Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh cũng kịp thời hiểu ra vài thứ.
- Chẳng lẽ chính là Lý Tam Tài?
Vương Hữu Sơn gật đầu, thản nhiên nói ra.
- Lý gia hắn làm ăn lớn nhờ tào vận, không có coi sóc thuế, hàng hóa nhà hắn đi lại các nơi không cần nộp thuế, không có coi sóc mỏ, hắn mua vào giá thấp rồi bán ra giá cao, hàng hóa thông hành các nơi. Con nghĩ kỹ xem, hắn làm tuần phủ Phượng Dương bất quá là sự tình của mười năm trước, các nơi Giang Bắc so với trước kia, so với hiện tại có gì khác hay không, tốt hơn hay là tệ hơn?
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói.
- Chỉ sợ còn là tệ hơn.
Vương Hữu Sơn lại mỉm cười, thản nhiên nói.
- Những người nào bảo đó là tốt, con cũng có lẽ đoán ra được, không phải là những người muốn trốn thuế sao, không phải là những kẻ được tiếng cao quý muốn làm lợi cho bản thân sao. Vương gia chúng ta đời đời ở Từ Châu, đối với hết thảy mọi chuyện ở Hoài Bắc, Giang Bắc đều rất rõ ràng. Năm đó Lý Tam Tài làm ra được tiếng tăm cũng đắc tội không ít người. Lần này cha trở về kinh sư, tám chính phần mười vẫn làm gián quan. Cha lại không phải là người của Đông Lâm, hắn sợ một số chuyện xưa bị khơi ra nên mới lên tiếng trước.
Nghe xong điều này, nét mặt của Vương Triệu Tĩnh có chút cổ quái. Cái gọi là quyền quý ngay thẳng không ngờ cũng xấu xa như vậy sao? So ra với đám hoạn quan, chẳng phải đều là một đám người kiếm tiền rồi bị chửi sao, mà bọn họ kiếm tiền còn muốn có thanh danh tốt, ngẫm lại thực sự buồn cười.
Vương Hữu Sơn cảm thán nói.
- Năm ngàn lượng này chỉ là khoản đầu tiên. Nếu chuyến đi này của cha hết thảy đều thuận lợi, hẳn là sẽ còn lần tiếp theo. Đều nói Lý gia là thương gia đứng đầu Thông Châu, tập hợp mấy trăm vạn thân gia*, xem bút tích này thật đúng là không giả.
(người cùng phe cánh hoặc gốc gác cùng quê cùng họ cũng có thể là từng giúp đỡ kết giao, thân thiết như ruột thịt)
Đến lúc này, Vương Triệu Tĩnh mới kịp nhận ra, liền vội vàng khom người nói.
- Cha lần này đi kinh sư, chỗ phải dùng tiền khẳng định rất nhiều. Con ở Từ Châu này không cần dùng gì đến tiền, mặc dù phải dùng đến cũng không thiếu chỗ để lấy. Chỗ này cha hãy mang theo đi.
Vương Hữu Sơn lắc đầu nói.
- Các con có nhiều chỗ phải dùng bạc, hãy giữ lại đi. Cha năm đó từ quan, trên người vẫn còn món nợ thân tình lớn, lần này trở về cần phải đòi lại.
Lúc ấy, Vương Hữu Sơn từ quan khi đang trên đỉnh vinh quang để lại cho người cùng phe cánh một chức vị trống, đây là một ân tình lớn. Nếu như vẫn nhàn cư ở nhà thì không có gì để nói, nhưng lần này trở lại, hơn nữa lại có chức vị quan trọng chờ sẵn, những người này sẽ chủ động tìm tới để báo đáp.
Không quá giống các nhà khác, Vương Hữu Sơn một mực giảng giải cho Vương Triệu Tĩnh những chiêu trò của quan trường, cho nên Vương Triệu Tĩnh nghe hiểu toàn bộ.
Vương Triệu Tĩnh lúc này lại đột nhiên nghĩ đến chuyện khác. Y trịnh trọng khom người hỏi.
- Phụ thân, vừa rồi cha nói về chuyện coi sóc thuế, coi sóc mỏ, phải chăng là muốn ám chỉ việc con hiện giờ đang làm. Triệu Tự Doanh cũng là tự mình trở thành một thể, nếu như lâu dài xem ra...
Nói tới đây, trên mặt Vương Hữu Sơn đã không còn nét tươi cười, nhìn Vương Triệu Tĩnh thở dài, có chút tiếc hận, trầm giọng nói.
- Ngày đó cha bãi quan về quê, lúc ấy tâm tình không vững, nghĩ đến rất nhiều thứ, ôm lòng nghi ngờ không khỏi quá nặng, lại khiến cho con dưỡng thành thói quen này. Đây là cái sai của cha.
- Phụ thân.
Vương Hữu Sơn cũng nói rất trịnh trọng.
- Con năm nay đỗ cử nhân, muốn thì ra làm quan chỗ nào cũng được, coi như là đã trưởng thành, chuyện của mình phải tự mình suy xét. Đúng sai là một chuyện, lợi hại là một chuyện, rơi vào mình lại là chuyện khác. Kẻ làm cha đây không có gì để nói, cũng không ẩn ý gì, cần phải làm thế nào thì con tự mình làm, tự mình lựa chọn.
Nói đến đây, Vương Triệu Tĩnh cũng chỉ khom người thi lễ.
Cả đêm đó, Vương Triệu Tĩnh mất ngủ, trong phòng cũng không thắp đèn, chỉ ngồi ngẩn người bên giường. Đẳng cấp như Lý Tam Tài đứng đầu Đông Lâm, danh vọng cao ngất trong đám quan quyền, lại hiểu biết về sưu thuế như thế, trong thời điểm thế này không ngờ lại không để ý trong đục, chi ra một khoản tiền lớn. Dưới đã không còn để ý đến vương pháp, trên cũng là một đám làm loạn. Nghĩ đến đây, Vương Triệu Tĩnh giật mình một cái, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, đối với chuyện của Triệu Tự Doanh, cha mình chưa bao giờ ngăn lại hoặc khuyên can, không bao giờ nói một câu để mình rút ra hoặc là phân rõ giới hạn, chỉ có bản thân mình đã và đang không ngừng cân nhắc nặng nhẹ, lợi hại, rút khỏi hay tham gia, chẳng lẽ…
Không biết vì sao, nghĩ đến chỗ rắc rối này, Vương Triệu Tĩnh ngược lại ngủ được rất ngon. Đêm nay giấc ngủ có hương vị vô cùng ngọt ngào khác ngày thường.
Thanh thế lần rời đi này của Vương Hữu Sơn lại càng lớn. Quan viên, thân sỹ Từ Châu tiễn đưa tới tận chỗ giáp ranh của Từ Châu và phủ Hoài An. Quan viên không được ra khỏi địa phận mình quản hạt, còn các thân sỹ tiếp tục đưa tiễn. Bi Châu bên kia tiếp tục nghênh đón, long trọng, náo nhiệt cung kính tiễn Vương Hữu Sơn hồi kinh nhậm chức.
Còn trên phố phường cũng như trong giang hồ của Từ Châu, tất cả mọi người đều biết Triệu Tự Doanh tuyển mộ người làm việc, đòi hỏi là phải có người nhà, quen thuộc đường ở Phượng Dương và Từ Châu, thân thủ tốt. Làm gì thì mọi người không biết, chỉ biết là những người tham gia đều trước tiên là đưa người trong nhà đến gần kề Hà Gia Trang hoặc là vào bên trong thành Từ Châu.
Những người lăn lộn giang hồ, ngoại trừ những loại đầu mục có cục diện, có địa bàn, còn lại thì cũng đều là ngày qua ngày chịu cực khổ. Lúc có tiền thì thống khoái vài ngày, lúc hết tiền cũng phải thắt lưng buộc bụng, hơn nữa là phải sống trên lưỡi đao ngọn mác, không nói chính xác được lúc nào thì giao thiệp là ở bên ngoài, người nhà không có gì bỏ vào mồm. Cho nên hơi một chút là phải tính toán, kiếm được tiền cũng không dám tiêu, chỉ có đưa về nhà giữ, đề phòng sau này, lúc không còn cầm được đao thì dùng làm tiền dưỡng lão. Bởi vậy việc đi ra ngoài này, nhìn qua thì tưởng là uy phong nhưng thật ra trong nhà giống như hộ nghèo vậy.
Người nhà của những người giang hồ dọn đến Hà Gia Trang và bên trong thành Từ Châu lại không giống như vậy. Ai nấy đều mặc quần áo mới, lúc ăn cơm thì quanh miệng đầy vết dầu mỡ, cho thấy có không ít thức ăn ngon, mọi người đều tỏ rõ bộ dáng vui vẻ.
Mọi người cũng đều có nhìn thấy rõ, biết rằng đây là chỗ tốt của Triệu Tự Doanh. Tháng ngày ở Từ Châu của Triệu Tiến không lâu, nhưng lại có danh tiếng mà ai cũng biết, đó tuyệt không phải là loại người qua cầu rút ván. Việc đã ưng thuận với người thì khẳng định sẽ làm được. Đây hẳn là người nhà của những người được tuyển mộ phái đi làm việc nên được an trí tốt.
Người lăn lộn nơi lưỡi đao ngọn giáo, không màng sinh tử là mong muốn điều gì, chẳng phải là để bản thân được sống vui vẻ, người trong nhà được thảnh thơi hay sao. Dựa vào danh tiếng của Triệu Tiến, phỏng chừng làm xong việc cũng sẽ không bị thiệt thòi.
Mấy ngày đầu còn tốt, sau vài ngày, đến cả các hán tử giang hồ ở bờ bắc Hoàng Hà và Bi Châu bên kia cũng tới dò hỏi, xem xem rốt cuộc là chuyện gì.