Tin tức truyền vào nha môn, Đồng tri châu đóng cửa im lìm một ngày, hôm sau lúc tôi tớ đi vào thu dọn phát hiện trong mớ giấy rác toàn là giấy có chữ nhào nặn nhàu nát. Tôi tớ hiếu kỳ mở ra nhìn thử, đọc được đều chỉ viết một câu.
'Từ Châu ngày nay đổi thành Triệu Châu'
Sự tình truyền ra ngoài, từ trên tới dưới đều cười nghiêng ngã.
Trước sau trung thu lại có tin tức truyền tới, nói là phu nhân của Đồng tri châu từng khuyên qua chồng mình.
- Lão gia phải nhịn cho qua lần nhậm chức này. Đến lúc đó thì gió yên sóng lặng rồi.
Nghe nói lúc ấy Đồng tri châu đang viết một phong thư trình lên trên, nói Triệu Tự Doanh lòng mang phản nghịch. Trước giờ phu nhân của Tri châu rất là bị xa lánh, Tri châu cả ngày ở trong phòng hai tiểu thiếp, đợi tới sau khi Triệu Tiến thắng thế, bọn tiểu thiếp cả ngày oán giận. Ngược lại vị phu nhân này thường khuyên bảo an ủi, tình cảm phu phụ hai người cũng tốt hơn rất nhiều so với trước kia.
- Phu quân, đây tốt xấu gì còn có mấy trăm lượng bạc chia chác, ít hơn thường lệ thì đúng là ít thật nhưng còn chưa có mất hẳn, hà cớ gì phải trở mặt với nhau.
- Bản quan không nhịn được nữa rồi. Đây nào có phải là Từ Châu của Đại Minh nữa. Rõ ràng là trạch viện của Triệu gia nhà y. Ta nhất định phải tấu lên với triều đình. Tự sẽ có người tới để mắt đến.
- Phu quân, Vương gia kia quyền thế như nay, lại còn thân thiết với Triệu gia y. Phu quân nói có ích lợi gì, ngược lại còn bị trách cứ.
- Tri châu này không làm cũng được...
- Phu quân, quan chức là chuyện nhỏ. Nói nếu như chẳng may triều đình thực phái người tới tra xét, Triệu Tiến kia hổ lang như thế, thân tình sâu đậm, đầu dây mối nhợ rắc rối khó gỡ ở trên địa phận Từ Châu. Chỉ sợ tới lúc đó phu quân và thiếp đây tính mạng khó bảo toàn đó.
Người nghe trộm bên ngoài cũng nghe được bên trong, bởi vì lúc này Đồng tri châu chán ngán thất thần hô đầy tớ đi dọn sẵn rượu và đồ nhắm. Màn đêm buông xuống còn say sưa một trận, sau tiệc rượu còn dặn dò cái gì mà.
- Gian khổ đèn sách không đụng tới, biết vậy trước đây chẳng làm. Nếu như đề danh tốt hơn chút nữa, nào chỉ có thế này.
Tin tức truyền đi, Thái cử nhân liền cho lời giải thích. Tiến sĩ đứng đầu di Hàn Lâm Viện, đứng thứ hai đi Khoa Đạo làm Ngự Sử, thứ ba đi Lục bộ làm Chủ sự, thứ tư đi làm Tri huyện, thứ năm chính là làm Tri châu. Phẩm bậc Tri châu cao nhất, thường thường cũng chỉ là lục phẩm, ngũ phẩm, nhưng cả đời không có tiền đồ, còn lại là thất phẩm. Còn Tri huyện quan lại địa phương, lại được cho phép đi khảo thí trúng tuyển Ngự Sử và quan lại các cấp. Chức Tri châu này chỉ đành giữ lấy cái ghế trải qua từng ngày.
Lúc đó vị Tri châu Đồng Hoài Tổ này thi Đình đề danh rất thấp cho nên mới có cảm thán như vầy.
Chê cười thì cũng có chê cười, nhìn Đồng Hoài Tổ này cái gì cũng không làm được, cùng với hiền thê biết đại thế kia của ông ta, tất cả ít nhiều đề cao ông ta hơn thường lệ chút ít.
So với vẻ khó coi của Tri châu bên này, Tri huyện bốn nơi Phong huyện, Bái huyện, Tiêu huyện và Đãng Sơn thì tốt hơn rất nhiều. Từ rất sớm phái ra người bên cạnh bắt nối với bốn nơi, thể hiện trăm mối thiện ý của Triệu Tiến bên này, đều nói rõ sự tình miễn trừ thuế khóa lần này đưa đến các nơi.
Mười chín tháng tám hôm đó, Triệu Tiến lại nhận được thơ của Vương Triệu Tĩnh, sau khi họp nghị ngày đó kết thúc, Triệu Tiến đã dặn dò Như Huệ viết thư nói rõ tất cả sự tình hôm đó. Sau đó phái người Vương gia đưa thư đến bên kia. Vương Triệu Tĩnh đã vào trường thi, sẽ không trễ nãi gì nữa.
Trong thư Vương Triệu Tĩnh hồi đáp ngược lại còn ngắn gọn hơn so với trước kia rất nhiều, ngoại trừ hỏi thăm chỉ nói thêm một câu 'Sẽ nhanh chóng quay về'.
Bên trong Hà Gia Trang sửa chữa sơ sài đã hoàn tất, bọn tân đinh đã lấp đầy từng căn phòng, bọn thầy thợ và bọn làm thuê không có dừng lại, vẫn còn bận rộn không ngừng.
Đội Thân Vệ của Triệu Tự Doanh có bốn trăm tám mươi người, đoàn thứ nhất một ngàn một trăm người, đoàn thứ hai một ngàn một trăm người, đội nhân mã một hai mươi người, đội Nội Vệ số người không rõ. Đoàn luyện các nơi khác đưa tới một ngàn ba trăm người, còn đội học đinh trước mắt đã có hơn một trăm bảy chục người, nhưng số người cụ thể ít nhiều vẫn còn phải đợi tiếp bởi vì các nơi ào ào không ngừng đưa người vào. Bản đội Triệu Tự Doanh đều một trăm người một liên, còn đoàn luyện các nơi thì hai trăm người hoặc một trăm năm mươi người một liên.
Ngoại trừ những người này, Triệu Tự Doanh còn tuyển lựa ra trong bọn lưu dân bốn trăm người đáng tin cậy cho vào, bọn họ gánh vác các mặt ăn ngủ và một số việc hậu cần của Triệu Tự Doanh.
Tân đinh mới chiêu mộ tới đã chỉnh biên thành đội ngũ, bọn liên trưởng và đội trưởng đều đã định xong rồi. Cả ngày huấn luyện ở trên đất trống, hiện giờ đất trống phía đông đại viện Hà gia đã không đủ rộng lớn rồi, ba phương hướng mỗi hướng mở mang sân huấn luyện. Bọn gia đinh mỗi ngày bắt đầu luyện tập việc đầu tiên phải làm chính là hùa nhau lôi kéo đá cát san bằng mặt đất, bởi vì những chỗ kia chẳng khác nào đồng ruộng.
Lão binh chưa được đề bạt đều được tập trung đến liên thứ nhất và liên thứ hai của đội Thân Vệ. Hai liên này một nửa đều là lão binh và tân binh. Giáp trụ trữ trong kho ngoài trừ cấp bậc Úy doanh như liên trưởng và đội trưởng được mặc vào, của những người khác đều tập trung cả lại đây.
Đội trưởng đội cung tiễn đổi thành một vị trẻ tuổi xuất thân Vệ sở, mà Trang Lưu được theo nguyện vọng của mình sắp xếp làm liên trưởng ở liên thứ hai đội Thân Vệ.
Bên kia thôn Tiểu Thạch Đầu gần đấy được ra lệnh bỏ trống hai căn nhà ở phía đông lối ra khỏi thôn, hơn nữa sau khi trời tối không được có người dừng lại xung quanh hai căn nhà đó. Để bảo đảm việc này không ai làm trái, còn phái riêng một đội đoàn luyện sang trấn thủ.
Ban đầu mọi người cảm thấy kỳ quái, về sau có người ngẫu nhiên nhìn thấy Triệu Tiến sang đấy còn cho rằng Triệu Tiến bên này giấu diếm nhân tình. Tuy nhiên sau việc đó trấn thủ căn nhà này càng nghiêm ngặt, ngay cả bọn đoàn luyện cũng không dám lơi lỏng.
Lưu Dũng cáo từ.
- Đại ca đi về nghỉ trước, đệ đi coi một vòng các nơi. Trong chợ búa gần đây không bình yên, có người buổi tối cố ý không rời đi. Chắc chắn là muốn xem trộm thực hư của chúng ta.
Triệu Tiến gật đầu xoay người đi vào phòng của mình, gia đinh thay phiên đứng canh gác giơ tay ngang ngực thẳng người thi lễ, trong lòng cũng khó chịu. Triệu lão gia hiện giờ mỗi lúc trời tối đen đều muốn đi ra ngoài, qua chừng một canh giờ mới trở về, mỗi lần cũng đều là Lưu Dũng Lưu lão gia cùng đi. Tuy nhiên tân đinh đứng gác đã học biết phép tắc không nên hỏi quá nhiều chuyện.
Đang đóng cửa phòng, mé chái tây căn phòng lại có treo đèn lồng, đây nói rõ có khách đang đợi, Triệu Tiến xoay đầu nhìn vị canh gác.
- Tào tổng quản tới rồi.
Khi nói chuyện, Như Huệ đang cầm vài tờ giấy mỏng đi ra, cười nói.
- Đông chủ mấy ngày nay vất vả rồi.