Định ra xong cái này, Chu Học Trí khom người hành lễ muốn cáo lui.
- Học Trí lưu lại nghe một chút, kinh doanh buôn bán ngươi có bỏ công.
Triệu Tiến nói giữ người lại, Chu Học Trí luống cuống không kịp trả lời tự giác đi vòng qua đứng thẳng đằng sau chỗ ngồi, vẻ mặt y đầy cảm kích, không cẩn thận còn lảo đảo vài bước mới đứng vững được.
Thái độ Triệu Tiến đối với mấy người Từ Châu vệ đã khách khí chút ít, dù sao cả đám người bây giờ chính là kẻ làm ăn, sự tình có lợi cả đôi đàng, tự nhiên không cần dùng mặt lạnh để hăm dọa.
Cổ chỉ huy cười nói.
- Triệu công tử, Từ Châu vệ làm ra không ít lương thực tích chứa rất nhiều, vải dệt, đồ thủ công bằng tre cũng không ít. Những hàng hóa này Ngung Đầu Trấn bên kia khá nhiều, cũng không bán được giá cao hơn bao nhiêu. Tuy nhiên bên này Triệu công tử hẳn là cần có không ít. Nuôi người ủ rượu, chi tiêu các loại, những hàng thô thiển này đều cần tới. Chúng ta đều là xuất thân Từ Châu vệ chúng ta cũng có thể nói là người một nhà, tăng giá tiền cũng không dám.
Tên chỉ huy Thêm sự bên cạnh kia cười thêm vào một câu.
- Nếu như Triệu công tử muốn quy ngang giá với rượu, giá cả còn giảm được một chút, tất cả mọi người đều thuận tiện.
Mấy quân tướng ở đó đều gật đầu, sau đó lại cười nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt đúng là dở khóc dở cười, đến cuối cùng mới thở dài mà nói.
- Chúng ta nếu như luận về xuất thân, ta còn muốn gọi các vị một tiếng thúc bá. Hôm nay thật đúng là khiến Triệu mỗ không ngờ tới, không nghĩ các vị thúc bá đây lại giỏi việc buôn bán quá a.
Vừa nghe xong hai chữ “thúc bá”, đám người Cổ chỉ huy vô cùng hòa hoãn. Sĩ nông công thương tứ dân, địa vị thương nhân rất thấp, uy phong phú quý không giả, nhưng danh xưng võ tướng triều đình cũng không thỏa, thậm chí trở thành nỗi sỉ nhục.
Nhưng những người Cổ chỉ huy này không cảm thấy hổ thẹn chút nào, ngược lại trên mặt sáng rực, một gã chỉ huy họ Vương khác liên tục gật đầu nói.
- Quan vị này là tổ tiên chúng ta truyền lại, ở Từ Châu vệ lớn như vậy, triều đình đánh trận không trông cậy vào chúng ta, không cần nói thương cảm ban ơn gì, cũng chỉ có thể tự mình kiếm lợi, để nhà mình ăn dùng nhiều một chút, tích lũy của cải cho con cháu. Dù sao cũng chỉ có một chức vị này truyền lại, những người khác còn phải tự mình tìm con đường tiền đồ khác.
Triệu Tiến cười gượng, đối phương đã mở cờ như vậy, cũng không cần bận tâm mặt mũi gì, một lòng một dạ muốn kiếm tiền, giao thiệp cùng những nhân vật thế này cũng rất dễ dàng. Đứng về phía quân hộ, đám người này chính là ác bá sâu mọt, bóc lột hút máu, nhưng bây giờ hai bên cùng nhau làm ăn, thật làm cho người khác cảm thấy không tệ.
Triệu Tiến cũng bắt đầu hào phóng nói.
- Các người tới tối hôm qua, hôm nay đi dạo trong chợ ở Hà gia trang mấy canh giờ, có lẽ cũng có tính toán riêng, nói hết ra đi, Triệu mỗ ta sẽ tận lực cố gắng cho các vị thuận tiện nhất.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, một đám người Cổ chỉ huy vui mừng nét mặt động đậy, lại đứng dậy chắp tay thi lễ thật sâu với Triệu Tiến.
- Đại ca, ta đi xem thử chuồng ngựa bên kia, trời nóng bảo bọn họ chăm sóc cho cẩn thận.
Đổng Băng Phong đứng dậy nói, cũng không đợi Triệu Tiến trả lời vội vã chạy ra khỏi phòng.
Tiểu nhị chăn ngựa ỏ chờ lừa ngựa này chăm sóc các loại gia súc tuổi cũng có chút cao, ai cũng trải qua rất nhiều chuyện, dạn dầy gió sương, trời nóng trời lạnh đều có mưu mẹo ứng phó được. Hơn nữa ngựa của Triệu Tự Doanh bên kia đều được săn sóc cẩn thận, chắc chắn sẽ không xuất hiện sai sót gì, đi xem qua một chút không phải là điều thiết yếu gì.
Triệu Tiến liếc nhìn liền đoán được nguyên nhân, cho nên cũng không ngăn lại, vẻ mặt Đổng Băng Phòng đầy hổ thẹn, đoán chừng bởi vị biểu hiện của mấy vị binh tướng Vệ Sở này khiến y có cảm giác bị bẽ mặt.
- Tiểu tử của lão Đổng này tháng ngày về sau sẽ có tiền đồ rộng mở, làm việc chịu khó như vậy, lại đi theo người có tài có trí như Triệu công tử, thật sự quá may mắn.
Mấy vị này quả nhiên là chu đáo mọi mặt, vội vàng nịnh hót mấy câu.
Bọn người Cố chỉ huy muốn ở Hà gia trang mở tiệm buôn, cửa hiệu, còn muốn mua đất xây kho hàng. Nói ở trong chợ Hà Gia Trang đây thấy được thương nhân đến từ Sơn Đông và Hà Nam cùng phủ Phượng Dương bên kia, sản vật các nơi đều buôn bán trao đổi ở đây. Hà gia trang bên này là mấu chốt buôn bán vô hạn, chớ đừng nói chi là khoảng cách cách bến đò Hoàng Hà lại không xa, đường lộ hướng về phía tây bên cạnh là thành Từ Châu, vị thế đất đai quả là bậc nhất trong trời đất.
- Triệu công tử nếu có thể chấp thuận, tất cả đều dễ nói.
Vệ sở bên này lập tức lấy ra ba thành lời lãi, chỉ cần Triệu Tiến đáp ứng, bên này lập tức làm công văn khế ước. Như Huệ cùng Chu Học Trí bàn bạc một hồi, lại đưa ra phương án khác, tiệm buôn, cửa hiệu cùng kho hàng đều do Triệu Tự Doanh bên này xây nên, Vệ sở bên kia thuê. Tiền thuê nhất định phải cao nhiều so với giá trong chợ, hơn nữa mỗi năm họp một lần, cũng không cố định.
Việc này thật ra chính là không cho phép người khác góp vốn, lại ngồi không lấy tiền, đồng thời còn khống chế những nhà này trong tay.
Vệ sở chỉ cần ở Hà Gia Trang buôn bán phát đạt, Triệu Tiến vẫn mạnh mẽ như vậy, bọn họ không có thân phận đi tranh luận cái gì, đến cuối cùng xem như tất cả đều vui vẻ.
Trước khi đi, Cố chỉ huy vẫn còn lóng ngóng hiểu ẩn ý, binh khí áo giáp yên ngựa, Vệ sở cũng trữ rất nhiều, hỏa khí vân vân cũng dễ bàn bạc, hỏa dược cũng dùng mua bán được, rượu và bạc trắng cũng chẳng hề gì.
Đưa mấy vị Vệ sở đi, Triệu Tiến cười khổ nói.
- Cả người không được thoải mái, ta bây giờ muốn đi luyện binh, sau khi đổ mồ hôi sẽ thấy sảng khoái.
Cát Hương bên cạnh nói.
- Những quân tướng này chỉ suy xét vì mình, Vệ sở như thế nào không ai bận tâm. Về sau chúng ta chớ lấy Từ Châu vệ ra so với Triệu Tự Doanh, mất mặt chúng ta.
Thạch Mãn Cường theo đó nói.
Doanh binh Chu tham tướng đệ cũng đã thấy qua, cũng giống như là thân vệ, những bộ tốt trong doanh kia mạnh đến mức nào.
Triệu Tiến khoát tay cười nói.
- Đừng lấy Triệu Tự Doanh chúng ta so với binh mã triều đình, không phải là một chuyện hay, để người ngoài nghe cũng không nên.
Mọi người nghe xong mấy lời này đầu tiên là đồng thuận sau đó như có điều suy nghĩ, Thạch Mãn Cường liền nói.
- Thế này cũng coi như là quan quân cũng thua kém chúng ta.
Triệu Tiến nói ngắn gọn.
- Chu tiên sinh, về sau chuyện buôn bán cùng việc đồng áng phải nhờ đến ngươi gánh vác, có đòi hỏi gì cứ nói.
Chu Học Trí bước chân lảo đảo, thiếu chút nữa quỵ trên mặt đất, ngày đó sau huyết tẩy Hà gia trang, y thật vất vả chạy đến làm môn hạ Triệu Tiến lấy về được một mạng. Sau đó khi Hà Gia Trang bị vây khốn bỏ chạy trước, trốn ở địa đạo không dám ra, tiếp đó danh giá đã bị hạ xuống chỉ đành đi theo Lưu Dũng làm mấy việc vặt. Hôm nay được vào xem việc đồng áng, buôn bán là lần đầu tiên. Chẳng những được gọi là tiên sinh còn được hứa hẹn, thật khiến cho y nếm đủ trăm mùi trần aivạn phần cảm kích.
Đối luyện
Tình hình bây giờ của Triệu Tự Doanh ai cũng có thể thấy được. Chu Học Trí từng là thủ lĩnh bọn tà giáo qua làm phụ tá, vết nhơ này đã không thể gội rửa được, muốn đi thi khoa cử lấy công danh cũng không còn được nữa, con đường duy nhất chính là đi theo Triệu Tự Doanh cầu xin một cuộc sống ấm no, thậm chí nhưng bởi vì
không được xem trọng, hôm nay mới nhìn thấy ánh mặt trời, điều này khiến y làm sao có thể không xúc động được.
Mới vừa rồi cùng giao thiệp với một dám người Cổ Chỉ Huy, xác thực khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ bực bội vô cùng, đều đi hướng bãi luyện binh bên kia. Tới nơi luyện binh đã thấy Đổng Băng Phong đã dẫn bọn gia đinh bắt đầu hợp luyện, bốn trăm người xếp thành một phương đội nghiêm chỉnh, tiến lui biến chuyển đằng đằng sát khí. Bọn Triệu Tiến ở bên cạnh sẵn sàng gia nhập vào, trong lúc chờ đợi Triệu Tiến mới hỏi:
- Tràng niên sinh ra bên trong thôn trang nhiều ít bao nhiêu, Tiểu Dũng đệ nhìn thấy không?
Hộ dân Hà Gia Trang không ít, nhưng Triệu Tiến ở nơi này đã lâu, phần lớn cũng có chút ấn tượng, người sinh càng nhiều, đặc biệt là thanh niên khỏe mạnh, hiển nhiên cũng phải lưu ý tới.
Lưu Dũng cười trả lời.
- Đại ca, những người này đang chờ báo danh ứng mộ đấy, sợ tới chậm không ghi được tên, rất nhiều người đều tới bên này tìm kế kiếm sống. Đại ca, người xem xung quanh có không ít người như thế đang nhìn chúng ta đấy.
Triệu Tiến nhìn một vòng, phát hiện xa xa còn có người đang thập thò nhìn, các trang dân ở Hà gia trang đều nhìn quen mắt, làm ăn buốn bán chăm lo kiếm tiền, cũng chỉ có những người trẻ tuổi muốn gia nhập Triệu Tự Doanh này tò mò.
Triệu Tiến lại dặn dò.
- Trông coi chặt chẽ, đừng để những kẻ gian tà bên ngoài trà trộn vào.
Lưu Dũng mở miệng đáp.
Xin đại ca yên tâm, Chu quản sự bên kia đã định điều lệ. Nói việc buôn bán ở Hà Gia Trang có thuê người làm nhất định phải có người đảm bảo, chỗ ở cũng phải có người đảm bảo, một người gặp chuyện gì đảm bảo phải đưa ra hỏi rõ, tiểu đệ cũng sắp xếp một số người trông coi, vô cùng ổn thỏa.
Triệu Tiến gật đầu, cảm thán nói.
- Không thử một chút không biết có tài năng gì, ai có thể nghĩ đến Chu tiên sinh lại sở trường ở chỗ này.