Cứ như vậy yên ắng chốc lát, Triệu Tiến cười xoay đầu lại nói.
- Cổ chỉ huy, ngày đó mười vạn lưu dân dưới thành, ta và mấy trăm huynh đệ này giết vào đây, đại thắng giải vây cứu Từ Châu. Điều này xác thực là dựa vào ta. Ngươi bằng vào cái gì kiêu ngạo trước mặt ta?
Thân mình Cổ chỉ huy run rẩy thoáng chốc, sắc mặt biến thành trắng bệch. Gã muốn nói mình là võ tướng tứ phẩm, muốn nói là mệnh quan triều đình, muốn nói Từ Châu vệ có rất nhiều người. Nhưng chưa có một lời nào được thốt ra bọn người trẻ tuổi đằng trước và lực lượng quá hùng mạnh đằng sau lưng gã, có lẽ quả thật bọn họ không phải đối thủ của đại quân triều đình, nhưng trước lúc đó, mình và cả nhà của mình đều phải tan thành tro bụi.
- Cái này. Cái này... bổn...
Cổ chỉ huy nói lắp vào lần cũng không nói ra được lời nào.
- Ngày ấy Từ Châu nguy khốn, tuy rằng thôn trấn có ngàn người cũng phái tới hơn trăm đoàn luyện, Từ Châu vệ nhiều tráng đinh võ bị như thế, ta phái người đi mời còn không có người kéo tới. Sau việc đó đến bây giờ mới có người đến cửa nói rõ, ta liền cảm thấy kỳ quái. Có đảm lượng không sợ chết như thế, lúc ấy sao rụt đầu rút cổ không ra?
Trong giọng nói của Triệu Tiến không để lại cho gã con đường lui nào.
Đổng Băng Phong đứng ở một bên còn giữ y nguyên, Trần Thăng chạy sang tay đã đặt ở trên chuôi đao, lạnh lùng nhìn chằm chằm Cổ chỉ huy này.
Đại chiến dưới thành ngày đó tuy rằng thắng lớn, nhưng số viện quân nên tới mà không tới kia vẫn đáng hận như cũ. Thắng lẽ dĩ nhiên là tốt, nếu như bại rồi, những người đó cũng coi như hung đồ. Triệu Tiến và bọn huynh đệ sẽ không có bụng dạ tốt gì.
- Đừng! Đừng! Đóng cửa tự cứu lấy mình là mấy vị chỉ huy cùng nhau nghị quyết. Triệu công tử... Triệu công tử khai ân. Bỏ qua cho tại hạ. Nể tình cậu cũng xuất thân từ Vệ sở, bỏ qua cho tại hạ.
Cổ chỉ huy lắp bắp cầu xin tha thứ. Hai chân gã đã bắt đầu run lên, cục diện trước mắt này, gã thật sự sợ bị người ta chém một đao.
Cổ chỉ huy lúc này hận không tự tay tát mình mấy cái, sợ tới mức thành cái dạng này. Cũng từng nghĩ qua vị tiểu gia này giết người dưới thành thay chất như núi, máu chảy thành biển, nhân vật như vậy ai dám đắc tội, lại đây bồi tội cầu xin tha thứ, sự tình qua đi cũng coi như xong.
Nhưng chính gã tới nơi này lại bị mù mờ, đối phương trẻ tuổi, lại là con cháu của Vệ sở, không thèm cầm ra bộ tịch thường ngày, kết cục thu được cục điện trước mặt này, nhìn sao cũng giống như tử cục.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm Cổ chỉ huy này một chốc. Lúc Cổ chỉ huy này đến phải quỳ xuống đất dập đầu, Triệu Tiến mới mở miệng cười nói.
- Hôm nay chỗ này của ta sự vụ bận rộn, không có rãnh chuyện trò với ngươi. Ba ngày sau đi Hà Gia Trang, ở nơi đó nói cho rõ. Ngươi đi đi!
Nghe nói như thế, Cổ chỉ huy chỉ cảm thấy buông lỏng được thoáng chốc hai chân mềm nhũn ngồi bẹp dí trên mặt đất. Triệu Tiến hô với đội ngũ Triệu Tự Doanh.
- Sắm sửa hành trang, sáng sớm ngày mai quay lại Hà Gia Trang. Giải tán.
- Tuân lệnh!
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh đồng thanh hô to, lúc này mới giải tán. Một tiếng hét to này khiến Cổ chỉ vừa muốn chống tay đứng dậy lại ngồi bẹp trên đất.
Lúc này Triệu Tiến lại xoay người nói với Cổ chỉ huy.
- Ba ngày sau ngươi có thể không đi.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến kêu gọi người đi vào bên trong, qua được cổng sân Cổ chỉ huy ngồi trên mặt đất mới kịp tỉnh táo, vẫn ngồi trên đất thanh âm run rẩy hô.
- Triệu công tử yên tâm, tiểu nhân nhất định đi. Tiểu nhân nhất định đi.
Bên kia Cát Hương xoay người đóng cổng sân, vẻ mặt khinh thường nói.
- Từ nhỏ đã biết Từ Châu vệ này, còn cho rằng Chỉ huy Từ Châu vệ là có dáng vẻ mãnh tướng thế nào. Chưa từng nghĩ tới lại là bao cỏ như vậy, so với Triệu Tự Doanh chúng ta không biết kém bao nhiêu lần.
Vẻ mặt Đổng Băng Phong rất lúng túng, song vẫn phải giải thích nói.
- Trong Vệ sở cũng chỉ có con cháu trẻ tuổi còn có tâm tư luyện võ. Tuổi tác lớn hơn chút đều ở nhà buôn bán chăm lo gia nghiệp. Nơi đó tên là Vệ sở thật ra giống như mọi nơi khác.
Triệu Tiến thuận miệng cảm khái một câu.
- Nhị thúc huynh ngược lại cả đời luyện võ, cuối cùng thế nào. Có tấm gương này, ai còn sẽ đi luyện võ.
Thời điểm sắp vào phòng, Trần Thăng đột nhiên mở miệng nói.
- Đó chỉ là bao cỏ, huynh làm hắn ta sợ có ích lợi gì?
Cát Hương nhìn thấy biểu tình của Cổ chỉ huy liền mang vẻ khinh thường với Vệ sở ra mặt, còn Đổng Băng Phong vội vàng giải thích, chỉ có Trần Thăng nhìn ra chỗ không đúng. Triệu Tiến cũng không giấu diếm, nói thẳng.
- Kế tiếp có chỗ dùng đến Vệ sở. Trước hết làm ra uy thế phủ đầu tránh cho về sau không nghe lời.
Triệu Tiến lại dặn dò Đổng Băng Phong.
- Băng Phong, khuyên nhủ cha đệ đến trong thành Từ Châu ở lại một vài ngày. Những việc ở Vệ sở kia không cần nhúng tay vào. Cục diện của đệ hiện tại lớn hơn quá nhiều so với một Thiên hộ, đừng vì cái nhỏ mà lỡ cái lớn.
Đổng Băng Phong lập tức gật đầu vâng dạ. Chức vị Thiên hộ Từ Châu vệ dù sao cũng chạy không thoát khỏi, về phần một số chuyện buôn bán thuê đất mở cửa tiệm kia, đã sớm thua xa so với sản nghiệp của Triệu Tự Doanh rồi không đáng nhìn tới.
Triệu Tự Doanh như nay là nơi tập trung ánh mắt của cả Từ Châu dòm ngó vào, bên này xảy ra chuyện lớn việc nhỏ gì, chỉ cần không phải cố tình bảo mật giấu diếm, người ở bên ngoài đều sẽ rất nhanh biết rõ.
Vưu Chấn Vinh trở thành thủ lĩnh chợ búa các châu thành của Từ Châu. Cổ chỉ huy ở Từ Châu vệ gặp mặt Triệu Tiến nhận tội, mặt xám mày tro đi ra, mấy tin tức này lan truyền khắp toàn thành.
Bọn lại mục ở Lục phòng và bọn Bổ khoái đều là dân bản địa nắm rõ tình hình Từ Châu, người khác xem không hiểu bọn họ lại rõ ràng.
- Mấy nhà lớn nhất Từ Châu. Từ gia Cảnh Sơn là một, Vân Sơn Tự là một, Từ Châu vệ này cũng xem như là một. Mấy chỉ huy sứ kia và phương trượng, giám tự Vân Sơn Tự có gì khác biệt. Cầm đồn điền Vệ sở xem như tài sản riêng của nhà mình, chia chác nhau tầng trên bậc dưới. Triệu Tiến đã nắm Vân Sơn Tự trong tay, lại muốn kết thân với Từ gia, miếng thịt Từ Châu vệ này dĩ nhiên muốn một cắn nuốt sạch. Hắn còn có thân phận quân hộ, đúng thật là danh chính ngôn thuận.
Đối với ý đồ của Triệu Tiến, tất cả mọi người đều cảm thấy là chuyện phải làm. Cường hào bậc đó, nên hoàng hành ngang ngược, cái gì nuốt được đều nhai sạch hết.
Triệu Tiến buổi tối về đến nhà, không có việc ngoài ý liệu thấy được lễ vật đầy cả sân, phụ thân Triệu Chấn Đường tức giận nói.
- Lão Đổng còn thiếu chút quỳ ở trước cổng. Khiến cho bố mày đây không được thoải mái. Những thứ đồ này đều là mấy tên quản sự của Vệ sở tặng đấy. Một đám khốn khiếp, bên dưới ăn no bụng cũng khó khăn, bọn chúng vơ vét cho bằng sạch..
Bởi vì Từ Châu vệ sống thật quá khổ, hai huynh đệ Triệu gia, một người đi lấy công danh lại thành lính lác, một người vào thành kiếm sống bằng đao phủ, lẽ dĩ nhiên không có ấn tượng tốt đẹp gì với Từ Châu vệ bên kia.