Bọn chúng đều là những người được sủng ái trong nội viện này, có người muội muội còn là tiểu thiếp thân ái của Khổng Cửu Anh, có kẻ bản thân chính là khế đệ* của Khổng Cửu Anh.
(Kết nghĩa anh em do hợp tính hợp tình, cũng có thể là huynh đệ quen biết nhau trên chiếu rượu.)
- Đại lão gia, đây là chỗ ở của Khổng lão tặc
Trên mặt Tiểu Chung là nụ cười tràn đầy khoái trá.
Buổi tối, Khổng Cửu Anh không biết sẽ ngủ ở đâu nhưng cũng sẽ không rời khỏi mấy chỗ này, sau khi tiểu Chung cầm chủy thủ giết chết hai người liền hỏi được nơi chốn.
Trước mặt là một căn viện thực thông dụng của một gia đình phú quý, không những có đủ loại hoa cỏ mà một số vật dụng bài trí của nó còn lộ ra mấy phần lịch sự tao nhã, chẳng qua chúng chẳng có chút sức phòng hộ nào.
Khổng Cửu Anh từng cưới hai bà vợ, tiểu thiếp bảy tám vị, còn có không biết bao nhiêu nha hoàn không có danh phận, thậm chí gã cũng tư đồng không ít nữ nhân đã có chồng ở trong thôn trang.
Bất quá gã giờ cũng đã hơn năm mươi tuổi, thân thể tuy rằng cường tráng, nhưng tinh thần cũng đã không được như trước. Hơn nữa gã cũng niệm tình cũ hơn trước nhiều, không còn đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, chỉ một lòng một dạ với mấy người trong nhà này, tiểu thiếp thứ tám và thứ chín nhỏ tuổi nhất liền được gã cưng chiều nhất.
Khổng Cửu Anh biết đến Triệu Tiến, cũng thán phục cùng ngạc nhiên vì càng lúc càng lớn mạnh của người trẻ tuổi này, tuy nhiên gã cũng không cho rằng đối phương là một uy hiếp đối với gã. Nói thẳng ra thì giữa hai bên còn cách nhau một dòng Hoàng Hà đấy, đám trẻ tuổi kia chẳng lẽ còn sẽ sang đây sao.
Rượu trắng của Triệu Tiến bán rất chạy, Khổng Cửu Anh dĩ nhiên cũng đỏ mắt thèm thuồng. Loại rượu kia gã cũng uống qua, hiện tại mỗi ngày đều không thể thiếu, gã lẽ dĩ nhiên cũng biết loại rượu trắng này chắc chắn bán được một giá cao, nắm được vào tay đó là một mối lợi lớn ngút trời.
Nhưng trong sáng trong tối ra tay vài lần đều không chiếm được chỗ tốt, Khổng Cửu Anh cũng không cảm thấy mất mặt. Thật ra, bản thân gã cảm thấy mình thu món lợi bên Khổng Gia Trang này cũng đã đủ rồi, không cần thiết mỗi khối thịt béo để ở bên mép đều phải nuốt vào. Nhưng gã cũng sẽ không ngừng đi nếm thử, chỉ cần có cơ hội gã liền sẽ không bỏ qua, nếu không có, cứ duy trì liên tục như thế này cũng không phải không tiếp nhận được.
Không ai dám nói với Khổng Cửu Anh gã đã già rồi, càng ngày càng chấp nhận với hiện tại, không còn tinh thần muốn cùng người chém giết nữa. Ba đứa con trai của Khổng Cửu Anh chỉ có lão đại còn hiểu chút gươm đao, hai tên còn lại, một tên thích giả làm văn sĩ, một tên thuần túy chính là ăn chơi trác táng. Khổng Cửu Anh cảm thấy thế cũng rất tốt, gã đã làm ra một phần gia nghiệp như vậy rồi thì cần gì phải đánh đánh giết giết nữa cơ chứ, cứ hưởng thụ cho thật sung sướng là được.
Gần nhất, điều duy nhất khiến cho gã cảm thấy bị uy hiếp chính là lúc Triệu Tiến cầu thân với Từ Trân Trân. Triệu gia và Từ gia liên thủ, ngay sau đó sẽ uy hiếp được Khổng Gia Trang rồi. Hơn nữa Khổng Cửu Anh vẫn muốn mưu đồ Từ gia, lấy nhỏ ăn lớn, lấy rắn nuốt voi, chỉ cần bắt được thì đó chính là cơ nghiệp gia truyền.
Thủ hạ Phó Sở Xuyên ra một chủ ý rất hợp với ý gã, cứ việc tuổi của Từ Trân Trân này còn lớn hơn tiểu thiếp thứ chín của gã ba tuổi, nghe nói còn có bàn chân to nhưng khi cưới nàng ta về nhà thì gã liền có cớ để nhúng tay vào Từ gia. Hơn nữa trong Từ gia đã sớm có người thông đồng với gã rồi, đến lúc đó nội ứng ngoại hợp khẳng định thỏa đáng.
Hơn nữa Triệu Tiến bên kia còn cách nơi đây một dòng sông Hoàng Hà, đánh xong lưu dân hắn khẳng định sẽ nguyên khí đại thương, cần có thời gian để nghỉ ngơi và chỉnh đốn. Mà gã bên này thì mấy trăm nhân mã, bất cứ lúc nào cũng sang bên phía Từ gia được. Phó Sở Xuyên đi qua cầu hôn, đáp ứng thì tốt, mà không đáp ứng cũng không sao, nhân mã xông qua, nữ nhân kia khẳng định phải ngoan ngoãn gả lại đây.
Cũng không phải không có phiền toái. Sau khi tiểu thiếp thứ tám và thứ chín nghe được tin tức đó liền mỗi ngày khóc quấy không ngừng. Nếu là trước đây, Khổng Cửu Anh sẽ lập tức cho ngay một bạt tai, nhưng bây giờ gã lại không nỡ làm thế. Gã đành phải ở lại phòng hai vị này thêm mấy đêm, ban đêm cũng không cách nào không hiển lộ chân lí càng già càng dẻo dai một phen.
Già rồi cuối cùng là già rồi, buổi tối lăn qua lăn lại, ban ngày liền dậy không nổi, năm đó lúc ngoài viện có người đi lại, Khổng Cửu Anh đang ngủ say đều lập tức tỉnh lại đề phòng, nhưng bây giờ gã đang nằm trên giường lại phải được tiểu thiếp thứ tám đánh thức.
- Lão gia, bên… Bên ngoài…
Khổng Cửu Anh còn buồn ngủ nên chưa hiểu ra được điều gì đã thấy vẻ mặt hoảng sợ muốn chết của tiểu thiếp rồi.
Bên ngoài rất huyên náo, bên ngoài có tiếng la khóc. Khổng Cửu Anh rốt cục cũng đã nghe thấy, đây là xuất hiện chuyện gì rồi đấy? Gã bật người ngồi dậy, nhưng cử động này làm cho thắt lưng của gã co rút đau đớn một phen, suýt nữa lại ngã vật xuống giường.
Thân thể đã lâu không có luyện võ nên bắp thịt từ trên xuống đều thật không xong, Khổng Cửu Anh cắn răng chống đỡ đứng lên. Thân thể tiểu thiếp đang ngồi bên cạnh không ngừng run rẩy, nàng lắp bắp nói.
- Lão gia, làm sao bây giờ?
Động tĩnh này không giống như là nội trang ngoại trang tự gây hoạ rồi đánh đấm lẫn nhau, chỉ sợ là đã thật sự xảy ra chuyện lớn. Mấy chục năm dạn dầy gió sương làm cho Khổng Cửu Anh còn không có làm ra phán đoán sai lầm. Bây giờ gã còn phân rõ được nặng nhẹ. Không để ý tới tiểu thiếp thứ tám xưa nay được sủng ái đang khóc lóc kể lể, Khổng Cửu Anh giơ tay đẩy người ra, sau đó nhảy ngay xuống giường, giơ tay phải đi sờ soạng dưới giường.
Sờ soạng mấy cái vẫn không thấy, Khổng Cửu Anh sửng sốt, lập tức rống to với tiểu thiếp đang ngồi trên giường.
- Thanh đao ta để chỗ này đâu?
- Tiên sinh nói binh khí không tốt, đặt trong phòng gây trở ngại chủ nhân, nên thiếp liền… Liền…
Nàng bên này nói còn chưa dứt lời, ngoài phòng liền truyền đến tiếng chân rơi xuống đất lúc trèo qua tường. Tiếp đó là thanh âm then cửa bị rút ra, tiếng bước chân dồn dập vang lên, có người kích động hô to.
- Khổng lão tặc ở ngay chỗ này.
Tiểu thiếp thứ tám hét lên một tiếng, ngọ nguậy cố gắng co rút vào phía trong giường. Thân thể Khổng Cửu Anh cứng ngắc tại chỗ. Năm đó, căn cơ thân thể gã vô cùng tốt, cứ việc mấy năm nay tửu sắc quá độ, sống lưng gã lại vẫn cứ thẳng thóm như cũ, lúc này lại đột nhiên còng xuống rất nhiều. Tuy nhiên không quá bao lâu, Khổng Cửu Anh chống tay chậm rãi đứng lên, không để ý tới tiểu thiếp đang khóc hô ở phía sau, gã tự mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Trời ngược lại đã sáng nhưng mặt trời còn chưa có xuất hiện, mùi khói của cây cỏ và phân ngựa cùng những thứ khác hòa trộn lung tung lộn xộn vào nhau bay vào. Khổng Cửu Anh đứng ở trên bậc thang có chút sững sờ, gã nhìn từng gương mặt hoặc là hưng phấn hoặc là lãnh đạm ở trong sân, ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu gã chính là.
- Những người này tới sớm như vậy…
- Các ngươi…
Sau khi nói ra như thế, thanh âm của Khổng Cửu Anh liền nghẹn ngào đến mức nói không nên lời. Gã lại hít một hơi thật sâu, nói tiếp.
- Các ngươi là ai?