Sau khi cười xong, Triệu Tiến chỉ tay vào lưu dân bên trong rào chắn nói.
- Nhìn thấy không, đây là kết cục lưu lại ở Phượng Dương. May mắn thì còn được người mua về, ngẫm lại cũng còn tốt hơn so với nơi này phải không?
Vương Triệu Tĩnh thở dài, có chút biến đổi sắc mặt nói.
- Đại ca, không ngờ rằng cuộc sống dân chúng thê thảm như thế, đây chính là thời thế thái bình à.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Đúng vậy đấy. Đại Minh nhiều châu phủ như vậy, dân đen hèn mọn đầy ra đấy không có dính dáng đến đại cục. Song hiện tại xem ra cũng chỉ có Triệu Tự Doanh chúng ta mới cho bọn họ cơm no thái bình được.
Nghe thấy những lời này của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh chấn động, nhận ra Triệu Tiến chỉ đang nói lưu dân ở trong rào chắn, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Triệu Tiến trước khi sắp đi cố ý dặn dò.
- Nhớ rõ mỗi người chỉ đưa cho nửa miếng bánh bột. Ai muốn làm loạn cướp đoạt lập tức giết phắt đi.
Trên xe ngựa bọn họ mang tới chất đầy bánh bột bằng cao lương, cỏ dại và gạo cám trộn lẫn lúc này phát đến trong tay lưu dân. Ở trong rào chắn, lưu dân nhiều nhất chỉ được uống mấy ngụm nước bẩn, trên thân người có lẽ giấu riêng một chút thức ăn, sau khi ăn xong chỉ cảm thấy đói không chịu nổi, rất nhiều người đều rơi vào cảnh hấp hối thoi thóp. Từng miếng bánh bột phát ra, rất nhiều người lập tức đánh nhau cướp đoạt.
Đừng nhìn Triệu Tự Doanh là bọn kéo tới cứu người, lúc giữ cho ổn định không mảy may nương tay, trường mâu trong tay bổ xuống đầu xuống mặt, kẻ nào còn không nghe lời lập tức giết ngay.
Người Dương gia và Uông gia ở Túc Châu hôm nay đều tập hợp không ít tay chân lại đây, còn cho rằng phải đối đãi tử tế với bọn lưu dân, ai dè Triệu Tự Doanh ra tay cũng ác ôn như vậy, người nào người nấy nhìn liu cả lưỡi. Lúc xuống tay không thèm nương tay cũng phải chịu nhiều thiệt thời mới ổn định được cục diện.
Sở dĩ cố ý dặn dò cái này là vì thời điểm cứu tế nạn dân ở Từ Châu đã từng thấy qua. Nạn dân đói lâu ngày một lần ăn ngốn, ăn ngáo rất dễ dàng đột tử. Lúc mới đầu còn cho rằng là no mà chết về sau nhận ra không có can hệ gì. Cho nên mới đầu tiên chỉ cho bọn họ ăn một chút, trong bụng có chút ít thứ gì đó chống đỡ đi đường là đủ rồi, đi thôn trang bên kia còn có cháo nóng, canh thịt vân vân.
An bài xong bên này, lưu lại ở đó một liên đội của Cát Hương, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều lên ngựa. Uông gia cũng có người cưỡi ngựa vội vàng lại đây, dẫn đường chạy gấp hướng về một phía khác, Triệu Tự Doanh bên này tổng cộng cũng có hai mươi người cưỡi ngựa.
Không chạy bao lâu, đã đến chỗ lần này muốn tới, là một thôn trang nhỏ hơn trăm hộ dân, nơi này đã bị hơn trăm kỵ binh vây chặt, nhìn cũng thấy được bên trong có mấy căn nhà tương đối chỉnh tề, ở đầu tường không ngừng có người thò đầu ra dòm ngó.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cưỡi ngựa tới gần, lại nhìn thấy Đổng Băng Phong đang chỉ huy đội nhân mã phía ngoài. Sau khi tới gần còn nghe thấy bên trong có người hét to.
- Bằng hữu từ nơi nào tới, chúng ta hết thảy đều thương lượng được. Ngân lượng, nữ nhân nơi này đều có, muốn lấy hết thì cứ lấy đi.
Đổng Băng Phong mở lời dò hỏi.
- Đại ca, mấy vị đầu mục, mười mấy gã hộ vệ đều bị vây ở bên trong đó, một mống cũng không có thoát khỏi. Chúng ta xử trí thế nào đây?
Triệu Tiến xoay người xuống ngựa, lập tức có người cầm đến một bộ khôi giáp chỉnh tề giúp hắn mặc lên, vừa mặc giáp vừa mở miệng nói.
- Còn xử trí thế nào nữa. Xông vào giết sạch toàn bộ. Phải nhanh chóng. Hôm nay không chỉ riêng gì một nhà này.
Đổng Băng Phong gật đầu ra chiều hiểu ý, quay đầu thét to hạ lệnh, ngoại trừ hai đội ở trên ngựa, người khác đều xuống ngựa. Trên người Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Đổng Băng Phong đều mặc khôi giáp trọn bộ. Trang đinh Uông gia bảo dẫn đường nhìn thấy một bộ binh giáp tề chỉnh này, mí mắt giật giật. Cho dù là quan binh cũng không có nhìn thấy đầy đủ như thế.
Kỵ binh vây chặt thôn làng thì đơn giản, thật muốn công phá cứng rắn tất phải xuống ngựa. Xung quanh đây ngay cả kiếm lấy một cây gỗ to đáng để chặt xuống cũng không có, chỉ còn cách xông vào một căn nhà hoang phế lùng sục lấy ra được một cây cột gỗ coi như đủ thô to, có người giương cung lắp tên đi theo ở bên cạnh, hò hét xông về hướng một căn nhà.
Thấy có kẻ ở trên đầu tường ghé mắt nhìn ra, bên này lập tức một mũi tên bắn vào, sau đó không dám ló đầu ra nữa.
- Các vị hảo hán bên ngoài...
Lời này bên trong hô được một nửa, mọi người nâng cột gỗ hợp lực nện vào trên cổng. Vốn chỉ là căn trạch viện tầm thường, người Tề Mi Trại trước giờ không từng nghĩ tới phòng bị gì cả, lúc bấy giờ nhiều nhất cũng chỉ đứng sát vào cửa. Nhưng như thế làm sao chặn được hợp lực xông phá, một đòn này ngay cả khung cửa cũng bị nện văng bay đi rồi.
Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến theo sát ở bên cạnh ngay trước lúc đó đã vọt tới, Triệu Tiến đổi lấy thanh phác đao do chính Triệu Tự Doanh rèn đúc, Vương Triệu Tĩnh vẫn cầm kiếm như trước, còn Đổng Băng Phong lại là một cây đoản mâu.
Cũng không phải chủ tướng vào chỗ nguy hiểm gì, mà là ba người bọn họ phòng ngự tuyệt hảo, võ nghệ cao nhất, xung phong ở đằng trước hiểm nguy ngược lại là nhỏ nhất, hiệu nghiệm cũng là lớn nhất.
Trong sân có bốn hán tử, trong tay cũng cầm phác đao hoặc là nhạn linh đao, một người trong đó trên người lại còn mang lấy nửa bộ tỏa tử giáp, đáng tiếc dáng vẻ người nào người nấy sắc mặt xanh trắng, vành mắt thâm quầng, không biết những tháng ngày qua hoang dâm phóng túng tới mức nào.
Vừa nhìn thấy ba người như thùng sắc cứng rắn xông vào, còn nghĩ tới mấy trăm tinh binh ở ngoài kia, bọn họ nào còn chiến ý gì. Người mặc giáp kia vừa tiến lên đã mở miệng hô.
- Có phải hiểu lầm gì chăng. Có...
Triệu Tiến vốn dĩ cũng chẳng màn bận tâm y nói gì, phác đao cầm trong tay giống như cầm mâu, sải bước đâm thẳng tới. Hán tử kia miễn cưỡng lùi về phía sau một bước, thân mình lảo đảo muốn ngã chưa có đứng vững. Không đợi y kịp có cử động gì kế tiếp, phác đao của Triệu Tiến đã đâm vào bụng của y, thuận thế vừa xoay vừa chọt vào, bụng bị mổ ra, tỏa tử giáp gì kia cũng coi như chẳng dùng vào đâu.
Một người bên cạnh ngay cả dũng khí thừa cơ bổ đao chém giết cũng không có, ngược lại là muốn xoay người chạy trốn. Triệu Tiến nào sẽ cho chúng cơ hội này, trở tay vung đao, một đao chém trúng cổ.
Vương Triệu Tĩnh cũng đã rút ra mũi kiếm sắc bén từ trên xác người, còn đoản mâu của Đổng Băng Phong còn dính ở trong cổ họng một kẻ khác. Chỉ trong một chiêu ngắn ngủi, bốn kẻ trong sân đã rồi đời, kỵ binh đằng sau cũng đã tràn vào. Triệu Tiến quay đầu nhìn, mở miệng hạ lệnh nói.
- Hò hét bảo người trong phòng ra ngoài. Nếu như không còn ai lập tức phóng hỏa.
Người phía sau lớn tiếng dạ rang, tiến vào trong phòng không giống tiến vào trong sân. Trong phòng rất dễ dàng ẩn núp, binh sĩ Triệu Tự Doanh vội vàng không kịp đề phòng cũng rất dễ dàng xảy ra thương vong, không đáng vì những tên tạp chủng này bận tâm nhiều như vậy, hỏa thiêu sạch sẽ là gọn gàng nhất.