Bởi vì những kẻ bị bắt đều không phải tốt lành gì, quấy rối xóm giềng, hoành hành bá đạo
Bổ khoái thành Từ Châu có mấy mươi người, sai dịch thì lại hơn ngàn, lúc bắt những người này còn có liên thủ của "Nghĩa dũng", tất nhiên rất dễ dàng. Trong khoảng khắc một buổi sáng thì đã dọn dẹp sạch sẽ, nhưng việc bắt bớ vẫn chưa dừng lại. Đến buổi chiều, bá tánh các nơi trong thành Từ Châu đã hơi sợ hãi.
Buổi chiều, có một số người ngày thường thành thật, vui vẻ giúp người cũng bị bắt, còn có vài người có chút thân phận, trong nhà là một tiểu phú hộ, hoặc là có chút sản nghiệp, đều bị bắt hết. Bốn phía phố phường hoàn toàn không biết vì sao. Nếu nói về nguyên nhân, dường như những người bị bắt đều có chút thần bí, buổi tối thường xuyên đi ra ngoài, còn không thì trong nhà thường tụ tập không ít người, có lời đồn rằng họ là tín đồ của giáo phái thắp hương.
Buổi chiều bắt người, kẻ dẫn đường chỉ điểm thì trông hơi giống bá tánh bình thường, nhưng nếu là hạng người tin tức linh thông, thì có thể nhận ra, những bá tánh này đều là Hương đầu trong thành.
- Các ngươi phải bị thiên hỏa thiêu đốt, sau khi chết thì sa vào địa ngục.
- Đợi đến lúc Di Lặc giáng thế, các ngươi
Nhìn những người dẫn đường là ai, kẻ bị bắt cũng tỉnh ngộ, thường là khàn giọng lớn tiếng chửi rủa, sau đó sai dịch liền hành hung, còn những hương đầu dẫn đường thì sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt e dè. Hổ thẹn thì hổ thẹn, nhưng lại không hối hận gì cả, thiên hỏa thiêu đốt, sa vào địa ngục, đó là chuyện sau khi chết đi, còn Di Lặc giáng thế thì cũng không biết đến lúc nào. Nhưng Tiến gia nổi giận, đó là chuyện trước mắt, lại nói, Hội chủ cũng không quan tâm, mọi người còn do dự gì nữa.
Đại lao Từ Châu lại một lần chật kín cả người, lao đầu và ngục tốt không dám có chút nào oán thán, chỉ biết cố gắng hết sức mà làm việc, không ngừng ghi vào danh sách, không ngừng nhồi người vào trong nhà giam.
Chuyện bắt người này căn bản không qua khỏi tay người của Tri châu, Vương sư gia và các thư lại hình phòng hợp lực làm việc. Từng tờ từng tờ văn thư đưa xuống, sau khi việc này kết thúc mà có điều tra, thì đều xử trí theo vương pháp và quy tắc.
Đồng tri châu đã đắc tội tất tần tật mọi người rồi, Vương sư gia thì cố gắng lánh mình ra thật xa, ông chủ và sư gia chỉ là chi tiền làm việc, chuyện đồng sinh cộng tử thì miễn bàn nữa.
Mồng một tháng bảy hôm nay, thi thể lưu dân ngoài thành đều đã xử lý hoàn tất, đội ngũ dân tráng bắt đầu quan đạo về hướng bắc, hỏa thiêu thi thể ngay tại chỗ.
Trong thành yên tĩnh lạ thường, quan sai không ngừng bắt người khiến bá tánh cảm thấy khẩn trương, hơn nữa những sai dịch thông báo trên phố, bảo rằng sau khi trời tối mọi người ở trong nhà đừng ra ngoài, nếu như không nghe lời nhất định sẽ bị nghiêm trị.
Những bá tánh ngoan ngoãn ở trong nhà, nhưng người trong giới giang hồ của Từ Châu thì lại không. Những tên tiểu đầu mục có chút thân phận, những kẻ có bối phận cao, có chút thế lực, đều đi ra ngoài sau khi trời tối, đi về phía đại lao, gặp sai dịch kiểm tra thì nói "Tiến gia có lệnh". Sau khi đáp trả câu này thì quan sai liền cho đi.
Đến mấy con đường xung quanh đại lao, người kiểm tra không còn là quan sai nữa, mà là gia đinh Triệu Tự Doanh, ở sau lưng đám gia đinh thì là mấy tên lưu manh, mấy tên lưu manh này không theo bất kỳ một phe nào trong thành, chỉ đi theo Triệu Tự Doanh, sau khi bọn họ xác nhận đúng người, thì đám gia đinh sẽ cho đi.
Đi thẳng con đường này, đám ngưu quỷ xà thần của tam giáo cửu lưu đã sợ hãi, trong lòng liền suy nghĩ, rằng có phải mình không phải thằng ngốc hay không? Có Triệu Tiến gốc to không đi ôm, có những người như Lưu Dũng không đi nịnh bợ, lại đi theo Trần Nhị Cẩu, Sát Trư Lý gì chứ, rõ ràng là ngu muội rồi.
Trước khi vào đại lao, sẽ phát hiện ở đó đã dốt rất nhiều đuốc và chậu than, soi rọi xung quanh sáng trưng, Triệu Tiến và một đám huynh đệ mặc thường phục ngồi một bên, sau lưng bọn họ là hai đội gia đinh của Triệu Tự Doanh.
Đám người nhìn thấy Triệu Tiến, liền đi sang dập đầu, lại được đám gia đinh dẫn đến một nơi khác, đối diện cửa chính của nhà giam.
Người giang hộ các lộ đều đã tề tựu, Triệu Tiến ngồi ở đó bất động, Lưu Dũng đứng dậy lớn tiếng nói.
- Chuyện lưu dân vây thành lần này, có người đầu óc mê muội, cho rằng có thể vô pháp vô thiên, lộ ra không ít lòng dạ riêng, các vị còn biết tốt xấu, chưa làm loạn theo, cho nên lần này mời các vị đến xem thử, kẻ đầu óc mê muội sẽ có kết cục gì, sau này cũng biết phải làm thế nào.
Lời này nói ra nghe rất không khách khí, rất nhiều người ngoài mặt khiêm tốn lễ độ, nhưng trong lòng lại có chút phẫn hận, lòng muốn mấy tên trẻ tuổi các ngươi cũng quá kiêu ngạo rồi, không biết gió mây chuyển dời sao?
Lưu Dũng vừa nói xong, liền xoay về phía đại lao đưa tay ra hiệu, hai mươi sai dịch tay cầm đại côn cũng đã đứng ở chỗ đất trống.
Cửa chính nhà giam mở ra, từng người bị giải ra, người áp giải cũng là sai dịch của quan phủ, kẻ bị áp giải mọi người đều rất quen thuộc. Vào mấy ngày trước, mấy vị này còn đang chạy nhảy lăn tăn, nói cái gì mà thời cơ rất tốt, những lời mắng vô sỉ từ đáy lòng cũng nói ra không ít. Chẳng hạn như Triệu Tiến nhất định xong đời, một tên nhóc con sắp hết hơi đến nơi, sợ hắn làm gì.
Những người bị áp giải ra phần lớn đều khóc lóc van xin, cũng có vài người lớn tiếng mắng chửi. Dù sao cũng đều là lưu manh côn đồ, không có mấy tên cứng cỏi liều mạng, nhưng khóc lóc van xin hay giãy giụa mắng chửi cũng chỉ có thể động khẩu, vì mỗi tên đều bị trói thật chặt.
Mặc kệ bọn họ làm như thế nào, thì sai dịch áp giải bọn họ đều không để ý đến, đi đến giữa sân liền ném ra đất, sau đó sai dịch cầm đại côn liền đánh xuống.
Đại côn thô to như cái chén đánh vào người, ban đầu còn có thể kêu đau, vài côn nữa thì không còn nghe giọng nói nữa, sau đó sai dịch áp giải người lại ném tên thứ hai xuống đất.
Đám người đừng ngoài xem lặng ngắt như tờ, những nhân vật trong giới giang hồ có thể có ngày hôm nay. Năm xưa cũng từng nhìn thấy máu, từng chém giết với người ta trên đường phố, đả thương người cũng chỉ là chuyện nhỏ, không ít người còn từng ra tay giết người, tự cho là mình lòng lang dạ sói.
Nhưng trường diện trước mắt vẫn là khiến bọn họ kinh hồn táng đảm. Từng tên từng tên còn sống sờ sờ bị ném xuống đất, đại côn hung hăng đập lên đầu lên người, sau khi đập chết, lại đổi tên khác. Người bị đánh chết bọn họ đều nhận ra, đều là những nhân vật lòng lang dạ sói trong giới giang hồ Từ Châu, nhưng cứ như vậy mà từng tên bị đánh chết, giống như mạng người đã không còn là mạng người nữa vậy.
Kiểu giết người này khiến mỗi người đều cứng đờ người, ban đầu rất nhiều người còn không ngừng nhìn về phía Triệu Tiến, hiện tại thì không dám nhìn nữa. Bọn họ bây giờ mới chính thức nhận ra vẻ đáng sợ của chàng trai trẻ tuổi này. Ngoài thành lấy ít thắng nhiều, giết cho thây chất thành núi máu chảy thành sông thì mọi người vẫn chưa có ấn tượng tận mắt nhìn thấy. Còn cảnh tượng trước mắt, từng nhân vật tiếng tăm đều bị đánh chết, ai nấy đều sống sờ sờ thoắt cái trở thành người chết, điều này khiến bọn họ chấn động.
Có người nhịn không nổi đã nôn ra, có người toàn thân run lên bần bật, có người sắc mặt trắng bệch, không ít người trong lòng đều đang suy nghĩ sau này sẽ cải tà quy chính, làm nô bộc cho người khác, cũng đừng lăn lộn trên giang hồ nữa, đây là một con đường chết.
Mỗi khi đánh chết một người, quản ngục ở trước cửa chính nhà giam liền gạch đi một cái tên trong danh sách, trong nhà giam chết đi một người không đáng gì. Thời tiết nóng nực như thế này, một nơi dơ bẩn như lao ngục bình thường mỗi ngày đều có người phát bệnh mà chết, ngày mai những người này đều là mắc bệnh mà chết, nhưng hình phạt trước mắt khiến cho đám quản ngục tự cho mình biết rộng hiểu nhiều cũng phát lạnh cả người.
Không lâu sau, hành hình hoàn tất, đám sai dịch cầm côn lui về phía sau, lại có người tiến lên kéo thi thể đi. Lưu Dũng ở vị trí đằng kia đứng dậy nói.
- Lần này là niệm tình các ngươi ngày xưa vất vả
Y vừa nói ra câu này, trường diện lại trở nên hỗn loạn, không ít những tên đầu mục lưu manh đã kinh hồn táng đảm liền quỳ xuống, thấy người khác quỳ người không quỳ cũng quỳ theo, khiến cho Lưu Dũng lại lặp lại câu nói một lần.
Nghe lời nói của y, rất nhiều người trong lòng đều cảm thấy cổ quái, thầm nghĩ xử lý tàn nhẫn như thế này còn coi như niệm tình vất vả, như vậy nếu không niệm tình thì sẽ như thế nào?
- Bằng không lần này sẽ xuống tay với người nhà các ngươi. Nhớ kỹ những gì đã nhìn thấy đêm nay, sau này tự lo cho mình, quay về hết đi.
Đã vậy còn họa lây người nhà. Đầu tháng bảy thời tiết oi bức, đừng nói chi ở đây có không ít chậu than, lại càng nóng bức đến mức khiến người ta khó chịu nổi, nhưng sau khi nghe thấy câu nói này, mỗi người đểu cảm thấy giống như đang trong ngày đông giá lạnh, trong người đều cảm thấy lạnh lẽo.
Rất nhiều người đều không biết mình làm sao về đến nhà, rất nhiều người sau khi về đến nhà thì lâm bệnh nặng, có không ít người chuyển nhà khỏi Từ Châu, cũng có người không làm ăn trên giang hồ nữa mà đi làm nghề chính đạo. Sau đêm nay, trong ngoài thành Từ Châu yên ổn hơn trước rất nhiều.
Sau khi người giang hồ trong thành rời khỏi, đám người Triệu Tiến vẫn ngồi ở đó, đám sai dịch cũng chưa rời khỏi, sau một hồi như vậy, Lưu Dũng lại căn dặn một tiếng, đám sai dịch nghỉ ngơi một lúc lại đi vào nhà giam, mang ra một đám người nữa, lại giống như lúc nãy dùng đại côn đánh chết.
Các sai dịch hành hình người đầy mồ hôi, không ít người cũng bị việc giết chóc này khiến cho mặt mày xanh mét, nhưng thần sắc hưng phấn trong mắt mỗi người đều không giấu được. Việc làm đêm nay, mỗi người đều nhận trước hai lượng bạc trắng trao tay, sau đó đánh chết một người, hai trăm văn tiền cầm côn, năm trăm văn tiền áp giải, đêm nay từ trên xuống dưới ai nấy đều kiếm được ít nhất mười lăm lượng.
Hơn nữa đây là làm việc cho Tiến gia, cho dù không trả tiền, thì một lời căn dặn của hắn mọi người cũng phải ngoan ngoãn làm theo, hiện tại còn có thù lao hậu hĩnh như vậy, trong lòng ai nấy đều vui như nở hoa.
Còn dặn sau khi việc xảy ra nói không biết gì cả, mọi người đều đáp ứng. Hiện giờ trong thành Từ Châu Tri châu chính là một con bù nhìn, Tiến gia mới là người ra lệnh.
Khuôn mặt của quản ngục căng thẳng, nhưng trong lòng lại có tính toán, ưu đãi bốn trăm lượng bạc, bản thân mình có thể giữ nhiều một chút, chia cho ngục tốt trong nhà giam một chút, về phần báo lên những tên tù nhân chết đói chết rét gã không chút lo lắng, bên phía Hình phòng ai dám nói một chữ không.
Cát Hương nói.
- Chuyện mà đám Truyền đầu này biết rất ít ỏi, bọn họ chỉ nói là nghe theo pháp chỉ của tổng đà truyền xuống, yêu cầu bọn họ trợ giúp hương chúng ẩn náu, lúc mấu chốt liền động thủ.
Trong đám huynh đệ của Triệu Tiến, về cách nghiêm hình tra tấn và ép cung, Cát Hương có chút thiên phú, y và Thạch Mãn Cường thay phiên trấn thủ Hà gia trang, vừa hay lúc này y ở đây.
Dựa theo lời cung khai và chỉ điểm của đám Truyền đầu kia, trong lúc lưu dân tập kích có Truyền đầu không nghe hiệu lệnh và biểu hiện không đúng đều bị bắt vào đại lao, nghiêm hình tra khảo. Sau khi thẩm vấn xong, Triệu Tiến cũng sẽ không giữ lại tai họa ngầm ở trong thành, trực tiếp xử lý nhanh gọn sạch sẽ dứt khoát.
Sau khi nghe được lời nói của Cát Hương, mọi người đều trầm ngâm, sau một hồi Triệu Tiến liền mở miệng nói.
- Tổng đà Văn Hương giáo dường như xem Từ Châu là cái đinh trong mắt, muốn bằng mọi giá tính kế hủy diệt nơi này.
Mọi người gật đầu. Trần Thăng lo lắng nói.
- Từ lúc cha của Tiểu Lan chết bất đắc kỳ tử đến hôm nay, trông như rằng tổng đà này xem Mộc gia không vừa mắt.
Vừa nói đến đây, Vương Triệu Tĩnh đã lớn tiếng ho khan.