Trong phòng vang lên vài tiếng nữ nhân gào khóc, cửa phòng đóng chặt đều bị mở ra, lại có một hán tử vừa lăn vừa bò chạy ra, vừa qua bậc cửa đã quỳ xuống dập đầu, khóc lóc xin tha mạng nói.
- Tiểu nhân không biết...
Triệu Tiến vốn chẳng tâm tình cho y cơ hội mở miệng, cánh tay nắm chặt phác đao vung lên chặt xuống. Người quỳ trên mặt đất kia không kịp nhận thấy điều gì, thân mình đã bị bổ ra làm hai rồi.
Giọng điệu Triệu Tiến lạnh lùng.
- Ta không muốn nói chuyện với bọn chó má.
Thu nạp lưu dân, Triệu Tiến có tâm ý của mình, ở một chỗ nào đó mà nói là vì lợi ích của bản thân, nhưng gốc gác bên trong lại là để cho người ta sống, cứu sống những lưu dân bị vây trong cảnh tuyệt vọng, hấp hối thoi thóp đáng thương này. Còn bọn giang hồ trộm cướp đó, lại cho lưu dân là lợn, là dê, là cá thịt bóc lột, đã không còn một chút tính người.
Thôn trang nhỏ này rất nhanh đã bị rửa sạch xong xuôi, mười mấy tặc phỉ Tề Mi Trại lưu ở bên này đều bị chém bay đầu, lại còn ba mươi mấy nữ nhân được cứu ra ngoài, so với đám lưu dân đều vô cùng thê thảm bên kia, các cô nàng bị chà đạp, hãm hiếp còn được ăn no.
Thủ cấp bị vứt đến trong rào chắn vây nhốt bọn lưu dân, tất cả người của Tề Mi Trại đều giống như vậy, đầu bị chặt xuống chất thành một đống, còn xác chết của chúng và thi thể của lưu dân tích chứa được thu dọn hỏa thiêu chung một chỗ tránh cho lúc đầu xuân sang năm nảy sinh ôn dịch.
Chỗ mấy trăm dặm cách chợ nô lệ Tề Mi Trại, bên cạnh quan đạo có mấy chục người cưỡi ngựa chờ đợi, bọn họ ở trên ngựa không ngừng xem chừng bốn phía. Những người này mặc áo bào da, mang theo đao thương, người nào người nấy đều có dáng vẻ hung thần ác sát, vừa nhìn cũng biết là xuất thân từ bọn mã tặc lục lâm.
Một đám hung thần ác sát này đứng ở ven đường, thương nhân, người đi đường qua lại đều hết sức hoảng sợ. Có một đám mấy chục người cưỡi ngựa đi ngang qua trước mặt bọn chúng đều phải cúi đầu khom lưng, e rằng bị để mắt tới. Đây khiến cho đám mã tặc này vô cùng đắc ý, nhìn dáng vẻ những lương dân, bá tánh phải nhận lấy sợ hãi đó, càng làm cho bọn chúng có chút hưng phấn.
Một tên hung thần ác sát quát lớn.
- Tin tức Dương gia các người rốt cuộc có chính xác hay không? Vừa sáng sớm đã réo gọi bọn huynh đệ sang đây. Bốn phía trước mắt ngay cả con thỏ cũng không có.
Một người trung niên cưỡi lừa dừng ở đằng trước sắc mặt trắng bệch, miễn cưỡng lộ ra nét tươi cười nói.
- Tin tức không kém, khẳng định phải đi ngang qua, khẳng định phải như thế.
Nói một nửa, một người đột nhiên đứng cao hơn ở trên ngựa, chỉ về phía xa xa hưng phấn nói.
- Tới rồi, nhìn cũng có mấy trăm.
- Thế nào lại ít như vậy.
- Bớt đi mấy lời thừa thãi. Bắt được người lập tức bán đi cũng có mười mấy lượng bạc. Cũng còn hơn ở nơi này hớp gió lạnh. Đi mau.
Mấy người hò hét một tiếng, thúc ngựa xông tới.còn người trung niên kia chẳng có cách nào đuổi theo kịp. Gã cũng không vội chạy theo, chỉ ra sức xoay đầu chạy về một phía khác. Con lừa sau khi chạy nhanh lên gã ở trên lưng lừa chắp tay nhỏ giọng niệm phật.
Bọn người cưỡi ngựa nhận ra mục tiêu vốn dĩ chẳng màn tới người dẫn đường đằng sau, từng người tự mình thúc ngựa như điên. Lưu dân cách đó không xa đi rất chậm, nhìn thấy bọn chúng chạy nhanh tới cũng không có chạy tản ra, đói khát không có khí lực, trốn cũng không thoát được, chỉ đành mặc cho số mệnh, bằng không chọc giận những người đuổi bắt này tới lúc đó còn phải nếm mùi đau khổ.
- Con mẹ chúng mày phải biết thật thà nghe lời ông nội chúng mày đây. Lúc đó còn có cơm vào miệng, bằng không ngay bây giờ làm thịt trong miệng sói.
Những lời này đều đã quen thuộc, bọn mã tặc thét to trong miệng, múa may binh khí cầm trong tay. Lưu dân quả nhiên không dám nhúc nhích, nao núng tụ thành một bầy.
Nhìn đại cục đã định, người cầm đầu đắc ý cười to.
- Ha ha, gia súc chó đẻ. Nhìn xem có cô nương nào không. Nếu như có tất cả vui vẻ trước chốc lát, sau đó bỏ riêng ra đem bán.
Một đám mã tặc cũng đều thả chậm bước chân thú cưỡi, nhích tới từng bước chậm rãi, dù sao ngồi ngựa cũng nhanh hơn đi bộ, cho dù có mấy tên chạy đi cũng đuổi theo bắt về được.
- Chúng nó hình như kéo theo gậy gộc, sao ngay cả túi đồ cũng không có?
- Đồ mặc trên người rất chỉnh tề. Không ổn.
Khoảng cách càng lúc càng gần nhìn ra chỗ không ổn, tuy rằng mặc y phục rách nát nhưng bên trong lại không lộ da thịt mà là áo bông. Hơn nữa lưu dân tuy nói cực kỳ khốn cùng nhưng thường thường đồ vụn vặt tùy thân không ít sao trong tay một đám người trước mắt này chỉ kéo theo đồ vật. Cách chừng chưa tới hai mươi bước, bọn chúng đã nhìn thấy trong đội ngũ "lưu dân" có người giương cung lắp tên.
- Không xong rồi.
Tiếng la này giống như là hiệu lệnh phát ra, cung tiễn trong "lưu dân" phóng ra vun vút, tiếng rít gào của mũi tên xé gió lập tức che đậy hết thảy mọi tiếng la hét.
Không tới hai mươi bước, người ở trên ngựa làm bia ngắm không nhỏ, bắn tên ra muốn không trúng quả thật là khó, lập tức mười mấy người trúng tên kêu thảm. Mấy chục tên mã tặc đó loạn thành một bầy.
Tên bắn ra xong, những "lưu dân" nao núng còng xuống kia lập tức thẳng người lên, gậy gộc kéo ngược đều xoay trở lại, đó không ngờ là trường mâu, chỉ có điều vẫn luôn kéo ở phía sau. Ai nấy đều hét vang, nâng trường mâu xông thẳng vào mã tặc.
Ngựa đã chậm lại, mặc dù mã tặc trên lưng ngựa liều mạng quất đánh hò hét nhưng trong lúc luống cuống muốn mau cũng không được, cộng thêm mười mấy thớt ngựa không có chủ nhân khống chế chạy loạn, trong chốc lát ngắn ngủi không có cách nào rời khỏi nơi này.
Nhưng lúc này, "lưu dân" nâng cao trường mâu tới rồi.
Trường mâu đâm thốc vào người trên ngựa, muốn đón đỡ thì lại một người đối mặt với hai thanh trường mâu hoặc nhiều hơn, nào chắn đỡ được nhiêu hồi, bị đâm ra mấy lỗ thủng phun máu kêu thảm ngã thẳng từ trên ngựa xuống.
- Là Dương gia.
- Lũ khốn Dương gia đáng chết.
Bọn mã tặc cũng kịp hiểu ra chuyện gì, từng người ở trên ngựa rống giận quát mắng, nhưng lúc này bọn chúng không có một tia dũng khí chém giết đối địch, chỉ muốn chạy trốn.
Đồng bọn bị trường mâu đâm thủng, kêu thảm ngã xuống, con ngựa dưới người mất đi khống chế cũng thành bình phong và che chắn ngắn ngủi cho bọn chúng. Bộ tốt cầm trường mâu đuổi tản ngựa cản trợ đi tấn công lần nữa đã không kịp nữa rồi. Có kẻ nóng vội ném luôn trường mâu trong tay ra ngoài, lại có mã tặc kêu thảm lộn nhào xuống. Nhưng những mã tặc vây ở bên ngoài vẫn thúc con vật cưỡi của mình chạy trốn.
Đám "lưu dân" kia đều là đi bộ, vốn dĩ đuổi không kịp người cưỡi ngựa bỏ trốn, chỉ có mười mấy tên cầm cung tiễn hô quát chạy tới, tiếp tục bắn tên. Lần này không được trăm phát trăm trúng, chỉ có năm, sáu kẻ bị bắn chết.
Bọn mã tặc đều đã bị dọa tan hồn táng đởm, một trận đối mặt vừa rồi, tiễn bắn mâu đâm đã nhắc nhở một nửa số người ở nơi này. Trong miệng bọn chúng hô quát muốn giết tuyệt người của Dương gia, nhưng cũng muốn chạy xa rồi không quay lại nữa. Có trời mới biết Dương gia ở nơi nào tìm tới những sát thần này, rõ ràng hung hãn đến mức như thế.