Nếu nói Thái cử nhân đó là người đọc sách, không hiểu việc võ vẽ, nhưng vị Tề Nhị Khuê này đó là một nhân vật trong chốn giang hồ, không ngờ lại nhiệt tình như vậy, lẽ nào trong này thực sự có lợi ích?
Triệu Tiến cười nói.
- Tốt, cảm ơn các vị ủng hộ, Triệu Tự Doanh sẽ không bạc đãi các vị, cũng xin các vị khác đừng lo lắng, ngồi được với nhau thế này, mọi người vẫn là bằng hữu, nên thế nào thì thế ấy.
Còn về chuyện đoàn luyện hương dũng các nhà đều giao cho Triệu Tự Doanh thống lĩnh, không có người dò hỏi, cũng không ai nghi ngờ, nếu Triệu Tự Doanh đã lên tiếng thì mọi người phải chấp thuận.
Chu Học Trí bên kia lại tiến lên trước nói.
- Lúc trước đều đã bàn bạc, việc buôn bán của trên đất Từ Châu chúng ta trước giờ đều thuận tiện, không được bắt chẹt đong thiếu, nhưng hàng hóa bên ngoài đi qua, bất luận là quen biết với nhà ai cũng phải mua cờ lệnh của Triệu Tự Doanh ta. Có cờ này, các vị đều được thuận tiện, không có cờ này, nếu ai đi thuận lợi, thì đó là gây sự với Triệu Tự Doanh, gây sự với các vị bà con.
Người bên dưới đều gật đầu, cũng có người thấp giọng nói.
- Tiến gia nhân nghĩa hào phóng, việc nhận cờ này vốn cần mọi người giữ gìn mới trông chừng được, Khổng Gia Trang tự mình chơi làm sao mà chơi cho được.
- Hàng hóa đi qua địa phận nhà ai, đến lúc đó mời ghi lại, cứ ba tháng đến đây thanh toán một lần, tuyệt sẽ không bạc đãi mọi người...
Bên kia Chu Học Trí còn chưa nói xong, Triệu Tiến cất giọng bổ sung.
- Cờ này không chỉ là để kiếm tiền, cũng là để mọi người giữ đất nhà mình cho tốt. Lần này lưu tặc gây loạn, lúc trước không biết bao nhiêu thám tử kéo đến, mọi người lẽ nào thực sự không nhìn thấy sao? Còn chẳng phải là cảm thấy không liên quan đến mình, nhắm một mắt mở một mắt hàm hồ cho qua, kết cuộc súy chút nữa gây đại họa, về sau nhất định không được phép.
- Xin Tiến gia yên tâm.
Bên dưới mồm năm miệng mười nói.
Nói xong những lời này, Như Huệ lại bước lên trước một bước, cười nói.
- Các vị khách quý, xin mời rời tiệc một chút để nghỉ ngơi, chúng ta phải thay đổi chỗ ngồi.
Bên ngoài đã mắc xong lều che nắng, những quan khách này đứng dậy đi ra, những liên trưởng và đội trưởng đợi bên ngoài theo sắp xếp của Như Huệ, bàn ghế dưới lều lớn khiêng sang hai bên, tay chân của bọn họ nhanh nhẹn nhịp nhàng, nhanh chóng đã hoàn thành rồi. Dưới lều lớn trống không, đội trưởng và liên trưởng theo thứ tự nối đuôi nhau đi vào, xếp hàng dưới lều lớn đợi lệnh.
Một màn này lại khiến cho quan khách hai bên rất hứng thú, lúc trước những họp nghị đó đều là trình tự của danh gia vọng tộc Từ Châu, mọi người ở cái đất Từ Châu này đều là nhân vật có tiếng, cho dù là thương nghị trước hay là tuyên bố sau, vẻ bên ngoài cũng luôn có, nhưng những gia đinh này lúc trước đã định sẵn cấp bậc, bây giờ lại đến làm gì.
Đám gia đinh đứng đó trong tư thế nghỉ ngơi, sau một lát, lại có mười mấy người được dẫn tới, người hiểu biết rộng đều có thể nhận ra, đây đều là những hảo hán giang hồ một vùng châu thành và Tiêu huyện của Từ Châu. Những hảo hán này có người là đơn thương độc mã, có người có mấy chục mười mấy huynh đệ thủ hạ, dùng lưỡi đao lăn lộn kiếm ăn, tuy nói không phải là dân lành những vẫn có chút danh tiếng hiệp nghĩa, ít nhất cũng làm được việc thỏ không ăn cỏ gần hang.
Lại có người ngày đó tham gia cứu viện Từ Châu nhận ra, mười mấy người đến này ngày đó đều đã từng vào viện quân, cũng từng chiến đấu hăng hái đẫm máu.
- Anh em Bạch gia đó cũng không dễ dàng gì, chết hai người.
Tiếng bàn tán nhỏ vang lên, những hán tử này đều ngẩng đầu ưỡn ngực, cố làm ra bộ dáng hùng hùng dũng dũng, nhưng lúc đi thì liếc ngang liếc dọc, đầu không cúi nhưg nhìn ra được rất không thoải mái.
Sau khi bọn họ được dẫn đến, đứng ở bên trên cùng đám gia đinh, lúc này Triệu Tiến đứng dậy khỏi chỗ ngồi, thần sắc trịnh trọng ôm quyền thi lễ, nghiêm nghị nói.
- Các vị huynh đệ trượng nghĩa tương trợ, Triệu mỗ cảm kích vô cùng, lần nữa xin tạ ơn.
Đám người bất an đó không ngờ Triệu Tiến lại làm như vậy, trước tiên là ngạc nhiên, lập tức cuống cuồng khom người thi lễ, có người quỳ ngay dưới đất, liên tục nói không dám.
Triệu Tiến cười nói.
- Chu cấp thương vong mai táng đã phát, nhưng so với tấm lòng trượng nghĩa nhiệt huyết của các vị, thì còn xa mới đủ. Triệu mỗ cũng biết các vị những năm này phiêu bạt, không có nơi ở cố định, cho nên chuẩn bị chút lễ mọn, phàm là thương vong thì Triệu Tự Doanh này sẽ cấp cho gia đình họ mỗi năm mỗi người hoa màu làm ra của mười mẫu ruộng. Về phần các vị, bên chỗ vận chuyển danh tửu Hán Tỉnh của Triệu mỗ thường xuyên bị quấy rầy, vẫn phải mời các bị giúp đỡ trông nom, giá cả vân vân đều dễ nói.
Sau khi hơi chút yên tĩnh, toàn trường lại xôn xao lên, đối với đa số những người ở đây mà nói, hoa mầu làm ra của mười mẫu đất không hề nhiều, nhưng đối với những hộ dân nghèo mà nói, cái này thực không ít. Hơn nữa bảo hộ vận chuyển danh tửu Hán Tỉnh nghĩ cũng biết là sẽ thu vào món tiền hậu hĩnh, cho dù là người nào đều biết trên đất Từ Châu không có ai không có mắt mà đến quấy nhiễu, nhưng Triệu Tiến đã đền đáp thì ra tay sẽ không keo kiệt.
Đám hán tử đó đầu óc chậm chạp hơn những người xung quanh, vừa hiểu rõ điều này có nghĩa là gì, ai cũng vội vàng quỳ xuống dập đầu, bọn họ không phải là nhân vật tiếng tăm, còn có thân phận đáng nói, bọn họ chính là đạo tặc có chút thanh danh, lương tâm. Trước mặt Triệu Tiến kỳ thực bọn họ chỉ có nước quỳ xuống mà đáp ứng thôi.
Triệu Tiến cười hô lớn.
- Đều đứng cả dậy, lúc ấy khí phách đi theo giết giặc đâu hết cả rồi?
Đám người bên dưới lại vội vàng đứng lên, có người bộ dạng thô lậu, lúc này lại không kìm được rơi lệ, hành tẩu giang hồ nào có thể ngờ có lúc mặt mũi sáng ngời thế này, hơn nữa mọi người còn dường như thấy được chỗ sạch sẽ, làm việc cho Triệu Bảo Chính, là cầm tiền làm việc vặt, nói ra cũng dễ nghe.
Triệu Tiến cười gật đầu, sau đó mở lời nói.
- Anh em Bạch gia, Dương Kế Thịnh, các ngươi đi lên phía trước.
Năm anh em Bạch gia, ai cũng cao to lực lưỡng, nhưng bọn họ cũng chỉ là năm người làm mấy việc buôn bán nhỏ, bây giờ đã còn lại ba người. Dương gia là đại tộc, nhưng cũng không phải là phú hộ thân hào gì, chẳng qua tộc người đông, anh em nhiều, không dám lừa dối, bọn họ ở trong đầu mục này đều không là gì cả, đứng ở hàng cuối cùng.
Nghe thấy Triệu Tiến chào hỏi, người bốn phía vội vàng tránh ra thành một lối đi, ba người Bạch gia và Dương Kế Thịnh thấp thỏm căng thẳng đi lên.
Triệu Tiến cười nói.
- Ba vị Bạch gia, Dương lão đại, ngoài điền sản, Triệu mỗ còn có lời mời, không biết các vị có đồng ý hay không?
Bốn người bên dưới ngẩn ra, vội vàng gật đầu, sau đó lại lắp bắp nói.
- Xin Tiến gia chỉ bảo.
Triệu Tiến ôn hòa hỏi.
- Triệu mỗ mới lập đội Nội Vệ, nhân số vẫn còn chưa đủ, không biết mấy vị có đồng ý đến làm việc không?
Anh em Bạch gia và Dương Kế Thịnh đều trợn mắt, những quan khách hai bên cũng không kìm được nghiêng người về trước, muốn nghe rõ những lời bên này, tiếng bàn tán nhỏ đã vang lên.
- Đồng ý, chúng tiểu nhân đồng ý. Một câu nói của Tiến gia, mọi người nhảy vào nước hay lửa cũng đi.
Cử chỉ của Dương Kế Thịnh nhanh nhạy hơn anh em Bạch gia, vội vàng quỳ xuống, anh em Bạch gia cũng quỳ xuống, đồng thanh ưng thuận.
Triệu Tiến gật đầu cười, lại nói.
- Các ngươi đến rồi, anh em trong nhà các ngươi nếu điều kiện hợp với quy củ cũng có thể đến đây, không hợp thì bên chỗ ta cũng sắp xếp cho, không bạc đãi các ngươi.
Dương Kế Thịnh và anh em Bạch gia đã không còn lo nói đồng ý nữa, chỉ ở đó dập đầu bùm bụp, xung quanh có người gật đầu, có người hình như trong mắt bốc hỏa, vừa là hâm mộ vừa là ghen tị.
Lúc này ai không muốn vào Triệu Tự Doanh, tuổi tác mình không đủ, phải cố đưa được con cháu mình vào, có tầng thân phận gia đinh của Triệu Tự Doanh này, làm việc trên địa phận đất Từ Châu chỉ nói chuyện thôi cũng có oai phong nhiều rồi, không ngờ anh em Bạch gia này và Dương Kế Thịnh lại dễ dàng được tuyển chọn thế.
Triệu Tiến cười nói.
- Trước hết sang một bên nghỉ ngơi, đợi có người sắp xếp cho các ngươi.
Có công tất thưởng, có tội tất phạt, trước mắt Triệu Tiến sẽ phải lập một cái tôn chỉ như vậy. Những thân sĩ cường hào đang ngồi đây, ngày đó có người cử đến hươngdũng đoàn luyện tương trợ, có hương dũng đoàn luyện là bị mình ép buộc đi theo, có đám người dứt khoát khoanh tay đứng nhìn, cho dù không có tin tức rõ ràng, nhưng Triệu Tiến biết, trong thế lực các nơi đang ngồi ở đây, nhất định có kẻ thông đồng với lưu dân.
Những thân sĩ cường hào trên đất này đến đây là mọi người cùng chia lợi. Lợi ích trên đất Từ Châu, mọi người sau này phân chia như thế nào, phải bàn định trước sau khi xong việc, Triệu Tiến còn không có cách nào hoàn toàn nuốt trọn Từ Châu. Đây dù sao cũng là thiên hạ Đại Minh, còn có triều đình, còn có quan binh, còn có vương pháp, không cách nào thực sự đánh một trận lớn cả. Hơn nữa hiện giờ sức người của Triệu Tự Doanh cũng không đủ, bốn trăm người không cách nào trông nom Từ Châu lớn như vậy.
Những người này là muốn ép đàm phán đây, về phần bọn họ cử người tương trợ, chỉ e càng nhiều vẫn là suy xét cho chính mình, sợ lưu dân phá vỡ Từ Châu, gây nên trắc trở cho bọn họ, cho nên mặc dù cảm ơn nhưng cũng có mức độ.
Về phần những tên cướp đó, bản thân chính là liều mạng, trong tình hình thế này hoặc là đánh cược một chút, dù sao trên địa phận Từ Châu kết giao được với Triệu Tiến chính là ăn uống thỏa thuê, những người này cũng nên cảm ơn, nhưng cũng chỉ thế mà thôi.
Anh em Bạch gia và Dương Kế Thịnh thì khác, bản thân bọn họ không có lực lượng gì, ngày đó xúc động tham gia viện quân, chính là dựa vào một lòng một dạ trượng nghĩa nhiệt huyết, bất kể sống chết của chính mình, muốn cứu nghìn vạn dân chúng Từ Châu, nghĩa sĩ như vậy đương nhiên phải trọng thưởng.
Có công tất thưởng, có tội tất phạt, Triệu Tiến vẫn nhớ đoạn văn này, đó chính là có tâm vì thiện, tuy thiện không thưởng. Những lời này tuy chưa chắc đúng nhưng đặt trong một tình cảnh nào đó thì rất hợp.
Đội Nội Vệ từ lúc bắt đầu ra cái danh mục này, mọi người chỉ biết Lưu Dũng là thủ lĩnh, đội Nội Vệ này làm gì, bên trong có những người nào, mọi người sơ sơ không biết nhưng bây giờ ít nhất cũng biết anh em Bạch gia và Dương Kế Thịnh, có người thông minh suy xét ra chút ý tứ.
- Chẳng lẽ thực sự giống Hòa Xưởng Vệ.
Có người nghĩ thế, nhưng không nói ra miệng.
Tiếng trống lại vang lên, trong lều yên tĩnh trở lại, Triệu tiến và đám huynh đệ lúc này đều đứng dậy, bước lên trước một bước. Triệu Tiến trên đài thấp lớn tiếng nói.
- Các vị huynh đệ, các vị thân là liên trưởng và đội trưởng, chính là cốt cán và tinh anh của Triệu Tự Doanh chúng ta. Triệu mỗ sẽ không bạc đãi các vị, bây giờ tuyên bố, cấp bậc Sĩ doanh, mỗi người phân mười mẫu ruộng, từ năm tới, ở Triệu Tự Doanh một năm, nếu không phạm lỗi gì, mỗi năm được năm mẫu, cấp bậc Úy doanh, mỗi người được phân ba mươi mẫu. Từ sang năm, ở Triệu Tự Doanh một năm, nếu không có sai phạm gì, mỗi năm được mười mẫu, phạm lỗi giảm bớt, lập công tăng thêm.