Cho nên có Lý tuần kiểm ủng hộ và che chở. Chớ đứng nói đến nha môn Tri châu Lâm Thanh Châu, phủ nha Đông Xưởng cũng phải kính sợ ba phần. Nói sâu thêm một chút, ngay đến Thiên hộ Cẩm Y Vệ ở Sơn Đông cũng phải nể mấy phần mặt mũi.
Tuy nhiên chuyện huyên náo lớn hơn nữa, cũng chỉ là một nơi phủ này. Hơn nữa phủ Đông Xưởng cũng chỉ là một phủ nhỏ nhất trong sáu phủ của Sơn Đông, đa số người chỉ biết đây là Thánh Nữ. Mặc dù giáo chúng Văn Hương Giáo ở phủ Đông Xưởng cũng chỉ biết Thánh Nữ, Thánh Cô mà thôi, không ai biết đấy là Mộc Thục Lan, chớ đừng nói chi là truyền tin tức này đi.
Triệu Tiến đang ở Từ Châu hiển nhiên cũng sẽ không biết. Cha mẹ hắn nhắc đến cưới hỏi, vô ý nhớ tới cô bé đã từng sớm chiều sống chung rất lâu trước đây, nhưng ý niệm trong đầu chẳng qua chỉ là chợt lóe lên.
Hôm nay Triệu Tiến bàn bạc cùng Từ Trân Trân cũng không thấy thỏai mái, hắn mang theo trù tính trong đầu đi vào giấc ngủ. Ngày hôm sau tuy nói cứ như thường lệ tỉnh dậy nhưng trong người lại cảm thấy mệt mỏi.
Triệu Tiến đã có dự định ứng phó với tâm tình hiện tại. Hắn mặc quần áo chỉnh tề, đi ra dặn dò vợ chồng Triệu Tam đưa bữa sáng đã làm xong đưa đến trạch viên của nhị thúc Triệu Trấn Hưng, sau đó ở nhà chuẩn bị nước tắm rửa. Hắn muốn luyện võ hai canh giờ làm cho cơ thể hoàn toàn khôi phục lại như cũ.
Mang theo một thân mồ hôi về nhà, cũng tại trước cửa nhà hắn gặp Như Huệ, lúc này Như Huệ vẻ mặt tươi cười, nhìn thấy hắn khách khí chào hỏi.
- Đông chủ hôm nay muốn đi đến bãi hàng bên kia hay trở về Hà Gia Trang. Thủ hạ vừa đi đến bãi hàng kia sửa sang lại rồi mới đến đây.
Hắn nhìn thấy Như Huệ này hẳn là mới từ nhà mình đi ra, chỉ là không biết tới làm cái gì. Triệu Tiến nhớ tới hôm qua người này biểu tình kỳ quái, nhớ tới cha mẹ chán ghét y, nghĩ thầm rằng vào cửa lần này e rằng sắc mặt sẽ không được tốt.
Triệu Tiến nghĩ Như Huệ đến nhà nhất định là tìm chính mình nên lên tiếng hỏi.
- Tìm ta có chuyện gì?
Như Huệ cười trả lời.
- Hiện tại vô sự, thuộc hạ đến đây chỉ là gặp thái gia và thái phu nhân.
Triệu Tiến sửng sốt, Như Huệ bên kia sau khi chào hỏi từ biệt rời đi. Triệu Tiến vừa buồn bực vừa đi vào phòng, lại nhìn thấy cha mẹ đều ngồi trong chánh đường.
Vốn tưởng rằng theo thông lệ mẹ hắn Hà Thúy Hoa sẽ nói mấy câu khinh bạc nhắc nhở hắn về người này, chưa từng nghĩ câu nói đầu tiên của mẹ hắn là cười nói.
- Vị Tào tiên sinh này thật sự không tệ, Tiểu Tiến huynh đệ các con tuổi nay còn trẻ, phải học hỏi vị Tào tiên sinh này nhiều đấy.
Triệu Tiến ngạc nhiên, nghĩ thầm rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, tối hôm qua mẹ hắn vẫn còn chán ghét, sáng sớm nay liền có ấn tượng tốt, lúc này Triệu Tiến mới lưu ý tới, không riêng gì vẻ mặt mẹ hắn tươi cười mà mà ngay cả cha hắn Triệu Chấn Đường cũng rất cao hứng.
Không đợi hắn hỏi, cha hắn đã nói nguyên nhân.
- Vị Tào tiên sinh này thật đúng là có tâm, sáng nay qua đây hỏi ngày sinh tháng đẻ của con, nói là muốn tìm người xứng đôi vừa lứa cho con, quả nhiên bên cạnh con còn có một người lão luyện thành thục. Mấy huynh đệ các con sao có thể nghĩ đến những chuyện này.
Triệu Tiến đã có chút manh mối, bên kia mẹ hắn cười nói thêm.
- Trách không được tối hôm qua Tào tiên sinh hỏi cái này hỏi cái kia, hóa ra là dò hỏi dùm cho Tiểu Tiến. Tuy rằng mẹ cũng chưa gặp qua tiểu thư của Từ gia này nhưng cũng hiểu được không ít rồi. Cái tuổi này của con, bên người nên tìm một nữ nhân lớn một chút. Nữ lớn hơn ba tuổi chính là ôm được đống vàng. Chỉ tiếc cô bé này nếu không bó chân, cái tuổi này thu xếp cũng đã muộn rồi.
Triệu Chấn Đường lại không nhịn được nói.
- Để ý việc này làm chi, bà còn không phải chân to sao.
Vừa nghe xong, mẹ hắn chân mày nhíu xuống trợn ngược, quát mắng nói.
- Lão nương khi còn bé cuộc sống khổ sở, bó chân làm sao có thể làm việc. Hiện giờ Tiểu Tiến đã là đại nhân vật, không thể tìm người giống như vậy hay sao. Nghe nói tiểu thư Từ gia kia đã mất mẹ từ rất sớm, cha nàng lại là người mềm lòng, không nỡ để cho con mình chịu khổ nên mới để cho đến hôm nay.
Triệu Tiến cảm thấy không hiểu, hắn xen mồm hỏi.
- Cha, mẹ, hai người đang nói đến Từ Trân Trân?
Không nói đến cách bình phong vẫn chưa được gặp người thật, tối hôm qua sau khi nói chuyện với nhau không lâu, y có thể nhấc lên thành làm mối thân tình. Tuy nói chỉ là nói chuyện, nhưng không có gì khác với huyết chiến dưới thành, đều muốn tranh giành lợi ích về mình, vì tháng ngày sau này hai bên hiện tại cần tính toán chi li.
Nhưng thương lượng đối chọi gây gắt như vậy, ai ngờ sáng nay lại trở thành cảnh thân cận.
Không đợi Triệu Tiến bên này lên tiếng, chân mày mẹ hắn lại nhíu lại, có chút lo lắng nói.
- Tiểu thư Từ gia năm nay cũng đã hai mươi rồi, đến cái tuổi này còn chưa có hứa gả cho nhà người ta, có phải hay không nàng có tật xấu gì. Cho dù không có, tuổi này có phải cũng hơi lớn chút hay không?
Ở thời đại này, nữ nhân xuất giá khoảng chừng mười sáu tuổi là bình thường, vượt quá cái tuổi này đã được tính là lớn tuổi, bất qua Triệu Tiến đối với việc này vẫn không có cảm thụ gì, nghe được lời của mẹ, hắn vô ý nói.
- Hai mươi tuổi đâu có coi là lớn.
Phụ mẫu Triệu Tiến vừa nghe hắn nói xong, hai người đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó liếc nhìn nhau cười hì hì, lúc này Triệu Tiến mới kịp hiểu ra, dở khóc dở cười khoát tay nói.
- Chúng ta với từ gia không có quan hệ thân thích. Cha, mẹ hai người cũng đừng có bận tâm nhiều làm gì. Giờ con đi tắm rửa, hôm nay còn phải sửa soạn một chút, ngày mai dẫn đội ngũ trở về Hà Gia Trang rồi. Cha, vết thương của người kia nhất định phải dựa theo con nói mà thay thuốc để băng bó lại, ngàn vạn lần không được qua loa, đây chính là đại sự.
Nhìn biểu hiện của Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa nhịn không được bật cười, từ nhỏ hắn đã trưởng thành sớm, tính tình điềm đạm, chắc chắn, hiếm thấy có thời điểm hắn quẫn bách như vậy, ra sức làm lạc hướng câu chuyện.
Nụ cười của cha mẹ làm Triệu Tiến thêm phần lúng túng, liền quay đầu đi đến gian phòng bên kia để tắm rửa
Ở Hà Gia Trang buôn bán làm ăn một thời gian dài, lần này trở về thành không ngờ lại là cuộc chiến đấu quyết tử đẫm máu, trong lòng Triệu Tiến hiểu rõ song thân lo lắng cho hắn. Thật ra hắn cũng muốn tận dụng cơ hội lần này xử trí ổn thỏa những việc vụn vặt để có thêm nhiều thời gian ở bên cha mẹ. Nhưng lần này chưa kịp làm được nhiều như vậy, làm cho hắn chỉ muốn nhanh chóng rời đi, ở đây thảo luận điều này thực sự lúng túng.
Nước tắm trong phòng lạnh nóng vừa phải, hắn xối mấy gáo nước lên người, toàn thân cảm thấy thư thái dễ chịu, lúc này mới thật sự tỉnh táo.
Lúc này cũng nên tìm một cuộc hôn thú bằng không Triệu Tự Doanh xác thực có tai họa ngầm. Thành gia lập nghiệp, sớm có đời sau, như vậy mọi chuyện sẽ được ổn định.
Thời đại này những người cưới sinh muộn hầu hết đều là văn nhân sĩ tử, sở dĩ cưới sinh muộn là do họ chưa thi đỗ công danh, vậy nên không có ai muốn để ý tới. Họ chờ tên mình đề trên bảng vàng, một khi có công danh họ sẽ đua nhau lấy vợ lớn, cưới vợ bé. Việc gì cũng không để lỡ.