Vương Triệu Tĩnh đột nhiên nói.
- Đại ca, lưu dân thật đáng thương a.
Triệu Tiến dừng bước, quay đầu hỏi.
- Đệ bị lão Chung thuyết phục rồi à?
Vương Triệu Tĩnh vội vàng lắc đầu, liên tục phân bua.
- Đại ca làm việc gì, tiểu đệ sẽ không làm trái. Chính là cảm thấy những lưu dân này thật đáng thương, tiết trời này, đi về chỗ chúng ra đích thật là phải chết đói, chết rét, không ít người còn phải đi tới phủ Hoài An. Nếu như lưu lại đây…
- Đệ cho là ở lại Phượng Dương còn có đường sống sao? Nếu như đã ở lại, nếu như đã không còn đáng tiền, ta vì sao phải xuất ra lương thực. Huyện Bặc Châu bên kia không phải có người thu nạp lưu dân ở Hà Nam sao? Điều đó càng tiện lợi, đợi những lưu dân Hà Nam tới đây, những người không có gốc gác sẽ bị đuổi đi, đến lúc đó phải chết bao nhiêu người đây?
Với Chung Công Huy không cần phải giải thích nhiều lắm, nhưng với Vương Triệu Tĩnh phải nói tỉ mỉ. Lòng nhân hậu ai cũng có, Đổng Băng Phong bên cạnh sắc mặt cũng có chút không đành lòng, nếu không giải thích sẽ rất dễ tạo thành khúc mắc.
- Đệ cho là quan phủ Phượng Dương lúc thu nạp lưu dân sẽ nấu sẵn cơm canh cho bọn họ, sẽ dựng túp lều cho bọn họ, sẽ có bố trí nghiêm chỉnh như đã nói sao?
Triệu Tiến liên tục hỏi lại mấy câu.
Không cần nói tới quan phủ Phượng Dương, quan phủ trên đời này cứu trợ nạn dân chẳng qua chỉ là dựng lên túp lều, định kỳ đem người chết đi thiêu. Điều này cũng coi như là làm việc thiện lắm rồi, ai cũng sẽ không chu toàn như Triệu Tự Doanh được.
Triệu Tiến lại nói rõ to.
- Đến lúc đó, cho bọn chúng qua đêm ngoài trời, chỉ sợ qua một đêm sẽ chết vài trăm người, năm sau còn có dịch lớn. Các đệ suy ngẫm xem, vào lúc lưu dân gặp nạn, phủ Phượng Dương đều che giấu tin tức không báo lên trên, huống chi là thời điểm kết thúc như thế này?
Đổng Băng Phong gật đầu, mở miệng nói.
- Có được Triệu Tự Doanh tiếp tế, an bài chính là phúc khí của bọn họ.
Vương Triệu Tĩnh chậm rãi gật đầu, không nói tiếp. Triệu Tiến không tiếp tục giải thích, nói đến đây đã đủ rồi.
Triệu Tiến cũng biết bên trong những lý do này có chút sơ hở, nhưng hắn càng biết, qua vài năm nữa, trời long đất lở, nghĩa quân, giặc cướp các nơi như gió nổi lên, quân binh cát cứ tàn bạo vô đạo, Mãn Thanh nhập quan, đến lúc ấy, người chết sẽ ngày càng nhiều. Mình làm như vậy chính là cho bọn họ có cơ hội sống sót trong những tháng ngày sau này. Triệu Tiến vẫn khiến bản thân suy nghĩ như vậy, rất là kiên định ý chí của mình.
Trí nhớ lúc trước, những trải nghiệm ở kiếp này, nhưng thê thảm của nạn dân, lưu dân thì mới thấy mấy năm nay. Triệu Tiến cũng không phải là người mặt sắt, tim đá, không phải không bị chấn động, nhưng hắn rất rõ ràng, biết rằng lúc này chỉ có cứng cỏi giữ vững tâm ý của mình thì mới cứu được càng nhiều người, nếu nhất thời bị lòng từ bi làm cho mềm lòng thì không phải là từ bi ân đức nữa mà chính là tàn nhẫn.
Lưu dân đi tới đây đều là vì được Chung Công Huy chỉ dẫn và lãnh đạo. Hiện tại Chung Công Huy tự mình ra mặt, lưu dân vốn đã dao động lại một lần nữa an ổn trở lại, huống chi bên cạnh còn có đội hộ vệ được võ trang đầy đủ hộ tống. Đội ngũ này một mặt là một nỗi uy hiếp, mặt khác cũng làm người khác cảm thấy an toàn. Đại đội nhân mã tiến về hướng Từ Châu.
Đưa đi mấy ngàn người này, Như Huệ lập tức bắt giữ Chung Công Huy và những người thân tín, sau đó đến chỗ Triệu Tiến.
Triệu Tiến nói rõ chủ ý.
- Một vùng từ biên giới đến Túc Châu, những vật cản trên đường đều quét sạch.
Như Huệ dè dặt nói.
- Đông chủ, chúng ta dù sao cũng là dân binh Từ Châu, sau khi qua bên này mà làm vậy liệu có dẫn tới phiền toái gì hay không?
Triệu Tiến cười yên lòng gã.
- Mọi người cũng không dám nói thân phận của mình, ai cũng không dám vạch trần đâu. Đó chính là tuyên chiến rồi.
Tất cả mọi người đều gật đầu, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Tào tiên sinh, trong thư ngươi nói cường hào, thân sỹ bản địa vẫn luôn nhăm nhe xuống tay đối với thôn trang này. Xác định được rõ ràng là người nào, hộ nào không?
- Đông chủ, đâu chỉ là nhăm nhe, đám người này đã động thủ rồi. Muốn biết rõ mỗi người đều không dễ dàng. Nhưng đã nắm được có Uông gia ở Phù Ly Kiều, Dương gia ở phía bắc thành Túc Châu. Hai hộ này cũng là cường hào lớn nhất ở một dãi Túc Châu rồi, không có quan chức gì mà xuất thân từ tập ấm (gia đình nhiều đời làm quan viên) của Lục phòng.
- Chúng ta lần này tổng cộng mang theo hai ngày lương khô. Sau này nếu cần bất cứ lúc nào cũng mang được từ Từ Châu đến. Tuy nhiên chúng ta phải ăn, lưu dân cũng phải ăn, quá nhiều lương thực cung ứng sẽ rất phiền toái, nếu mấy nhà này đã không biết nhìn xa trông rộng, vậy thì chúng ta mượn lương thực của bọn họ.
Triệu Tiến nói liền mạch, dứt khoát.
Toàn bộ những người gốc gác ở đây mà Như Huệ thuê đã bị bắt giữ. Mọi người tự cho là quê cha đất tổ, làm việc đều không hề giấu diếm, những điều bản thân nghe thấy, nhìn thấy đều bí mật báo đi không hề kiêng nể gì, bị những người Từ Châu mà Như Huệ mang đến phát hiện không ít. Trừ việc đó ra, Triệu Tiến lần này mang theo sai dịch nha môn đến, đám người này có có chiêu trò độc thủ của nha môn, lần lượt tra hỏi rõ ràng xem rốt cuộc là ai phái tới.
Trong trang viên gà bay chó sủa, Túc Châu bên kia đã lại phái người tới. Việc một đám nhân mã tới đây mọi người đều đã biết, việc có mấy người chết cũng đã biết, cho nên đến đây đều là quan sai. Cầm đầu là một người nhìn cách ăn mặc giống như Bổ khoái, theo sau là mấy sai dịch mặc áo trắng.
- Các ngươi chớ làm loạn càn quấy, không được đi đâu hết, lập tức sẽ có người về châu thành báo tin, đến lúc đó, đại quân của triều đình sẽ lập tức tới đây.
Bổ khoái này phỏng chừng cũng là vận khí không tốt mới bị phái tới, khuôn mặt đầy vẻ đau thương như nhà có tang, vừa đến đã vội vàng nói rõ, sợ bị diệt khẩu ở đây.
Hơn nữa gã đích xác đã có một ít định sẵn, chẳng hạn như có hai người cưỡi ngựa ở lại bên ngoài thôn trang cạnh đó, đoán chừng chỉ cần có chút động tĩnh sẽ lập tức trở về báo tin.
- Các vị, vừa rồi có người nói nhìn thấy các vị giết người, chuyện này có phải thật hay không?
Vị Bổ khoái này vừa mới cao giọng đã lập tức hạ xuống, vẻ mặt tràn đầy cẩn thận.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ không lên tiếng. Như Huệ ở bên cạnh cười lạnh, chế giễu.
- Ta đi nha môn báo quan mấy lần, nói có trộm cướp quấy nhiễu, các ngươi đều không để ý. Bây giờ tới cửa thật đúng là chịu khó. Các ngươi không phải nói giữa ban ngày ban mặt có bọn cướp đường xuất hiện đấy chứ. Vậy thì ta cũng đành phải nói cho các ngươi, ban ngày ban mặt sao lại giết người, ngươi rõ ràng là muốn vu cáo, muốn lừa gạt dân lành.
- Ngươi vu khống người tốt.
Bổ khoái kia thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Gã vừa động, liền nhìn thấy có hai người trẻ tuổi, sắc mặt âm trầm đứng lên. Điệu bộ này thật sự là làm cho người ta sợ.
Bộ khoái này vừa mở miệng, vội vàng dùng ngữ khí chậm lại, nói.
- Nếu không có chuyện nay, ta liền trở về. Chắc chắn có người hoa mắt, các vị bỏ qua cho, ta đây lập tức trở về phục mệnh.
Nói xong, bộ khoái này cười làm lành, kinh sợ rời đi.
Sau khi đi khỏi, ngẫm lại mình cũng kể như là hoành hành trong thành Túc Châu, không ngờ lại bị một thư sinh, mấy tiểu tử dọa đến như vậy, trong lòng nhất thời bốc hỏa, quay đầu thấp giọng mắng một câu, phun mấy ngụm nước miếng cho hả giận.
Không nghĩ tới vừa quay đầu liền nhìn thấy một loạt lính gác đứng đó. Gia đinh của Triệu Tự Doanh sống lưng thẳng tắp, trường mâu trong tay cũng thẳng tắp, hướng lên trời.
Rất nhiều gia đinh mới đều là lần đầu tiên bị điều động hành quân, trong lòng ai nấy đều tràn đầy tâm tình mãnh liệt, nghĩ rằng phải biểu hiện thật tốt có lẽ còn kiến công lập nghiệp, được Triệu Tiến ghi nhận, thăng chức, cho nên bọn họ đều làm việc rất cẩn thận, tỉ mỉ. Đáng thương cho một Bổ khoái trong thành Túc Châu, căn bản là chưa từng thấy qua cục diện như vậy, nhìn thấy những gia đinh tinh nhuệ, chỉnh tề như vậy liền bị làm cho hoảng sợ.
Lại nhìn qua, phát hiện đội ngũ gia đinh cưỡi ngựa cầm mâu trong trang hàng ngũ chỉnh tề, có người nghỉ ngơi, có người canh gác, cử chỉ mọi người thành một thể thống nhất, quần áo mới, binh khí sắc bén, ngựa khỏe, chỗ nào cũng có khí thế hiện rõ thần thái khác hẳn đoàn luyện hương dũng, thậm chí là cả quan binh.
Trong mắt người ngoài, xem ra đây chính là dũng mãnh và sát khí, chính là hùng mạnh.
Bổ khoái ngây ngốc đứng đó mà nhìn, trên trán dần dần đổ mồ hôi lạnh, bị phía sau quát lớn một tiếng tránh ra, thân thể run lên, không dám tiếp tục ở lại chỗ này, vội vàng bỏ đi. Những sai dịch đến cùng gã sắc mặt đã sớm tái nhợt, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, vừa nghe được đi thật giống như được đại xá, chân tay luống cuống.
Vội vàng ra khỏi thôn trang, kết cuộc phát hiện ra tay kỵ mã an bài ở trước cửa trang không còn nhìn thấy, một bụng lửa giận không nhịn được cuối cùng cũng phát tiết ra, ở đó chửi ầm lên.
Lại đi một lúc mới ở nửa đường nhìn thấy hai người cưỡi ngựa, hỏi ra mới biết, không dừng lại bao lâu đã bị đội nhân mã trong trang đuổi đi. Lúc ấy một người còn muốn gây sự, không ngờ rằng bị người ta giương cung lắp tên nhắm tới trước ngực, sợ tới hồn bay phách lạc, lập tức chạy xa bao nhiêu hay bấy nhiêu.