Lúc nói những lời này mới được một nửa, ngay cả chính liên trưởng và đội trưởng của Triệu Tự Doanh cũng không giữ được bình tĩnh, tất cả trừng mắt thật to nhìn Triệu Tiến, người đằng sau đang nhỏ giọng bàn tán, tân khách hai bên vẻ mặt kinh ngạc, e sợ mình nghe lầm.
Trong ngoài lều chốc lát đã ồn ào hẳn lên, Triệu Tiến giơ cánh tay lên vẫy mạnh mấy lượt mới khiến cho tất cả im lặng trở lại. Triệu Tiến nâng cao thanh âm nói.
- Lúc phục dịch, ruộng vườn này do thương hành Từ An thay mặt coi sóc xử trí. Hoa mầu làm ra chiếu theo các nơi năm đó thu hoạch thành một con số ước chừng. Lương thực nhiều tính theo lương thực, tiền nhiều tính theo tiền, đưa đến trong nhà các ngươi, hoặc vào trong tay chính các ngươi.
Dưới đài lúc này mới yên tĩnh một chút, đây không phải tăng quân lương sao? Cũng không cần quá mức vui vẻ, Triệu Tiến nói tiếp.
- Khế đất do thương hành Từ An thay mặt giữ lấy. Sau khi làm việc cho Triệu Tự Doanh hai mươi năm chia lại cho từng người. Nếu như chết trận, khế đất đưa cho người nhà. Nếu như bị thương không còn đánh nhau được nữa, khế đất đưa cho người đó. Các vị huynh đệ, khế đất sẽ làm xong trong vòng mấy ngày tới đây, sẽ tìm các ngươi ký tên ấn dấu. Ngày sau các ngươi muốn tra xem, bất cứ lúc nào cũng đi sang thương hành Từ An bên kia kiểm chứng thực hư. Hằng năm khế đất này đều sẽ đổi một tờ mới, cho các ngươi thêm hoặc là cắt giảm đi ruộng đất. Còn nếu như lâm trận bỏ chạy, bán đứng huynh đệ, cùng với phạm lỗi, trái với phép tắc, tờ khế đất này sẽ thành tờ giấy lộn.
Yên lặng ngắn ngủi lại bị tiếng huyên náo phá vỡ, đây đúng là đất đai ruộng vườn của mình, chỉ có điều phải chờ đến đúng thời hạn mà thôi.
Làm việc hai mươi năm, thì có hơn một trăm mẫu đất, nếu như chức vị cao chút, thì xấp xỉ gần ba trăm mẫu, nếu như lập công sẽ càng nhiều hơn. Đây chính là ruộng đất, là cơ nghiệp đời đời kiếp kiếp truyền lại cho con cháu. Kẻ nào cũng không ngờ rằng còn có chỗ tốt như vậy, ai cũng lộ ra vẻ mặt không tin được, nhưng ngẫm lại một chút cách làm người làm việc của Triệu Tiến, liền phát hiện tìm không thấy bất kỳ lý do hoài nghi gì cả, Tiến gia nói lời giữ lời.
Tiếng huyên náo dần dà lắng đọng, liên trưởng và đội trưởng mới nhậm chức đó dùng vẻ mặt hưng phấn nhìn Triệu Tiến. Triệu Tiến quét mắt nhìn xuống đài, kẻ nào bị hắn nhìn trúng đều ưỡn ngực ra.
Triệu Tiến cười nói.
- Các huynh đệ, nghe mệnh lệnh của ta. Vâng theo quy củ của Triệu Tự Doanh, huấn luyện phải thật chăm chỉ, chiến đấu dũng mãnh tiến lên trước. Ta sẽ không bạc đãi các ngươi.
Bên dưới có thanh âm bùng lên râm rả, bọn gia đinh giống như mồm miệng đang mở ra khép vào muốn nói cái gì đó. Đến cuối cùng càng lúc càng rõ ràng, biến thành tiếng hô to.
- Tuân lệnh!
- Tuân lệnh!
Mặc kệ là bọn huynh đệ của Triệu Tiến hay là gia đinh ở dưới đài, ai ai cũng nghiêm trang. Còn bọn tân khách ở hai bên thì có kẻ theo đó cũng vui vẻ, có kẻ thì sắc mặt trắng bệch.
Sự tình đến mức này coi như cáo chung hết thảy mọi việc, bọn gia đinh xếp thành hàng rời khỏi. Trước khi tân đinh chưa có tiến vào sân, Triệu Tự Doanh vẫn phải chiếu theo cấp bậc biên chế ban đầu, hết thảy không thay đổi.
Lại có ngươi tiến vào điều chỉnh phương vị ghế ngồi, chuyển chỗ của bọn tân khách hai bên vào trong lều lần nữa. Lúc này mặt trời đã ngã về tây, tinh thần của mọi người cũng không lơi lỏng chút nào.
Hôm nay cả đám người họp nghị, vốn tưởng rằng chỉ là đi ngang qua sàn diễn vở tuồng, sự tình định ra trước đó vài ngày nói qua một lượt, sự tình chưa định không nhắc tới nữa. Tất cả đều vui vẻ kéo tới, không ngờ được nhìn thấy nhiều chiêu trò như vậy, tuy nhiên người có lòng cũng nhìn ra được một vài thứ. Triệu Tiến lộ rõ thực lực với mọi người, hơn nữa còn đang cố ý kêu gọi. Hễ là người trung thành với hắn, từng giúp hắn, đều có được chỗ tốt thật sự.
Mấy đại hào một phương chiếm mấy trăm khoảnh, ngàn khoảnh đất còn tốt, những người khác đều đang tính toán mối lợi nhỏ cho mình. Triệu Tiến hào phóng như vậy, làm việc công bằng như vậy, mình giữ lấy cục diện chút tẹo dường như cũng không có ý nghĩa nào lớn cả, sao không thừa dịp nương tựa vào? Ai ai cũng đều đang nghĩ như thế.
- Các vị hương thân, cả ngày nay khiến cho các vị mệt nhọc, Triệu mỗ làm việc có phép tắc của mình, chỗ khác người cũng nhiều. Các vị nếu như có gì không rõ, hoặc là cảm thấy không thỏa đáng, đều nói ngay lúc này cả đi.
Lời này nếu như nói lúc ban đầu, tất cả còn sẽ rất hăng hái, nhưng từ đầu đến cuối, người nào người nấy đều cảm thấy được sợ hãi trong lòng, lời muốn nói lúc đầu cũng nuốt hết vào.
Một gã hương thân hơn bốn mươi tuổi đứng lên khách khí nói.
- Triệu công tử, Trâu mỗ có câu không biết có nên nói không.
Triệu Tiến giơ tay ra hiệu.
- Trâu tiên sinh là bậc trưởng bối, có lời xin cứ nói. Ngồi xuống nói cũng được rồi.
Đám đông đều nhận ra được là tú tài của Trâu Gia Trại, cũng là tộc trưởng giàu có một vùng châu thành Từ Châu và Tiêu huyện, danh phận kém tí chút so với Thái cử nhân kia.
Được Triệu Tiến nói lời như vậy, vị Trâu tú tài kia mới cảm thấy mặt mũi có chút rạng rỡ, cười nói khách khí một câu nhưng không ngồi xuống đứng ở đó nói.
- Triệu công tử có công tất thưởng, thật là sảng khoái công bằng. Nhưng những người có công này cũng là công thần của Từ Châu chúng ta. Nhiều ruộng đất như vậy để cho Triệu công tử đây một mình gánh vác thật không ổn. Bằng không để cho bọn ta chia nhau gánh vác được chăng?
Ánh mắt Triệu Tiến nheo lại, sĩ thân cường hào ngồi ở chỗ của mình sắc mặt đều biến đổi, đa số người sắc mặt trở nên rất khó coi. Nghĩ thầm đất đai là sản nghiệp gốc rễ của từng nhà mỗi người, ngươi có đưa ra lấy lòng đi chăng nữa, bản thân ngươi làm chủ đưa cho người ta, sau khi xong việc quay về người trong nhà ngươi sao bằng lòng cho được, khẳng định phải náo loạn một trận lớn với ngươi, đến lúc đó xem ngươi thu dọn cục diện thế nào. Còn số ít người thì như có điều cùng chung suy nghĩ nhìn về hướng Trâu tú tài, Thái cử nhân cũng khẽ gật đầu.
Triệu Tiến thanh âm lanh lảnh nói.
- Chư vị không cần lo lắng, bên phía Hà Gia Trang ta ruộng tốt vô số, Vân Sơn Tự còn có trang viên. Ruộng đất Khổng Gia Trang lần này cũng phải chuyển hết vào trong tay Triệu mỗ. Huống chi lần này lưu dân gây rối, sản nghiệp đất đai vô chủ bờ bắc Hoàng Hà cũng đều lấy danh nghĩa Triệu Tự Doanh nắm lấy. Những chia chác này, thật sự chỉ là chín con trâu mất một sợi lông, không đáng kể tới.
Trâu tú tài lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ luôn miệng nói.
- Cũng là Trâu mỗ nhiều lo nghĩ rồi. Triệu công tử, trong nhà Trâu mỗ trai tráng không thiếu, lúc này đều đang phải bận việc của gia trang. Khoảng chừng nửa tháng một tháng sau mới việc rời thân được. Lần này bọn họ bỏ lỡ chiêu mộ của Triệu Tự Doanh, Triệu công tử nể mặt đều là bà con xóm giềng trên đất này, cho bọn họ một số chiếu cố được hay chăng.
Thái cử nhân vội vàng đứng lên nói.
- Triệu công tử, trong nhà Thái mỗ cũng có một cố thiếu niên thích võ nghệ, nếu như giao cho Triệu công tử bên đây dạy bảo. Thái mỗ đây cũng cảm kích vô tận rồi.