Con thuyền chở những người Triệu Tự Doanh cũng không có đi thẳng sang bờ bên kia, mà là xuôi dòng xuống. Trong đêm, bờ nam bên ấy luôn có người đốt đèn lồng làm ám hiệu dẫn đường.
Tối ngày mười ba tháng bảy, tại nơi gần bến đò gần châu thành nhất, những con thuyền chở đám người của Triệu Tự Doanh liền cập bờ. Gia đinh và ngựa rời thuyền, không ít người còn phải lội nước tới tận đầu gối để lên bờ. Chuyến đi này đi mất thời gian hơn một ngày một đêm
Ở trên bờ cũng sớm có người đến tiếp ứng, hơn nữa còn chuẩn bị xong đồ dùng và xe ngựa. Sau khi đốt lửa trại nghỉ ngơi và chỉnh đốn trong chốc lát, Triệu Tự Doanh bắt đầu tiến về hướng núi Vân Long. Vào buổi sáng sớm ngày hôm sau, đại đội Triệu tự doanh đi tới Vân Sơn Tự. Bản tự của Vân Sơn Tự đã phong bế núi bảy ngày.
Như Huệ dẫn mười mấy tăng nhân tâm phúc dẫn Triệu Tự Doanh vào một trang viên phía sau núi. Đây là nơi được dùng để tiếp đãi quan lại quyền quý và cũng là nơi để những người nhà mấy kẻ chấp chưởng Vân Sơn Tự tới tầm hoan hưởng lạc. Lúc không cần, nơi đây chỉ có mấy tăng nhân lo việc trông coi quét tước nhưng nếu Triệu Tự Doanh phải sang đấy thì bọn họ cũng đều bị đuổi đi rồi.
Bọn gia đinh của Triệu Tự Doanh vừa tiến vào trang viên này cũng cần chốc lát, sau khi Triệu Tiến tuyên bố giải tán, rất nhiều người chẳng bận tâm tới những tăng nhân dẫn đường, cứ vậy mà ngã thẳng người trên mặt đất, tựa vào bên tường nằm ngáy o.. o.... Chặn đường vừa qua thật sự là luôn phải dè dặt, khẩn trương rất nhiều, bọn họ căn bản không có cơ hội thả lỏng nào.
Một người luôn nghiêm túc, cẩn thận và coi trọng kỷ luật như Triệu Tiến cũng không đi quản, hắn chỉ nói với bên Như Huệ kia mau chóng đưa tới cơm canh và đồ dùng tới, tin tức bên trong cũng được tung ra để cho mọi người biết được phản loạn đã được bình ổn.
Tới khi trời gần như tối đen, bọn gia đinh của Triệu Tự Doanh mới xem như hồi phục lại, bên Vân Sơn Tự cũng đã sớm làm sẵn cơm nước xong xuôi.
Về phần Triệu Tiến và bọn huynh đệ tiếp đãi có tốt hơn một chút, còn sắp sẵn phòng riêng để tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, toàn thân thoải mái rồi mới ngồi nói chuyện phiếm trong phòng khách.
Như Huệ nói sự tình bên Từ Trân Trân.
- Hai tỷ đệ Từ gia vẫn ở yên trong nhà, cả ngày lẫn đêm chúng tôi đều bố trí người để mắt tới, không ai tới truyền đưa tin tức cả.
Trước kia mỗi khi có tin tức gì truyền đến, mọi người đều đã mồm năm miệng mười đưa ra lời phán đoán của mình rồi, tuy nhiên khi nói đến Từ Trân Trân, tất cả đều nhìn về phía Triệu Tiến, chỉ có Trần Thăng mỉm cười nói một câu.
- Quả nhiên là xứng đôi với đại ca nha.
Một cô gái tầm thường thì không ra cổng chính cũng chẳng vượt cổng sau, chuyện bên ngoài đều không biết nhiều cho lắm, càng không có khí phách bình tĩnh như vậy. Càng không nói tới chuyện Triệu Tiến suất lĩnh Triệu Tự Doanh đánh bất ngờ Khổng gia trang, dựa trên một mặt nào đó mà nói thì cũng do Từ Trân Trân xúi giục. Nữ tử như thế, một nữ trung hào kiệt như thế, đương nhiên là xứng đôi vừa lứa với Triệu Tiến.
Vừa nghe Trần Thăng nói như vậy, mọi người trong phòng đều gật đầu cười, tất cả mọi người đều tán đồng với lời này.
- Hiện tại nàng chỉ có thể gả cho ta, không còn lựa chọn khác đâu. Đám huynh đệ chúng ta ngày núp đêm đi, vào sinh ra tử diệt trừ cường địch cho Từ gia nàng, tất nhiên sẽ muốn được hồi báo rồi.
Triệu Tiến nghiêm nghị nói, nhìn thế nào cũng thấy hắn có chút xấu hổ
Mọi người lúc đầu còn nghiêm mặt, tuy nhiên làm huynh đệ nhiều năm như vậy bọn họ đều hiểu nhau rất rõ. Nhận ra vẻ ngượng ngùng này của Triệu Tiến, mọi người lập tức cười rộ lên, nhưng trong tình cảnh như thế này những người tùy tiện trêu đùa và nói vài lời như thế, cũng chỉ có Trần Thăng và Như Huệ mà thôi.
Trần Thăng cười nói.
- Đúng là một chuyện đại hỉ, huynh tính kế người ta như thế chờ sau khi nàng ta xuất giá qua cửa huynh nhớ ngàn vạn lần đừng có nói ra nhé!
Nhưng thật ra tâm tình Như Huệ lại không có xúc động như vậy, y lắc đầu trêu chọc nói.
- Chỉ sợ Từ tiểu thư suy nghĩ còn rõ ràng hơn so với đông chủ. Triệu Tự Doanh chúng ta tiêu diệt Khổng Gia Trang, đối với Từ gia bọn họ mà nói là chuyện rất tốt, nhưng cũng là một đòn cảnh cáo họ, nếu như có thể đấu thắng được Khổng Gia Trang, bọn họ cần gì phải cầu xin chúng ta ra tay.
Mọi người gật đầu, Lưu Dũng nhận ra Triệu Tiến không muốn tiếp tục bàn bạc chuyện có liên quan đến Từ Trân Trân nữa, nên liền nói vòng vo lái sang câu chuyện khác.
- Đại ca, lần này chỉ diệt Khổng Cửu Anh và thôn trang ông ta ở đấy, mấy đứa con trai của ông ta ít nhất còn có hai người ở bên ngoài, đội nhân mã hẳn là còn khoảng tầm hai ba trăm nữa, cả ngàn bộ tốt vẫn đầy đủ như trước, những thứ đó bỏ mặc lại hết sao?
Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Nếu huynh không nhầm, những người còn lại của Khổng gia cộng thêm mấy bọn đại đầu mục, sẽ mang người chiếm đoạt gia sản của Khổng Cửu Anh, sẽ đấu đá lẫn nhau. Các cường hào xung quanh nhìn bọn họ cũng không vừa mắt. Quan phủ thân sĩ Hà Nam, Sơn Đông cùng Phong huyện, Bái huyện đều sẽ ra tay trừ loạn. Kẻ nhòm ngó cũng không ít, chỗ đó sẽ chia thành năm bè bảy mảng rất nhanh thôi.
Không đợi mọi người nói, Triệu Tiến lại nói tiếp.
- Suy đoán dù sao cũng không được chính xác, tuy nhiên nơi Khổng Cửu Anh ở đều đã suy yếu hư hại tới mức này rồi thì các nơi khác có lẽ càng kém hơn. Cho dù huynh đoán sai, thì sau này Khổng Gia Trang cũng không đáng làm địch thủ của chúng ta nữa, giờ chúng quá yếu, quá mục nát, không đáng nhắc tới.
Nói tới đây, tinh thần mọi người phấn chấn hẳn lên, Đổng Băng Phong rõ ràng có chút kích động, nói ngay.
- Từ nhỏ đệ có nghe người ta nói qua về Khổng lão hổ này. Họ nói ông ta xuất thân là quan quân ở Sơn Đông, lại từng chém giết trong chốn giang hồ thảo mãng. Toàn bộ vùng Từ Châu, thậm chí gần như tính cả các phủ huyện các tỉnh gần đó, bọn chúng đều là kẻ không dễ trêu chọc vào nhất. Ông ta còn có một đám thuộc hạ rất liều mạng, dám đánh đấm lại có lề lối, cho dù binh mã dưới trướng Tham tướng đều chưa hẳn là đối thủ của chúng. Không sợ mọi người có chê cười, nhưng trước khi đi ta còn có chút bận tâm, nhưng đánh nhau rồi mới biết chúng hoàn toàn chỉ là một đống sình lầy. Ngựa trong chuồng nhiều như vậy, nơi đóng quân lại trọng yếu như vậy, không ngờ lại chẳng có người trông coi. Có mấy tên chạy đến thì cả người đều đầy mùi rượu, đội ngũ mục nát như vậy mà còn có người nói lợi hại, so với Triệu Tự Doanh chúng ta còn không biết kém nhiều đến bao nhiêu.
Bình thường Đổng Băng Phong vốn kiệm lời ít nói hiếm khi thao thao bất tuyệt, hơn nữa lời y nói lúc này, đúng là như cắt vào lòng mọi người, tình cảnh trong phòng lập tức trở nên sôi trào lên.
Thạch Mãn Cường kích động nói tiếp lời.
- Cái gì mà tăng binh Vân Sơn Tự, cái gì mà đội nhân mã Khổng Gia Trang, cho dù là quan binh đệ xem cũng như đám ô hợp, không ai sánh bằng Triệu Tự Doanh chúng ta hết.
Nói xong y mới nhớ đến Như Huệ, vội vàng mặt đỏ tía tai xin lỗi.
- Xin lỗi Tào tiên sinh, ta chỉ là thuận miệng nhắc tới.
- Khách khí như vậy làm chi, ta đã sớm hoàn tục rồi, và cũng không còn ở trên Vân Sơn Tự nữa.