Mọi người đều là nhảy xuống khỏi ngựa. Trần Thăng đột nhiên mở miệng nói.
- Lúc chúng ta đi vào rất nhiều người nhìn thấy, đám người này không biết là có biết không?
Vừa nhắc ra lời này, mọi người lập tức nghiêm nghị. Triệu Tiến nheo mắt nhìn ánh lửa phía tây, giọng nói lại trở nên lạnh lùng.
- Không biết chúng ta cũng phải giết, biết rồi chúng ta cũng vậy phải giết, bây giờ chẳng có gì khác nhau.
Triệu Tiến nhảy lên ngựa, đứng ở trên yên ngựa nhìn nhìn ra nơi xa, đứng thẳng ở phía trên nói.
- Lưu lại ba người trông coi ngựa. Những người còn lại mặc giáp trụ vào, theo ta tiến lên trước.
Phía dưới nhỏ giọng vâng dạ, từng người một đều chuẩn bị. Triệu Tiến sau khi xuống ngựa chỉ vào Đinh Quân nói một câu.
- Trên đường đi mà còn ầm ĩ ta sẽ làm thịt ngươi.
Mọi người xếp thành hàng dài lặng lẽ tiến lên. Đinh Quân đi theo chẳng được bao lâu, sức lực có vẻ không theo kịp. Từ sáng đến tối bôn ba cả ngày, lại ở thôn Đinh gia bên kia hết sức đau buồn, hao tổn sức lực quá nhiều. Gã tuy là ở thôn Đinh gia sống cũng không đến nỗi nào, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ăn no mà thôi, làm sao có thể so sánh được với gia đinh của Triệu Tự Doanh gian khổ luyện tập, hơi thở trở nên gấp gáp, trán vã mồ hôi. Đinh Quân nhìn nhìn những người lặng lẽ xung quanh, cắn răng cũng không đến nỗi bị tụt lại.
Ánh sáng lửa trại ở nơi xa chính là mục tiêu. Vừa đi vừa nhìn, rất dễ phán đoán cự ly và phương hướng, lúc ở cự ly còn khoảng ba trăm bước, Triệu Tiến vẫy tay bảo mọi người dừng lại, mọi người khom hẳn người xuống.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Đại Hương, Tiểu Dũng, hai đệ mỗi người dẫn theo ba ngươi tiến vào bãi cỏ, xem xem bên trong có trạm gác ngầm ẩn náu không, nếu có thì giết luôn.
Cát Hương và Lưu Dũng gật gật đầu, mỗi người gọi đến ba người khác, khom người, cúi đầu chui vào bên trong đám cỏ khô. Có người bắt đầu học tiếng chim hót, cách mỗi một tuần hương kêu một lần. Đây là làm ám hiệu cho những người trong đám cỏ khô.
Mọi người đều đang chờ đợi, ban đêm trong bãi cỏ hoang Thảo Oa Tử rất là yên ắng. Cho dù là cách xa tới ba trăm bước, tiếng cười hoan lạc trong đám lửa trại Triệu Tiến bọn họ đều có thể nghe thấy, chốc chốc vẳng lại tiếng thét chói tai và tiếng khóc.
Đinh Quân ngồi xổm ở đó mắt trợn trừng trừng, nhưng cũng không dám lộn xộn. Gã cảm giác được, nều còn lộn xộn, hai người ở bên cạnh sẽ không khách khí với gã.
Qua gần nửa canh giờ, nghe thấy tiếng động của đám cỏ khô. Cát Hương từ ven đường chui ra, Lưu Dũng thì từ phía trước vòng lại, từ bên trong đám cỏ khô trong đêm đen rất dễ lạc đường.
- Không có trạm gác ngầm.
Nghe được một câu trả lời dứt khoát, Triệu Tiến nhếch miệng cười cười, vẫy tay nó.
- Quả nhiên không có phòng bị. Đổi lại là ta, cũng không nghĩ ra bọ ngựa vồ ve, chim sẻ nấp phía sau... Theo ta tiến.
Triệu Tiến đi trước, những người ở phía sau lần lượt đi theo. Mọi người lúc đi đường đều là hơi cúi người khom lưng, không có nói chuyện, chỉ có tiếng khôi giáp va vào nhau kêu lanh canh.
Cứ như vậy lúc đi tới cự ly khoảng hai mươi bước, nói ra khá là hoang đường, hơn hai trăm người bên trong cưỡi ngựa vờn quanh vây lấy đám lửa vui cười hoan hỉ, bên ngoài có người áp sát lại không hề phát hiện.
Nhưng trong đêm tối mò mò, lại ở nơi hoang vu không có người ở. Mọi người đều muốn lại gần đống lửa, đều là muốn mua vui với những nữ nhân vừa cướp đoạt được lập tức phải đem bán. Ai còn muốn nhìn vào bóng tối, dù sao thì tối om om cũng chẳng nhìn thấy gì.
Doanh trại lấy ngựa làm vách chắn, vây lại thành một vòng tròn, che chắn gió lạnh, lại đem hành lý các loại chất đống sát vào nhau. Có những thứ này che mất tầm mắt, mọi người càng không muốn nhìn ra ngoài.
Triệu Tiến vuốt nhẹ vài cái chỗ tay cầm cán mâu. Trần Thăng vứt bỏ bao đao. Đổng Băng Phong ở phía trước bọn họ còn đang do dự, là bắn một mũi tên xong mới đổi binh khí chém giết, hay là cầm ngay thanh phác đao cùng xông thẳng vào.
Đang lúc do dự, một tên hán tử từ trong doanh trại đi ra, mồm đang chửi đổng, oán giận chính mình chơi đổ xúc xắc bị thu, không thể chơi đùa nữ nhân trước tiên, đi chưa được mấy bước, liền hướng ra ngoài tụt quần xuống, sau đó nhìn thấy đám người của Triệu Tiến dưới ánh lửa lờ mờ chiếu tới.
Y chỉ kịp kêu một câu.
- Có...
Đổng Băng Phong không hề do dự bắn một phát tên, một tên trúng vào mồm, xuyên ra sau gáy.
Triệu Tiến hét to một tiếng.
- Theo ta vào giết.
Mọi người hô lên đáp ứng, theo đó tản ra, nhằm vào doanh trại xông tới. Trong lúc tản ra, Triệu Tiến và các huynh đệ xông lên trước tiên, bởi vì khôi giáp của bọn họ phòng vệ chắc chắn nhất. Những người khác lần lượt xếp phía sau. Đám giang hồ đội Nội Vệ rõ ràng có chút rối loạn, cùng với chủ nhân xông lên chém giết, đương nhiên phải xông lên phía trước mới thể hiện lòng trung thành.
Nhưng nhìn thấy đám gia đinh của Triệu Tự Doanh đều thứ tự đi theo phía sau kia, bọn chúng mới biết là không được, đều ở đó làm theo.
Chỉ có Đinh Quân đến từ Thôn Đinh gia cầm đao liều chết xông lên trước, chưa đi được mấy bước liền bị người khác đẩy xuống phía sau, mãi không nhô lên được trên cùng.
Những con ngựa vòng ngoài đã bị kinh sợ tản ra, hí lên chạy lung tung. Bên trong doanh trại cũng có tiếng kêu sợ hãi và chửi rủa, cũng nhìn thấy có người hoảng sợ thất kinh nhảy dựng lên.
Trong doanh trại của đám người này có lều bạt, nhưng đều ở một bên, thưa thớt. Những người khác đều là tụ tập bên đống lửa, không ai có thể nghĩ được rằng trong bãi cỏ hoang này, sẽ có người tới giết thực sự tiến vào con đường này. Bọn chúng đều không ý thức được có người.
Người ở ngay vòng ngoài thật ra thuận tay sờ được tới đao, nhưng chưa kịp giơ lên, liền bị trường mâu của Triệu Tiến đâm xuyên qua người, trường đao của Trần Thăng vung lên, cũng đã nhìn thấy máu.
Đám gia đinh đi theo Triệu Tiến bọn họ ở phía sau cũng bắt đầu mở rộng ra hai bên, thành một trận tuyến áp sát lên.
Có người hét to lên.
- Cầm binh khí đánh lại bọn chúng.
Đám kẻ địch và lưu dân làm cướp này hoàn toàn không giống nhau, vừa mới giáp mặt, trong lúc chưa kịp phòng bị đã gục xuống mười mấy người. Những người khác lập tức chạy trốn ra xung quanh.
- Huynh đệ từ đâu tới? Bọn ta là hộ vệ của Phùng gia. Bây giờ dừng tay, sau này mới dễ gặp nhau.
- Phùng gia của Dương Châu hành xử ở đây, đừng nên không biết đến lợi hại.
Cùng với đó có người hô lên thân phận. Quả nhiên là đội nhân mã của Phùng gia. Cho dù vừa mới tiêu diệt cả một thôn, nhưng bọn họ căn bản không thèm để ý đến. Bởi vì đám dân thường này thuộc hạng các hộ lưu dân ẩn náu không nhìn thấy mặt trời.
Bọn họ chỉ biết, ở cả một vùng Giang Bắc Nam Trực Lệ này, danh tiếng của Phùng gia là tấm biển chữ vàng, mang đến nơi nào cũng dùng được. Người nào không để ý đến đều phải chịu đau khổ.
Hô thì hô, ra tay cũng không hề chậm. Nhưng đám kỵ binh của Phùng gia này căn bản không có cách nào áp sát kẻ thù. Bởi vì bọn Triệu Tiến từ lúc bắt đầu đã không hề dừng lại, liền một mạch đuổi theo chém giết.