Tất cả đều biết nhưng không ai dám đi nói ra, bốn phương an tĩnh mấy ngày, ngoại trừ bọn trộm cướp không biết sống chết, bọn giang hồ lục lâm chợ búa bên trong thành Từ Châu đều không dám náo loạn, dè dặt dò hỏi tin tức mình nghe ngóng được.
Chỉ có Khổng Gia Trang bên kia còn đang chém giết không thiết sống chết, nhưng mấy tên dẫn đầu đều được người quen biết thân thiết cảnh cáo hoặc là đề nghị, cho dù có được cái gì cũng nên hỏi qua ý Tiến gia xử trí thế nào, bằng không buổi sáng hoặc là buổi tối cả trang cả nhà sẽ bị giết sạch không còn một mống.
Châu thành Từ Châu không kịp hiểu ra chuyện gì, bởi vì ngoài quan phủ, từ trên xuống dưới đều nghe theo Triệu Tiến và Triệu Chấn Đường cha của hắn. Cho nên tất cả không có biến hóa gì, trước nhất bọn người làm ra cử động là Phong huyện, sau đó là Bái huyện, sau đó nữa chính là Đãng Sơn và Tiêu huyện. Điều này có dính dáng tới khoảng cách với Khổng Gia Trang, cách càng gần cử động càng nhanh.
Điều tất cả làm cũng gần giống như nhau, hễ là người có thế lực trên mặt đất Từ Châu đều đưa con cháu huynh đệ nhà mình tới.
Chỉ cần tuổi tác tương xứng, người trong tay điều động được mấy trăm trai tráng, người thường thường đưa tới chỉ hai ba đứa con cháu trong nhà, người hơn trăm tráng đinh, đưa ngay hết mấy đứa con không cần suy nghĩ nhiều. Có đội mấy chục người suy đi tính lại cuối cùng mang theo cả đội kéo sang đầu nhập.
Về phần mấy nơi liên trang liên bảo, còn có một số người như Thái cử nhân Thái Chính Chu kia cùng với những thổ hào nửa đường kéo tới cứu viện Từ Châu ngày đó kia, đều dốc ra hết mọi thứ, người đủ bản lãnh, bằng lòng thao luyện đao thương cũng sang đây đầu nhập.
Có tin đồn rằng bên trong thành Từ Châu như nay người nói chuyện được mọi người nể trọng nhất là Vưu Chấn Vinh. Y lúc ở riêng một mình thở vắn than dài, ôm lấy đầu mình nện vào tường, còn rơi nước mắt với mấy đứa con của mình. Nói nếu như cha các con lúc mới đầu ngu muội, Tiến gia đích thân mang các con đi, cha các con lại chối từ. Nếu như lúc đó đưa sang đấy, bây giờ đây có tiền đồ rộng mở rồi.
Tráng niên tụ tập xung quanh Hà Gia Trang không giống với những buổi ban đầu, hơi có chút tươi sáng trổ mã, xuất hiện mấy kẻ anh tuấn trẻ tuổi lưng đeo cung tay cầm kiếm. Lúc này Hà Gia Trang rất là tấp nập, trang dân bên trong dời nhà, người chở đất gỗ đá dùng cho xây dựng đều phải vận chuyển bên trong thành bên kia sang, còn phải dựng lò gạch ở chỗ không xa nơi này, rất nhiều công thợ cũng được lôi kéo tới. Triệu Tự Doanh ngoại trừ huấn luyện, giờ giấc canh gác và tuần tra cũng phải tăng thêm. Nghiêm cấm không cho ai không liên quan tới gần, cho nên phòng ốc cho thuê các nơi xung quanh Triệu Tự Doanh tăng giá lên rất cao.
Chu Học Trí là người dẫn đầu, phụ thân Thạch Mãn Cường và tăng nhân Vân Sơn Tự gánh vác xây dựng đều ở lại bên này Hà Gia Trang, đắp vá xây dựng, cực kỳ phức tạp, bận tối mày tối mặt.
Thứ duy nhất thu xếp được chính là kẻ tới làm việc, lưu dân chia ra ở các nơi bị thay phiên chuyển tới lui làm việc ở Hà Gia Trang, không có lý nào ăn cơm không làm. Đào đất lấp hầm, đập tường chuyển gạch, khắp nơi khắp chốn đều thấy được hình bóng của bọn họ.
Triệu Tiến bố trí xong xuôi hết thảy mọi chuyện cần làm, vốn cho rằng mình nhàn rỗi chốc lát đi sang xem vài tờ triều báo, nghiền ngẫm hỏa khí. Không ngờ được hắn cũng không cách nào nhàn rỗi vô sự. Thân sĩ nổi danh khắp nơi Từ Châu, kẻ không đủ thân phận lẫn kẻ đủ thân phận đều kéo tới xin gặp, tới gặp. Có kẻ lấy lòng, cũng có kẻ tới bàn chuyện làm ăn. Cục diện Từ Châu xác thật phải thay đổi, trên dưới Từ Châu đều phải nghe thấy tên Triệu công tử này. Ai cũng muốn trong tình thế biến hóa đột ngột này sờ được chỗ tốt, ít nhất cũng muốn giữ vững chỗ đứng của mình không thay đổi.
Ở trong thư phòng của Triệu Tiến hai người ngồi đối diện nhau, Triệu Tiến ngồi ở đó như kẻ vác kim đao ngồi trên ngựa lớn, một gã văn nhân trung niên chừng hơn ba mươi tuổi đặt mông trên ghế ở bên cạnh, thân thể nghiêng tới trước về phía Triệu Tiến nói chuyện, Như Huệ thì lại đứng ở đằng sau Triệu Tiến.
- Chủ tướng nhà ta nói, Tiến gia cũng coi như là con cháu của ông ấy. Mấy đại sự gần đây của Từ Châu, chủ tướng nhà ta và các vị bên dưới đều có không ít công lao tới tay. Ông ấy tính ra là nợ một mối ân tình với Tiến gia ngài. Cho nên Tiến gia bên này muốn làm cái gì ông ấy đều ủng hộ. Về sau Tiến gia vẫy cờ làm hiệu, chúng tôi bên này chắc chắn sẽ không chạm tay vào, chuyện nên giúp nhất định sẽ giúp.
Văn sĩ trung niên này cách ăn mặc mười phần giống sư gia phụ tá, nói tới đây theo đó cũng nhìn xung quanh một lượt, lại nói tiếp.
- Chủ tướng nhà ta nói, tất cả giao tình tốt như vậy, động binh động thương há chẳng phải là tổn thương hòa khí hay sao. Chỉ cần Tiến gia bên này đừng làm sự tình lẽ trời khó dung gì, hai bên chính là bằng hữu chí thân.
- Càn khôn sáng rọi, thái bình thịnh thế. Triệu mỗ xuất thân Vệ sở, gia phụ ăn lộc triều đình. Sao lại làm ra mấy chuyện lẽ trời khó dung như vậy được. Chu sư gia nói lời này có phải là quá lời rồi không. Tuy nhiên tâm ý của Chu tham tướng Triệu mỗ hiểu rõ, cũng xin Chu sư gia chuyển lại lời nhắn. Kế sinh nhai của Chu tham tướng ở Từ Châu, Triệu Mỗ tuyệt không động vào. Chỗ có tiền cũng là cho tất cả cùng kiếm, có việc gì đụng chạm cũng nên nhỏ to đàm luận, sau đó xử trí cho tốt. Cái này quả thật không nên tổn thương hòa khí.
Triệu Tiến nói lời nước đôi chẳng ra chủ ý gì cả.
Chu sư gia kia vẻ mặt tươi cười liên tục gật đầu, lại kéo thêm mấy câu chuyện phiếm, nói cái gì mà Chu tham tướng dưới trướng có mấy vị lão binh nhàn rỗi không việc gì làm, nguyện y đến chỗ bên này của Triệu Tiến lãnh tiền công hằng ngày, kính xin Tiến gia thu nhận giúp đỡ. Nói vòng vèo một thôi một hồi cuối cùng cung kính cáo từ.
Mặc dù là sư gia phụ tá Chu tham tướng ở trước mặt Tri châu cũng ngồi ngang hàng, nhưng y vẫn chưa đủ mặt mũi được Triệu Tiến đưa ra sân, là Như Huệ thay mặt đưa tiễn sau khi trở lại cười nói.
- Chu tham tướng dựa vào đông chủ mới có được những công lao này gần như là lấy được chức Tổng binh rồi. Rốt cuộc cứ bộ mặt giả nhân giả nghĩa như vậy tới đây mồi chài lẫn nhau, thật đúng là keo kiệt.
Triệu Tiến đứng lên rót trà, cười nói.
- Ta hoài nghi Khổng Cửu Anh và Chu tham tướng kia có thông đồng cấu kết hoặc là làm ăn mờ ám gì với nhau. Cho nên diệt Khổng Cửu Anh, Chu tham tướng bên đó phải lập tức tới cửa. Nếu như là sợ rồi, hoặc là gánh vác...
Nghe được lời phân giải của Triệu Tiến, Như Huệ sửng sốt tức thì chậm rãi gật đầu nói.
- Xem chừng có chút sự tình không đưa ra ngoài sáng được. Nếu như chúng ta nói ra sẽ làm cho ông ta có phiền toái rất lớn. Hôm nay tới đây coi như là thể hiện thiện ý, cũng là cảnh cáo. Thuộc hạ nhân mã của Chu tham tướng gần ngàn, bộ tốt quá vạn, đông chủ vẫn nên thận trọng đối đãi.
Uống xong nước trà, Triệu Tiến cười nói.
- Đi ra xem thử. Mấy ngày nay tiếp đón quá nhiều người, nói chuyện đến mức bản thân nói chuyện kênh kiệu rồi.