Triệu Tiến đang xuất thần mơ màng sửng sốt, nhìn sang lại nhận ra mẫu thân Hà Thúy Hoa đang lau nước mắt. Mẫu thân rất ít khi rơi lệ, nhưng mấy năm nay số lần khóc càng ngày càng nhiều hơn.
Hà Thúy Hoa vừa lau nước mắt vừa nói.
- Tiểu Tiến vốn rằng không ở nhà. Nay được cùng một nhà, thì càng lúc càng cách xa.
Triệu Chấn Đường nóng giận đến phải vỗ bàn, nhưng cánh tay lại không tiện, chỉ hậm hực nói.
- Bà nói bậy bạ gì đó, cách nơi này có mấy mươi dặm, đi tới đi lui rất thuận tiện, muốn nhìn lúc nào mà không nhìn được. Ngày mai chính là ngày đại hỷ, bà lại ở nơi này ủ rũ.
Hà Thúy Hoa cự lại không ngừng oán giận chì chiết.
- Nhìn cái gì, tiểu Tiến ở bên đó hơn nửa năm rồi, vài lần về thành kia tôi thà rằng nói không về thì hơn. Đợi khi thành thân, nói không chừng càng bận rộn không ngừng. Đứa con dâu kia của chúng ta cũng là không bớt được mối lo. Ông còn trông cậy nó hiếu kính cha mẹ chồng sao.
Sắc mặt Triệu Chấn Đường căng cứng, muốn nói điều gì, cuối cùng lại đành thở dài một tiếng nói.
- Tiền đồ của tiểu Tiến đều trọng yếu hơn hết thảy. Đứa con dâu chưa qua cửa kia sẽ trợ giúp một tay với tiểu Tiến. Tìm người hiếu kính hầu hạ còn không dễ lắm ru. Vẩy tiền ra cửa, không biết bao nhiêu người tới dập đầu.
Triệu Tiến cũng không biết tiếp lời thế nào, chỉ đành đứng đó giọng điệu khô cứng nói.
- Cha, mẹ, hài nhi mấy năm nay quả là bề bộn. Mọi việc đều còn chưa có xong. Đợi đứng vững gót chân, cả nhà chúng ta lại được ở cùng nhau. Hiện giờ tách ra lại rất an toàn, không dễ dàng gặp chuyện không may.
Hà Thúy Hoa cũng không nói tiếp, lau xong nước mắt mới nói.
- Con đi ngủ sớm chút, ngày mai còn phải dậy sớm, mẹ và cha con thường lúc này cũng ngủ rồi.
Con cái thành gia lập nghiệp đã coi như tách riêng ra, mặc dù Đại Minh coi trọng mấy đời một nhà, nhưng Triệu Tiến từ nhỏ đã tự lập, hiện giờ lại tự mình đi ra bên ngoài, số lần về nhà không nhiều. Sau lần thành thân này lại khiến cho phụ mẫu cảm thấy cách nhau càng xa. Loại cảm giác này Triệu Tiến hiểu được, nhưng không có cách nào lý giải. Trước mắt tầm vóc Triệu Tự Doanh vốn dĩ không cách nào ở lại trong thành, mà trong thành lại là ở ngay giữa Từ Châu, cần có phụ thân của mình giúp đỡ chăm sóc. Vì sự nghiệp, đây quả thật là tiến thoái lưỡng nan.
Triệu Tiến vẫn luôn ngủ rất ngon, cả đêm nay lại lăn qua lộn lại ngủ không được, không biết có phải bởi vì hôm sau đã thành thân hay là bởi vì buổi tối tâm tình phụ mẫu không vui vẻ.
Ngày hai tháng mười lúc trời tờ mờ sáng, Triệu gia đã bắt đầu bận rộn, mặc dù trong nhà chỉ có một nhà ba người và bốn tôi tớ. Ngoài cổng sớm đã có đại đội nhân mã đứng chờ. Cổng sân vừa mở, tất cả đều đổ xô kéo vào, cũng bao gồm bọn huynh đệ mặc y phục lỗng lẫy, mọi người cũng nói cười hỉ hả, vui sướng hớn hở.
Luyện võ tất nhiên không cần luyện rồi, Triệu Tiến bên đó tay chân luống cuống thay áo tân lang. Hắn làm chủ mọi việc khó có lúc được mọi người bố trí như nay, tất cả đều cảm thấy thú vị, ngay cả Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa tối qua còn tâm tình không vui vẻ cũng cười ha hả.
Mặc vào y phục tân lang, một gã võ phu ăn vận trở thành quan văn, Như Huệ và Trần Thăng rỉ tai mấy câu, bên đó lại cởi áo cưới ra sau khi mặc thêm một tầng giáp mềm, đoản đao tất nhiên là không rời khỏi người được, cẩn thận là hơn.
Tuấn mã treo dãi lụa hồng cũng đợi ở trước cửa, đây là đám thương nhân buôn trâu ngựa Vương Tự Dương kia đã sắp sẵn từ sớm. Từ gia bên kia cũng đã từ sáng sớm có người sang thông tri chú rễ mới bên này đã sửa soạn xong.
Triệu Tiến vừa lên ngựa, Trần Thăng và Lưu Dũng ra hiệu bằng tay với mấy người trước sau, lập tức có người chạy như bay ra ngoài. Hiện giờ gia đinh Triệu Tự Doanh trong thành Từ Châu có chừng sáu trăm người, người các mặt điều động tới vượt quá ngàn. Trong ngày đại hỷ này, cho dù là nha môn Tri châu hay là bên phía Tham tướng đều mở một mắt nhắm một mắt.
Những người đó chạy đi ra, sau chốc lát, bọn huynh đệ cũng đã lên ngựa, một đám nhân mã cũng lên ngựa, tất cả đều mặc y phục mới cùng một màu, có vẻ tràn trề tinh thần. Đám người vây ở xung quanh Triệu Tiến lúc này mới chậm chậm đi về phía trước.
Mỗi một con đường đằng trước Triệu Tiến đi qua đều có người gác. Gia đinh Triệu Tự Doanh, sai dịch nha môn còn có lưu manh thành này, chỉ có dân chúng đứng ở trước cửa nhà mình mới xem được náo nhiệt, người trên đường hết thảy đều không cho.
Mặc dù như vậy, bá tính Từ Châu vẫn nhiệt tình như trước không thuyên giảm. Đại đội Triệu Tiến đón dâu vừa qua trước cửa, nghe thấy thanh âm tiếng chiêng trống khua vang, già trẻ cả nhà đã tràn cả ngoài rồi. Đội ngũ Triệu Tiến khuôn phép nghiêm ngặt thì mặc kệ nghiêm ngặt, nhưng ra tay lại rất hào phóng, không ngừng vẩy ra hai bên đường tiền đồng mới tinh còn có bánh ngọt thơm phưng phất, làm cho ven đường không ngừng có người đi theo tranh đoạt.
Nghiêm chỉnh mà nói hôn sự này cách làm cũng không hợp khuôn phép lễ nghĩa, tuy nhiên Triệu gia Từ gia đều chỉ cầu sao cho thuận tiện, cộng thêm thế lực hai nhà họ cũng không người nào dám mở miệng bàn luận xằng bậy. Sản nghiệp Từ gia ở trong thành cách Triệu gia cũng không xa. Chiếu theo tân lang tới bên này đằng gái phải cản ngăn chút ít, chẳng hạn như xuất ra một số đề mục làm khó dễ, hoặc là lừa bịp chút ngân lượng. Đây đều là tục lễ vui đùa tăng thêm cảnh vui mừng. Nhưng trong số con cháu Từ gia không ai dám ngăn Triệu Tiến, nhìn tân lang mặc áo bào đỏ và bọn người trẻ tuổi cao lớn nhanh nhẹn dũng mãnh đằng sau lưng kia, chân cẳng bọn con cháu Từ gia đó đều mềm nhũn cả rồi, khom lưng cười lấy lệ để cho người ta đi vào.
Quy củ bên trong cũng theo tập tục, không qua bao lâu, Từ Trân Trân đầu đội khăn che đi ra sân lên kiệu. Trước khi lên kiệu, gia chủ Từ gia Từ Bản Vinh không nỡ nhìn thấy cảnh này rơi mấy giọt nước mắt, thiếu gia Từ Hậu Sinh khóc hô đuổi theo ra trước cổng, nói không cho tỷ tỷ đi.
Từ Trân Trân an ủi rất thẳng thừng.
- Đứa em ngốc nghếch khóc cái gì. Tỷ tỷ đi mấy bước dạo con phố bên ngoài, chốc lát đã gặp lại nhau rồi.
Một đám người nghe thấy thế sắc mặt nhiều ít có chút kỳ quái. Khuê nữ lấy chồng, như thế nào cũng phải nhỏ ra hai giọt nước mắt, tỏ vẻ thiết tha, nhưng vị đại tiểu thư này lại rất chân thật. Từ Hậu Sinh đứng lại nín khóc mỉm cười, Từ Trân Trân vuốt đầu nó, tự mình lên kiệu.
Đợi lúc quay trở về, lại phải khua chiêng gõ trống. Bá tính ven hai bên đường vừa mới quay đầu đi đều sửng sốt xoay ngược lại, thầm nghĩ đón dâu kiểu gì thật là quá nhanh đi mà, có phải là có nhà nào khác hay không. Vừa nhìn thấy chính là Triệu Tiến đón tân nương quay về, bên cạnh kiệu hoa kia còn có nha hoàn đi theo, tựu chung là sai không được.
- Dòng dõi cao quý như vậy, gia đình to như vậy, sao cổ quái như thế.
Cũng có người nói ra mấy câu lập tức có mấy ánh mắt hung ác nhìn sang, lập tức không dám nói nữa.