Cái loại cảm giác bị con gái để ý, lại là những cô gái xinh đẹp để ý rất tuyệt vời. Tuy nhiên Triệu Tiến lập tức bỏ qua, hắn lộ ra nét cười nói.
- Ngươi đưa đến bốn cô gái này là muốn làm lễ gặp mặt hả?
Lời hỏi ra, Chung Công Huy giật mình, bốn cô gái kia người run lên, người nào người đấy mặt mũi đỏ ửng lên. Không đợi cho Chung Công Huy mở miệng, Triệu Tiến lại nói.
- Đã là lưu dân, nghĩ không biết mang theo được thứ gì hay. Triệu mỗ và các huynh đệ đều là thiếu niên, cho nên cứ thế này lại là rất tốt phải không?
Nhìn thấy dáng vẻ Chung Công Huy cứng họng lại phía dưới, Triệu Tiến cười nói.
- Tiểu Dũng, đưa bốn cô gái này ra ngoài, tìm mấy bà thím hiểu biết dò hỏi. Chung Công Huy, lời của ngươi nói nếu như không giống với lời của bốn cô gái, các ngươi đều không sống nổi nữa.
Cát Hương vẫn đang chăm chú nhìn bốn cô gái này, nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, liền lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, định mở miệng lại không lên tiếng.
Mấy cô gái kia vốn không nghĩ đến sẽ xử trí thế này, nghe thấy bốn từ “không sống nổi nữa”, đều là giật mình sợ hãi mặt mũi trắng bệch, người run lên bần bật, hai người lại khóc to lên, nhìn về phía Chung Công Huy vừa khóc vừa nói.
- Chung Bá.
Nhưng nghe được Triệu Tiến nói những lời này, Chung Công Huy lại trấn tĩnh trở lại, gã quỳ ở đó quay đầu nói.
- Không sợ, có gì nói đấy, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ vẫn đang để ý đến biểu hiện và phản ứng của Chung Công Huy, nhìn thấy gã khôg có vẻ gì là hoảng hốt sợ hãi, mọi người nhìn nhau đều gật gật đầu.
Mấy cô gái bị đưa ra ngoài, qua một lát nữa Lưu Dũng mới quay lại được. Trong khoảng khắc này Triệu Tiến vẫn cứ trầm mặc không nói lấy một lời. Chung Công Huy đang quỳ ở dưới đất cũng không có vẻ gì là sợ sệt, chỉ là thản nhiên cúi đầu quỳ, không có một chút nào biểu hiện khác thường.
Đơi cho Lưu Dũng quay lại, Triệu Tiến mới mở miệng nói.
- Ngươi nói tỉ mỉ một chút xem nào.
Buổi sáng nghe được cảnh ngộ của ba huynh đệ Tề gia. Bây giờ lại nghe đến cảnh ngộ của lưu dân Phượng Dương này. Đêm qua lúc động phòng thật không còn nghĩ tới được nữa.
Chung Công Huy giọng run run bắt đầu nói, nghe bảo mình nói cho tỉ mỉ, đây chính là mở đầu tốt.
- Tiến gia, dân chúng Phượng Dương rất là thảm.
Trước khi đến, Chung Công Huy luôn có mưu mô xảo trá, vắt óc ra để lắp ghép đánh bóng, lại cảm thấy đám người của Triệu Tiến đều là tuổi trẻ bốc đồng, bản thân mình dễ dàng xúi giục mưu toan, lại không ngờ được là những người trẻ tuổi này lại trầm tĩnh như vậy, ngoài trầm tĩnh ra, sát khí thật sự rất vượng. Mấy người ngồi tụm lại nhìn mình chằm chằm, chỉ cảm thấy người mình lạnh toát từng đợt, đầu óc cũng trở nên chậm chạp.
Tuy nhiên, tuổi tác lớn cũng có cái hay của người lớn tuổi, lúc bị nhận ra không thể giở trò khôn vặt, thì lại nói năng thật thà.
Phủ Phượng Dương năm nay gặp thiên tai, Triệu Tiến và đám huynh đệ đều rất rõ. Năm nay, Sơn Đông Hà Nam, Nam Trực Lệ đâu đâu cũng gặp thiên tai, cũng không phải là hiếm.
Sơn Đông bên kia lưu dân tràn ngập, lưu dân tụ tập ở Hoài Thượng, Phủ Phượng Dương hơn ba mươi vạn, bị người có ý đồ lôi kéo sang vùng Bi Châu. Kết cuộc là khiến cho Chu tham tướng ở Từ Châu tức giận phải xuất quân dẹp loạn, khiến cho một vùng Từ Châu trống rỗng không có quân trấn thủ. Một bộ phận của mấy chục vạn lưu dân chết ở Bi Châu, một bộ phận trở lại Phượng Dương, còn có một số ban đầu đã không đi đâu cả.
Sau thời điểm hạn hán nặng nhất qua đi, rất nhiều lưu dân may mắn sống sót suy tính trở về quê hương. Đã có một chút mưa, chớp cơ hội trồng một chút gì đó xuống cũng có được thu hoạch.
Tuy nhiên ai cũng không thể nghĩ được, binh mã của phủ Phượng Dương mãi vẫn không trở về doanh trại, ngược lại vẫn đang càn quét giặc đói. Cường hào, hương dũng và dân vệ các nơi cũng điên cuồng truy kích. Dân chúng lưu dân bị tóm được không phải là bị mua bán làm nô bộc, thì là bị chết thảm ngay dưới lưỡi đao.
Có người đi nha môn cáo trạng, nhưng kết cục lại là chết mất tăm mất tích. Chuyện này làm quá lớn, muốn một chút phong thanh cũng không truyền ra ngoài là không cách nào được. Cuối cùng, lưu dân lờ mờ biết được tin. Lần này từ trên xuống dưới, quan phủ và thân sĩ liên hợp lại, muốn đuổi hết lưu dân đi để nuốt trọn toàn bộ ruộng đất.
Sự kiện này có lợii ích rất lớn, bởi vì thiên tai không chỉ là tàn phá các hộ nông dân, mà còn là không ít các địa chủ nhỏ và vừa. Số đất này gộp lại cho dù số lượng hay là phẩm chất đều là thượng thừa thâu tóm hết được thì là lợi ích rất lớn.
Hai tên Phượng Dương Thủ Bị Thái Giám và Tuần Phủ đã ước hẹn ngầm với nhau, chỉ cần bọn họ không lên tiếng, nội trong phủ Phượng Dương sẽ không còn lưu dân trở về quê hương. Lưu dân lang thang trở thành giặc đói, quan phủ và dân vệ bắt giết đều không bị bắt tội.
Trước kia quan phủ vì là phân bổ lao dịch, quan hệ với hương thân, cường hào địa phương cũng không được hòa thuận, thậm chí chuyện chống đối giữa đoàn luyện và sai dịch quan quân cũng không hiếm thấy. Nhưng lần này, trên dưới Phượng Dương, chỉ riêng phía bắc sông Hoài, từ trên xuống dưới đều là đoàn kết thành một khối.
Tuy là năm thiên tai lại thu được lợi ích lớn hơn so với năm được mùa, chỉ cần vận khí may mắn, gia sản tăng lên vài lần là rất nhẹ nhàng, làm lớn thậm chí tăng lên mấy chục lần.
Không phải không có những thân sĩ lương tâm phát hiện ra, nhưng trong hoàn cảnh như vậy, bản thân không thông đồng làm bậy, thì chỉ có bị người khác tiêu diệt, gia sản của mình bị người khác nuốt mất.
Có một số lưu dân muốn trở về thử một chút vận may, kết cuộc là giữa đường chưa kịp lấy ra chứng nhận đi đường mới phát, bị coi là trộm cướp xử trí, hơi có phản kháng thì đã bị giết, những người còn lại đều bị bán làm nô bộc. Cũng đáng buồn một điều là, những người nô bộc làm thân trâu ngựa này chính ra lại là trồng trọt trên chính ruộng đất của mình, chỉ có điều bị biến thành người làm cho kẻ khác.
Thật ra những người bị bắt làm nô bộc vẫn còn là may mắn. Khắp nơi trong phủ Phượng Dương ban đầu cũng chỉ nghĩ bắt những lưu dân làm nô bộc, bằng không đất đai ngầm chiếm lấy cũng chẳng có cách nào trồng trọt, như vậy lại là uổng phí. Nhưng hiện giờ lưu dân ở Hà Nam men theo dòng xoáy, dòng chảy của sông Hoài từ Hà Nam đi tới Phủ Phượng Dương bên này. Bọn họ nghe được đủ loại tin đồn về Từ Châu, sợ hãi đi tới đó thì bị giết. Phượng Dương Phủ liền trở thành nơi lựa chọn của bọn họ.
Đầu năm nay tin tức bị bưng bít, chuyện phủ Phượng Dương gặp tai họa tuy có lan truyền nhưng bởi vì ngay từ đầu phủ Phượng Dương phong tỏa cũng không công khai. Ngược lại là sự tích Triệu Tiến tru diệt lưu dân ở Từ Châu bởi vì bản thân tin đồn lan truyền rất rộng, hơn nữa còn bị khuyếch đại lên gấp nhiều lần.
Cũng là theo một ý nghĩa nào đó một bên tăng một bên giảm, lưu dân không dám đến Từ Châu, ngược lại cảm thấy phủ Phượng Dương có đường sống, tràn vào rất nhiều.
Ban đầu lo lắng đất trống có người trồng trọt, vả lại hàng loạt lưu dân bên ngoài chỉ cần có cơm ăn là được, một số người không có gốc gác, càng dễ khống chế.
Có lựa chọn tốt hơn như vậy, những người lưu dân, nạn dân ban đầu là dân đất Phượng Dương liền trở thành giặc cỏ tai họa cần phải diệt sạch.
Người của Triệu Tiến ở Từ Châu, cho dù cũng dùng người qua đường, thương nhân buôn bán khắp nơi làm tai mắt, nhưng một khi tới phủ Phượng Dương, quan binh, giặc dã khắp nơi, đường xá khó đi, thêm vào đó một người bên ngoài đi đường phần nhiều là đi đường chính, tá túc đa phần là ở các nhà trọ trong thành trì, làm sao nhìn thấy được cảnh tượng bên trong thôn làng, cho nên vốn dĩ không hiểu được.