người bọn Triệu Tiến dĩ nhiên sẽ không chạm môi tới, đưa thẳng sang cho Dịch Tiến Bảo và chú cháu Bành gia. Dù sao đêm nay chính là hạ trại ở nơi này, đã được nghỉ ngơi rồi.